Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1677: CHƯƠNG 1677: LỰA CHỌN TỐI ƯU!

Thái Tiểu Ngọc đi đến trước mặt Mộ Văn, cô ta cũng đánh giá Mộ Văn một lượt, rồi ngồi xuống bên cạnh Mộ Văn. Diệp Lăng Phi và Tiểu Cửu đi sang chỗ khác, hai người ngồi xuống và thì thầm trò chuyện.

– Cô quen tôi sao?

Thái Tiểu Ngọc đánh giá Mộ Văn rồi hỏi:

– Nhưng tôi lại chẳng có ấn tượng gì về cô cả!

Mộ Văn nhìn Thái Tiểu Ngọc đáp:

– Tôi chỉ thấy cô rất quen, không biết cô tên gì?

Nghe Mộ Văn nói vậy, Thái Tiểu Ngọc bật cười:

– Giờ tôi thấy hoài nghi thân phận của cô rồi đấy. Tên tôi thì liên quan gì đến cô mà cô lại muốn biết!

– Bởi vì...!

Mộ Văn vừa định mở lời giải thích với Thái Tiểu Ngọc thì đúng lúc đó, chợt nghe thấy Thái Duyệt trên sân khấu cao giọng nói:

– Hôm nay chúng ta sẽ dừng lại ở đây. Rất cảm ơn quý vị đã đến, xin cảm ơn!

Sau khi Thái Duyệt nói câu này xong, bốn phía vang lên tiếng hoan hô như sấm, lời Mộ Văn nói bị tiếng vỗ tay át đi. Thái Tiểu Ngọc không nghe rõ Mộ Văn nói gì, cô quay đầu nhìn về phía trước, thấy Thái Duyệt đang đi tới, liền nói với Mộ Văn:

– Xin lỗi cô, tôi có chút việc. Hy vọng lần sau chúng ta còn cơ hội gặp lại!

Thái Tiểu Ngọc nói xong liền đứng dậy, đi về phía Thái Duyệt. Mộ Văn mở miệng, nhưng cô còn chưa kịp giải thích rõ ràng với Thái Tiểu Ngọc, thậm chí ngay cả cơ hội để hỏi cô ta có phải là "tiểu tam" hay không cũng không có. Mộ Văn thấy Thái Duyệt và Thái Tiểu Ngọc nói với nhau vài câu, sau đó Thái Tiểu Ngọc chạy ra ngoài, khiến Mộ Văn không có cơ hội để nói tiếp. Mộ Văn đành tạm gác chuyện này sang một bên, chờ khi nào có cơ hội sẽ trò chuyện với Thái Tiểu Ngọc. Mộ Văn quay sang phía Diệp Lăng Phi, thấy Diệp Lăng Phi đã đứng dậy, bắt tay Thái Duyệt. Mộ Văn vẫn ngồi yên tại chỗ, ánh mắt nhìn về phía Thái Duyệt, trong lòng thầm nghĩ mình nên nói gì với ông ta mới phải.

– Diệp tiên sinh, không ngờ anh lại đến đây gặp tôi, không biết tôi có thể giúp gì được cho anh không?

Thái Duyệt tươi cười niềm nở, trong lúc nói chuyện ông ta còn nhìn xung quanh. Vừa nãy lúc diễn thuyết, có camera ghi hình, nên ông ta luôn phải chú ý đến hình tượng của mình. Khi Thái Duyệt nhìn thấy Mộ Văn, ông ta có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng vẻ mặt đó chỉ thoáng qua. Rất nhanh, Thái Duyệt rời mắt khỏi Mộ Văn, quay sang nhìn Diệp Lăng Phi. Nghe Thái Duyệt nói vậy, Diệp Lăng Phi cười cười, đáp:

– Giáo sư Thái, thật ra tôi không có chuyện gì, chỉ là có một người bạn muốn gặp ông, nên tôi đã dẫn cô ấy tới đây!

Diệp Lăng Phi nói xong, dùng ngón tay chỉ về phía Mộ Văn đang ngồi yên không nhúc nhích. Vừa rồi Thái Duyệt đã nhìn thấy Mộ Văn, nhưng ông ta vẫn giữ vẻ bất động thanh sắc. Bây giờ, nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Mộ Văn, Thái Duyệt mới quay sang phía cô. Lúc này Mộ Văn cũng đã đứng dậy và bước tới.

