Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 168: CHƯƠNG 168: CHIẾN THUẬT VÔ SỈ NHẤT!

Diệp Lăng Phi từ khu vực thi đấu của mình bước tới khu vực thi đấu của chiến đội SUN. Cử chỉ của hắn khiến khán giả bên dưới không khỏi nghi hoặc, không hiểu Diệp Lăng Phi định làm gì.

Ngay cả đám Phùng Khôn cũng sửng sốt, không ngờ Diệp Lăng Phi lại tìm đến chỗ họ trước trận đấu. Phùng Khôn siết chặt tay phải, không ngừng tự nhủ:

- Đừng sợ, đây là sân thi đấu, cho dù hắn có làm càn cũng sẽ có người ngăn cản.

- Ôi chao, đây chẳng phải Phùng Khôn lừng danh đó sao?

Diệp Lăng Phi đã sớm biết tên Phùng Khôn từ Điền Phong, bởi vậy, vừa đến trước mặt Phùng Khôn, hắn liền cười ha hả chào hỏi:

- Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp cậu ở đây.

- Thật trùng hợp.

Phùng Khôn hơi cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng mặt Diệp Lăng Phi, hắn không hiểu Diệp Lăng Phi đến đây để làm gì.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:

- Chúng ta là bạn cũ mà, lần trước ở quán đã đánh một trận, lần đó đúng là đã đời, còn sướng hơn cả đi mát xa. Ta định vài ngày nữa lại tìm cậu đánh một ván nữa, không ngờ hai ta lại gặp nhau ở đây. Khụ, ta biết lần trước làm vậy không phải phép, lần này ta cam đoan sẽ không sử dụng chiến thuật đó nữa.

Đám Phùng Khôn vừa nghe Diệp Lăng Phi nói không dùng chiến thuật đó nữa, năm người như trút được gánh nặng, tâm trạng căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng. Thế này xem như không cần lo lắng bị hạ gục một cách nhục nhã nữa rồi, vậy thì sau khi trận đấu bắt đầu, sẽ không còn gì đáng lo nữa.

Trong lòng Phùng Khôn mừng thầm, đang tính toán dùng kỹ năng bắn súng của mình để báo thù trong trận đấu, lại nghe Diệp Lăng Phi thở dài nói:

- Ta tính toán đám người chiến đội LIKE kia căn bản không phải đối thủ của các cậu, cho dù ta chơi hay cũng không thể một mình đấu với năm người các cậu được. Ta rất biết thân biết phận, cho nên, ta quyết định lần này chuyên tâm tìm giết một người trong năm người các cậu. Đến lúc đó cũng sẽ không kém hơn lần trước Phùng Khôn chết 13 lần mà vẫn chưa nhìn thấy ta đâu. Ta chuẩn bị dùng một chiến thuật còn kích thích hơn để đùa chết các cậu. Hy vọng các cậu đều đi cùng nhau. Đừng nên đơn độc, nếu không sẽ chết rất bi thảm đấy.

Diệp Lăng Phi nói lời này xong, cười lớn trở về khu vực thi đấu của chiến đội LIKE. Fans hâm mộ bên dưới ồn ào cả lên vì những lời mạnh miệng của Diệp Lăng Phi. Thậm chí có một số người còn lớn tiếng nói một cách càn rỡ:

- Đúng là khoác lác! Thật sự không biết trời cao đất rộng.

Mặc kệ fans hâm mộ bên dưới kỳ vọng cao đến đâu, năm người chiến đội SUN, mỗi người trong lòng đều quặn thắt lại. Lời vừa rồi của Diệp Lăng Phi không nghi ngờ gì nữa, chính là lời tuyên chiến, muốn một lần nữa đẩy họ vào cơn ác mộng kinh hoàng. Nếu thật sự bị Diệp Lăng Phi làm như vậy, thà tự sát cho tráng liệt còn hơn. Năm người này trong lòng hạ quyết tâm: thà làm ngọc vỡ, chứ không chịu làm ngói lành. Nếu thật sự phải đơn độc đối mặt Diệp Lăng Phi, họ sẽ không chút do dự lựa chọn tự sát. Ngay cả Phùng Khôn cũng chuẩn bị sẵn một quả bom tự sát cho chính mình; nếu thật sự không còn đường nào khác, hắn sẽ dùng quả bom này để chấm dứt tính mạng một cách dũng cảm.

