Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1674: CHƯƠNG 1674: GẶP CHẲNG BẰNG KHÔNG GẶP

— Quả nhiên sức tưởng tượng của đặc công đều cực kỳ phong phú, ngay cả chuyện này mà cô cũng nghĩ tới. Mộ Văn, tôi không thể không thừa nhận cô rất lợi hại!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn cố ý mở to mắt, chậm rãi nói:

— Đáng tiếc là lần này cô đã đoán sai, tôi định coi cô là... đồng minh cơ. Mộ Văn, không biết cô có hài lòng với câu trả lời của tôi không?

— Đương nhiên là tôi hài lòng!

Mộ Văn thật sự không ngờ Diệp Lăng Phi lại gọi cô là đồng minh. Vừa nãy, cô còn đang vắt óc suy nghĩ cách thuyết phục hắn cùng điều tra, vậy mà Diệp Lăng Phi lại chủ động đề xuất hai người là đồng minh. Điều này khiến mọi chuyện dễ dàng hơn rất nhiều, có Diệp Lăng Phi hỗ trợ, quả thật như hổ thêm cánh. Mộ Văn cười nói:

— Diệp Lăng Phi, nếu như chúng ta đã là đồng minh, vậy tôi không giấu giếm anh chuyện gì nữa. Căn cứ theo những gì tôi điều tra được, nhà sử học Thái Duyệt đó rất có vấn đề. Diệp Lăng Phi, nếu tôi trực tiếp đi tìm Thái Duyệt, nhất định sẽ khiến ông ta nghi ngờ. Mà anh đã từng gặp gỡ Thái Duyệt, tôi nghĩ nếu anh đi gặp thì ông ta sẽ không nghi ngờ!

— Bảo tôi đi gặp Thái Duyệt bây giờ sao?

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

— Mộ Văn, tôi nói hai chúng ta là đồng minh, nhưng mà, tôi không hề nói là tôi sẽ đi mạo hiểm. Như cô vừa mới nói đấy, rất có thể Thái Duyệt là một tay buôn bán đồ cổ bất hợp pháp. Cô làm vậy chẳng khác đẩy một con cừu non bé nhỏ đáng yêu như tôi vào miệng cọp sao, tôi không đi đâu!

Mộ Văn mở to hai mắt nhìn, cô nhìn Diệp Lăng Phi, chậm rãi nói:

— Diệp Lăng Phi, anh vẫn còn là tên Diệp Lăng Phi mà tôi quen sao? Trong ấn tượng của tôi, anh chưa từng sợ hãi chuyện gì, chẳng lẽ bây giờ anh lại đổi tính đổi nết, hay là đầu anh bị va vào đâu nên có vấn đề rồi? Người như anh mà nói mình là con cừu non nhỏ bé đáng yêu, tôi thật sự không thể tin vào lỗ tai của mình đó!

— Chuyện này thì có gì lạ chứ, tôi sắp làm cha rồi, tất nhiên là sẽ trở nên nhát gan!

Diệp Lăng Phi vừa nhắc tới chuyện đó, trên mặt hắn hiện lên một nụ cười xuất phát từ nội tâm. Hắn nhìn Mộ Văn, nói:

— Mộ Văn, có thể cô sẽ không tin, nhưng từ lúc tôi biết mình sắp được làm cha, tôi lập tức trở nên nhát gan. Tôi lo mình sẽ gặp chuyện, lo không thể gặp được đứa con đáng yêu của mình, lo...!

Mộ Văn rốt cuộc không thể chịu nổi được nữa, cô vội vàng xua xua tay với Diệp Lăng Phi, nói:

— Thôi được rồi, Diệp Lăng Phi, tôi chịu thua anh đấy! Đến cả những lời sến súa như vậy mà anh cũng nói được!

— Sến súa sao?

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

— Tôi không cảm thấy có gì sến súa cả!

— Còn không sến súa? Vậy anh nói thế nào mới gọi là sến súa đây!