– Giáo sư Thái, xin chào!

Giọng điệu Mộ Văn rất cung kính, cô nở nụ cười thật tươi, nói:

– Tôi đã nghe danh ngài từ lâu, chỉ là mãi mà không có cơ hội gặp mặt. Hôm nay tôi nghe nói bạn tôi có quen biết ngài, vì thế mới nhờ anh ấy giới thiệu giùm!

– À, hóa ra là như vậy!

Nghe Mộ Văn nói vậy, Thái Duyệt cũng cười, đáp:

– Thật ra thì tôi cũng chẳng có danh tiếng gì mấy, chỉ là biết được một chút về lịch sử mà thôi. Những người như tôi ở trong nước không có một vạn, cũng có tám ngàn, đừng nói đến chuyện nổi tiếng. À, chúng ta không nên đứng đây nói chuyện nữa, chi bằng ra chỗ khác nói chuyện tiếp.

Thái Duyệt nói đến đây còn bổ sung thêm:

– Tôi còn có chút việc, phải mau về xử lý!

– Đương nhiên là được rồi!

Mộ Văn đáp, cô khoác lấy cánh tay Diệp Lăng Phi. Không biết vì sao Diệp Lăng Phi lại cảm thấy động tác này của Mộ Văn có gì đó không ổn, hắn chỉ sợ có người nhìn thấy mình và Mộ Văn thân mật như vậy. Nhưng những gì Mộ Văn nói lúc nãy lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy nếu mình cứ so đo chuyện này thì thật sự quá nhỏ nhen, chi bằng không nói ra. Diệp Lăng Phi chỉ có thể giả bộ như không có gì, dù sao hôm nay là Mộ Văn muốn gặp Thái Duyệt, hắn chỉ là người giới thiệu thôi, không cần phải nói gì thêm. Diệp Lăng Phi quyết định như vậy xong, không để ý đến cuộc trò chuyện giữa Mộ Văn và Thái Duyệt nữa. Mộ Văn khoác tay Diệp Lăng Phi, đi cùng với Thái Duyệt và nói:

– Giáo sư Thái, tôi có một số vấn đề về lịch sử muốn thỉnh giáo ông, nhưng tôi lại không biết mình có nên nói ra không.

Thái Duyệt cười đáp:

– Cô là bạn của Diệp tiên sinh thì cũng là bạn của tôi. Có vấn đề gì cô cứ hỏi, nếu tôi biết nhất định sẽ trả lời cô!

Thái Duyệt nói như vậy quả là rất nể mặt Diệp Lăng Phi, mà ngay cả Diệp Lăng Phi cũng không ngờ ông ta lại nói thế. Diệp Lăng Phi sửng sốt một lát, rồi lập tức nở nụ cười, trong lòng hắn đã hiểu vì sao Thái Duyệt lại nói như vậy. Đó không phải vì quan hệ giữa Thái Duyệt và Diệp Lăng Phi rất tốt, cũng không phải vì ông ta coi trọng Diệp Lăng Phi, mà nguyên do hoàn toàn là vì vợ hắn, Bạch Tình Đình, rất có tiếng tăm ở thành phố Vọng Hải. Thái Duyệt nể mặt Bạch Tình Đình nên mới nói như vậy. Diệp Lăng Phi không nói gì. Theo hắn thấy, Thái Duyệt nói câu này chỉ là một câu xã giao thôi, cũng không có ý muốn mình phải nói gì. Hắn cứ giả bộ như không nghe thấy thì tốt hơn, những câu khách khí như vậy tốt nhất là không cần trả lời. Diệp Lăng Phi giả bộ như không nghe thấy. Mộ Văn nghe Thái Duyệt nói vậy, cô quay sang quan sát Diệp Lăng Phi, lại thấy hắn quay mặt qua một bên, không hề có ý muốn nói chuyện. Mộ Văn âm thầm cười, cô hiểu Diệp Lăng Phi làm vậy là vì không muốn dính dáng quá nhiều đến chuyện này. Lần này là cô tìm Diệp Lăng Phi. Lúc trước khi nói chuyện với hắn, Mộ Văn nghe ra được, Diệp Lăng Phi không hề muốn dính líu vào chuyện này, chỉ là không còn cách nào mới đồng ý giúp cô. Mộ Văn cười hỏi:

– Giáo sư Thái, không biết ông có nghe nói về Cửu Long triều thánh không?