Diệp Lăng Phi lần này đến khu vực thi đấu, đám Điền Phong đều giơ ngón cái lên. Mặc kệ kết quả ra sao, khí thế này cũng đủ khiến chiến đội SUN phải nếm trái đắng.

Khi trận đấu bắt đầu, hai bên tiến vào bản đồ Dust 2. Trận đấu chính thức bắt đầu rồi. Vì lý do thời gian, trận đấu không có màn thử súng, hai chiến đội sau khi vào trận lập tức bước vào cuộc đối chiến súng lục.

Hiệp đầu, chiến đội LIKE là phe cướp. Bởi vì súng lục của cảnh sát mạnh hơn súng lục của phe cướp, bởi vậy, đại đa số chiến đội phe cướp áp dụng chiến thuật tập thể xông vào khu A, để đạt được ưu thế kinh tế cao nhất trong trận đấu súng lục, làm nền tảng cho các trận đấu sau.

Lúc mới bắt đầu, chiến đội LIKE quả thật áp dụng chiến thuật tập thể xông vào khu A. Họ nhờ Diệp Lăng Phi dẫn đầu, đi thẳng đến cổng khu A. Diệp Lăng Phi cố ý bắn ra một băng đạn ở cổng, ngay sau đó liền nhanh chóng dẫn người trở lại nhà chính phe cướp, rồi từ nhà chính chạy sang khu B.

Chiến đội SUN quả không hổ là chiến đội giàu kinh nghiệm, họ cũng không vì chiến thuật kiểu này của Diệp Lăng Phi mà tùy tiện tập trung về phía khu A, vẫn có hai cảnh sát canh giữ ở khu B.

Nhưng mặc kệ là cảnh sát ở khu A hay khu B, đều tự tìm cho mình một vị trí tốt, vẫn không phát hiện bóng dáng phe cướp xuất hiện. Thời gian từ từ trôi qua, nhưng vẫn không có bóng dáng phe cướp xuất hiện.

Phùng Khôn chỉ huy một đồng đội canh giữ ở khu B. Hắn trong lòng tính toán thời gian, cảm thấy không còn sớm nữa. Lúc này cho dù phe cướp có chạy đến đây, rồi đặt C4, cũng không còn kịp nữa rồi. Trong lòng hắn mừng thầm, nhìn tình thế này trận súng lục này họ thắng chắc. Hắn mang theo tên cảnh sát kia từ nơi ẩn nấp đi ra, chuẩn bị rút lui khỏi khu B, trở về nơi an toàn chờ đợi thắng lợi. Kết quả, mới vừa đi ra một bước, liền nhìn thấy trong khu B bay ra hàng loạt bom mù.

"Không ổn rồi!"

Phùng Khôn trong lòng run lên, như thể vừa nhìn thấy cảnh lần trước đấu với Diệp Lăng Phi ở quán. Lần trước Diệp Lăng Phi chính là sử dụng loại chiến thuật này khiến hắn từ đầu đến cuối không phát hiện bóng dáng kẻ địch, chẳng lẽ lần này cũng như vậy?

Ý nghĩ này còn chưa dứt, chợt nghe thấy các fans bên dưới bùng nổ những tiếng cảm thán kinh ngạc. Phùng Khôn vừa nhìn lại, trong đầu cũng lóe lên ý nghĩ tự sát. Hóa ra hắn đã nhìn thấy mình nằm gục ở khu B, nhưng lần này, không chỉ có một mình hắn, mà còn có cả đồng đội đáng thương kia của hắn.

Năm thành viên chiến đội LIKE cầm dao trong tay nhảy loạn xạ xung quanh hai thi thể, tựa như đang nhảy múa hoan hô.

Chiến đội LIKE viết lên màn hình với ngữ khí khiêu khích: "Chúng ta ở khu B." Nhưng ba người còn lại của chiến đội SUN kia chết sống không dám tiến về phía khu B, giờ họ chỉ cảm thấy may mắn vì vẫn còn giữ được mạng.