Mộ Văn nói xong liền giơ tay phải định đánh vào đầu Diệp Lăng Phi. Hắn lùi về phía sau một chút, khiến cô đánh hụt. Mộ Văn bật cười, bàn tay vẫn nắm chặt, định đánh thêm một cái nữa. Đúng lúc đó, nét mặt cô bỗng cứng đờ, như thể vừa nhìn thấy điều gì đó không thể tin nổi, đôi mắt trợn trừng nhìn ra bên ngoài. Diệp Lăng Phi nhìn ra bên ngoài quán cà phê, cũng không thấy có chuyện gì đặc biệt. Hắn quay sang nhìn Mộ Văn, chỉ thấy cô bật dậy, vội vàng chạy ra phía cửa quán cà phê.

— Lạ quá nhỉ, rốt cuộc Mộ Văn làm sao vậy?

Diệp Lăng Phi không hề có ý định đuổi theo, hắn kêu nhân viên phục vụ mang thêm một ly cà phê nữa lên, hắn ngồi nguyên tại chỗ, nhàn nhã uống cà phê. Khoảng chừng 10 phút đồng hồ, đã nhìn thấy Mộ Văn vẻ mặt uể oải đi vào trong quán cà phê, lại ngồi vào chỗ của cô.

— Có chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi tay cầm thìa, khuấy nhẹ cốc cà phê, ánh mắt bắt đầu đánh giá Mộ Văn, muốn tìm ra đáp án từ cô. Mộ Văn chỉ lắc đầu, nói:

— Tôi nhìn lầm người thôi!

— Cô vừa nhìn lầm người hả?

Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói:

— Tôi đây rất muốn biết rốt cuộc cô nhìn lầm người nào? Chẳng lẽ là mối tình đầu của cô sao?

Bộp! Mộ Văn đập mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng vang thanh thúy. Lập tức, mọi ánh mắt trong quán đều đổ dồn về phía họ, ngay cả nhân viên cũng quay sang xem có chuyện gì. Mộ Văn nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

— Diệp Lăng Phi, anh không thể đem anh ấy ra để đùa cợt, anh ấy đã chết rồi, anh không nên đùa giỡn kiểu như vậy!

Mộ Văn nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy Mộ Văn phản ứng như vậy, hắn vẫn cười rất tươi, nói:

— Có gì to tát đâu cơ chứ, Mộ Văn, chẳng lẽ cô cho rằng cô có thể đánh thắng tôi sao? Tôi đã trêu cô rồi đấy, không biết cô có định động thủ ngay tại đây không?

Diệp Lăng Phi nói xong nhìn thoáng qua cái túi xách của Mộ Văn, bổ sung thêm:

— Súng của cô ở trong túi xách, tôi có lòng tin rằng khi cô chưa cầm được khẩu súng, tôi đã vặn gãy cổ cô rồi, cô có muốn thử một chút xem thế nào không?

Mộ Văn lại trợn trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, mắng:

— Anh đúng là tên khốn kiếp, một tên khốn kiếp từ đầu đến chân!

Nói xong Mộ Văn đứng dậy, cầm lấy túi xách của mình, đi về phía cửa quán cà phê. Diệp Lăng Phi không hề có ý định đuổi theo Mộ Văn, hắn vẫn thảnh thơi ngồi tại chỗ thưởng thức cà phê. Mộ Văn vừa mới đi tới chỗ cửa quán cà phê, bỗng nhiên quay người lại, quay trở về chỗ ngồi ban nãy của mình. Cô hừ lạnh một tiếng, nói:

— Diệp Lăng Phi, tôi sẽ không để anh toại nguyện đâu, anh làm vậy nhất định có lý do!

— Cô đoán đúng rồi đấy!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, hắn nhìn về phía Mộ Văn, thản nhiên nói:

— Chỉ có điều, trước khi tôi nói ra lý do, có lẽ cô nên kể cho tôi biết người mà cô vừa nhìn nhầm là ai!

— Chính là anh ấy!

Mộ Văn chậm rãi nói,

— Anh đoán không sai, vừa nãy tôi cho rằng mình đã nhìn thấy anh ấy ở bên ngoài, nhưng mà sau khi tôi đuổi theo, tôi lại phát hiện mình đã nhìn lầm người. Nghĩ lại thì đúng là buồn cười, anh ấy đã chết rồi, làm sao có thể xuất hiện ở đây nữa? Có lẽ là do tôi nhớ anh ấy quá, thành ra xuất hiện ảo giác!