Khi nghe Mộ Văn hỏi câu này, Thái Duyệt dừng lại một chút, nhưng rất nhanh, ông ta lại tiếp tục cất bước đi, điềm nhiên đáp:

– Tôi cũng có nghe nói qua về chuyện Cửu Long triều thánh, nhưng tôi lại không dám chắc Cửu Long triều thánh có phải sự thật hay không. À, đúng rồi, hai hôm trước, tôi từng gặp một người bán một miếng ngọc Cửu Long triều thánh. Hắn ta nói đó là vật tổ truyền của nhà hắn, lúc đó tôi đã quan sát rất nhiều lần và phát hiện đó chỉ là một miếng ngọc bình thường, không phải Cửu Long triều thánh. Từ trước tới giờ tôi chưa từng nhìn thấy Cửu Long triều thánh thật bao giờ. Chúng tôi là người nghiên cứu lịch sử, phải dùng các hiện vật có thật để làm căn cứ. Bởi vậy, tôi cũng không biết chuyện Cửu Long triều thánh có phải sự thật hay không!

Mộ Văn bất động thanh sắc nói:

– Nhưng tôi nghe nói Cửu Long triều thánh thật sự tồn tại, chỉ là Cửu Long triều thánh cần chín khối ngọc bội tổ hợp lại một chỗ mới có thể hiện ra. Tôi còn nghe nói trong tay Giáo sư Thái có một khối ngọc bội Cửu Long triều thánh, không biết đó có phải sự thật hay không?

Diệp Lăng Phi vẫn không có phản ứng gì. Vừa nãy lúc ở quán cà phê, Mộ Văn không nhắc tới những chuyện này, đây cũng là lần đầu Diệp Lăng Phi nghe được chuyện như vậy. Tuy ngoài mặt Diệp Lăng Phi không bộc lộ điều gì, nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu toan tính, xem ra lần này Mộ Văn tìm Thái Duyệt chắc đến chín phần mười là vì khối ngọc bội Cửu Long triều thánh trong tay Thái Duyệt, lại sắp có kịch hay để xem đây. Thái Duyệt nghe Mộ Văn nói trong tay ông ta có một khối ngọc bội Cửu Long triều thánh, chỉ thấy ông ta cười cười đáp:

– Cô lại nói đùa với tôi rồi, tôi làm gì có bảo bối giá trị liên thành như vậy chứ. Tôi là người nghiên cứu lịch sử và văn vật, nếu tôi biết trên thế giới này có một báu vật trong truyền thuyết như vậy, tôi còn không sướng muốn chết sao chứ. Nhưng những vật đó chỉ là truyền thuyết thôi, chưa có mấy ai thấy nó cả. Tất nhiên, không phải là nó không tồn tại, mà là không có nhiều người từng thấy nó. Cho dù nhìn thấy, cũng có thể chỉ là hàng giả. Thời buổi bây giờ hàng giả nhiều lắm, không thể không đề phòng.

Thái Duyệt cố ý chuyển chủ đề sang chuyện khác, không muốn trả lời vấn đề mà Mộ Văn hỏi. Mộ Văn sao có thể dễ dàng để Thái Duyệt nói lảng sang chuyện khác như vậy, cô tiếp tục bám lấy vấn đề đó, nói:

– Giáo sư Thái, nhưng theo những gì tôi được biết, ông đã từng đến Tứ Xuyên. Tôi biết ông là người nghiên cứu các di sản, văn vật, nhưng tôi nghe nói lần đó ông đến Tứ Xuyên không phải vì cuộc hội thảo văn hóa lịch sử gì cả, thuần túy chỉ vì lý do cá nhân mà đến Tứ Xuyên. Cũng trong thời gian đó, ở Tứ Xuyên phát hiện một ngôi mộ cổ. Khi ngôi mộ được tìm thấy, người ta phát hiện nó đã bị trộm trước đó không lâu. Từ hiện trường và những văn tự trong cổ mộ có thể phán đoán, rất có thể trong đó cất giấu ngọc bội Cửu Long triều thánh...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!