— Nếu anh ta vẫn chưa chết thì sao?

Diệp Lăng Phi vừa nói ra câu này, chỉ thấy sắc mặt Mộ Văn lập tức thay đổi, cô nói:

— Điều đó không có khả năng, sao anh ấy vẫn còn sống cơ chứ?

— Tôi vẫn nhắc lại câu châm ngôn kia: Trước khi cô tận mắt nhìn thấy điều gì, đừng nên tin lời người khác!

Diệp Lăng Phi cười nói,

— Cô không tận mắt nhìn thấy Mộ Thiên Dương bị nổ tan xương nát thịt, điều đó có nghĩa là có thể Mộ Thiên Dương vẫn còn sống. Nếu như vậy, tôi cho rằng nhất định Mộ Thiên Dương có chuyện quan trọng gì đó, nói thí dụ như là tiền hoặc là vật gì khác, đáng để anh ta làm như vậy. Bất kể thế nào, Mộ Văn, cô phải tin vào ánh mắt của mình!

— Tôi cần yên tĩnh!

Mộ Văn nói,

— Diệp Lăng Phi, tôi thật sự hi vọng điều anh nói là sự thật, như vậy thì tôi còn có cơ hội để gặp lại Thiên Dương!

— Cô có cơ hội gặp lại Mộ Thiên Dương, theo tôi thì khả năng đó có tồn tại. Nhưng mà, Mộ Văn này, cô đã từng nghĩ tới chưa, cho dù cô và Mộ Thiên Dương gặp nhau, hai người gặp nhau có thể nói cái gì, có thể làm cái gì? Chẳng lẽ cô không sợ ngày hai người các cô gặp nhau sẽ nói chuyện bằng súng đạn sao? Gặp nhau chẳng bằng không gặp, nhớ nhau mới là tốt nhất!

Diệp Lăng Phi nói xong, đưa ly cà phê lên khóe miệng, tiếp tục uống cà phê. Mộ Văn chìm vào trầm tư. Vừa rồi cô không thể chắc chắn người mình nhìn thấy là Mộ Thiên Dương, nhưng bóng lưng ấy lại rất giống anh, khiến cô tin rằng đó chính là Mộ Thiên Dương. Chẳng lẽ Thiên Dương thật sự chưa chết? Mộ Văn thầm suy nghĩ, trong lòng cô rất tin những gì Diệp Lăng Phi nói là sự thật. Cho dù Mộ Thiên Dương vì một lý do cá nhân nào đó mà giả chết, Mộ Văn cũng sẽ tha thứ cho anh, cô chỉ muốn được gặp lại Mộ Thiên Dương mà thôi. Thời gian trôi qua lâu như vậy, trong lòng Mộ Văn vẫn thủy chung khó quên Mộ Thiên Dương. Mỗi khi ngủ, cô còn thường xuyên mơ thấy anh. Cô hi vọng Mộ Thiên Dương còn sống, hi vọng có thể được gặp lại Mộ Thiên Dương lần nữa. Trong một cửa hàng hoa cách quán cà phê không xa, một người đàn ông khoảng chừng 24, 25 tuổi cầm một bó hoa, đưa cho chủ tiệm bán hoa. Sau đó, anh ta lấy ra một xấp tiền, đưa cho cô chủ tiệm.

— Đưa bó hoa này tới tận tay cô gái xinh đẹp tên là Mộ Văn đang ngồi trong quán cà phê kia, số tiền này đều là của cô!

Người đàn ông nói xong, lại kéo mũ lưỡi trai sụp xuống che nửa mặt, quay người rời khỏi cửa hàng hoa. Cô chủ tiệm tay cầm bó hoa, trong lòng thầm nghĩ: Trên đời này kẻ có tiền nhiều thật. Số tiền gã đội mũ lưỡi trai vừa đưa đủ để mua 10 bó hoa thế này, cô hận không thể cầu trời cho ngày nào cũng có khách hàng hào phóng như vậy. Cô không dám chậm trễ, lập tức phái người đưa bó hoa này cho Mộ Văn đang ngồi trong quán cà phê.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!