Mãi cho đến khi thời gian trận đấu kết thúc, cũng không thấy phe cướp đặt bom, tựa hồ phe cướp hoàn toàn không muốn đặt bom chút nào.

Mặc dù trận thứ nhất cảnh sát thắng, nhưng tiếng hoan hô lại vang lên từ phía phe cướp. Đám Điền Phong lớn tiếng hoan hô, cứ như thể họ đã thắng trận đấu vậy.

Trận thứ hai lại bắt đầu. Sau khi cảnh sát thắng trận thứ nhất, thực lực kinh tế rõ ràng mạnh hơn so với phe cướp. Ngay cả M4A1 cũng mua được. Phùng Khôn có kinh nghiệm từ trận đầu tiên, chết sống không chịu chỉ mang theo một đồng đội. Hắn mang theo hai đồng đội cảnh sát, chờ đợi ở khu A. Một cảnh sát cầm khẩu MP5 ở gần cửa giữa, một người khác ở ngoài cổng khu B, không ngừng quan sát về phía khu B.

Tất cả đã sắp xếp xong, chỉ chờ phe cướp xuất hiện.

Một phút trôi qua, phe cướp kia không có bất cứ động tĩnh gì.

Nửa phút nữa trôi qua, phe cướp bên kia vẫn không có động tĩnh gì.

Đến hai phút, tên cảnh sát canh ở cửa giữa kia tiến gần vài bước về phía cửa giữa, vừa thò đầu ra khỏi cửa giữa. Năm thành viên chiến đội LIKE đã sớm chờ sẵn ở cửa, trong nháy mắt bom mù, bom nổ được ném ra như mưa. Tên cảnh sát kia còn chưa hiểu chuyện gì, đã bị nổ chết ngay tại cửa giữa.

Tên cảnh sát chờ đợi ở ngoài cổng khu B kia, vội vã chạy về phía cửa giữa bên này. Mới vừa chạy được hai bước, chợt nghe được ba, ba hai tiếng súng vang lên, tên cảnh sát cầm M4A1 trong tay kia đã bị súng lục bắn xuyên đầu (headshot).

Năm tên phe cướp vọt ra, nhặt hai khẩu súng, chạy vào khu B.

Ba người Phùng Khôn đợi ở khu A không dám di chuyển, họ chỉ biết chờ thời gian còn lại trôi qua, phe cướp căn bản không thể đặt C4 kịp. Quả thật như họ tính toán, mãi cho đến khi thời gian kết thúc. Phe cướp cũng không có chút ý định muốn đặt C4, tựa hồ phe cướp hoàn toàn là vì đoạt súng mà đến, hoàn toàn quên mục tiêu của họ là đặt bom C4.

Hai trận đấu trôi qua, phe cướp một trận cũng không thắng. Nhưng tương tự, phe cướp không mất một giọt máu nào.

- Làm cái gì vậy nhỉ, chiến đội LIKE có muốn chơi không vậy, sao lại phá đám như vậy?

Một số fans bỏ tiền vào xem trận đấu đặc sắc của chiến đội SUN rất buồn bực, bất mãn, oán giận nói. Thậm chí còn một ít fans nam đối với chiến thuật hèn hạ của chiến đội LIKE đã bắt đầu có dấu hiệu quá khích.

Vu Tiểu Tiếu vẫn ở bên dưới xem trận đấu. Mặc dù cô nghĩ đám Điền Phong sẽ dùng một vài chiến thuật xấu xa, nhưng vẫn không nghĩ tới sẽ xấu xa đến mức độ này. Chơi như vậy quả thực chính là sự vũ nhục lớn nhất đối với chiến đội SUN. Vu Tiểu Tiếu càng khẳng định khả năng bắn CS của Diệp Lăng Phi. Từ chuyện vừa rồi dùng súng lục bắn xuyên đầu đối phương mà xem, Diệp Lăng Phi không cần phải dùng loại chiến thuật xấu xa này, thậm chí còn có thể thoải mái thắng những trận đấu đó. Nhưng Diệp Lăng Phi lại dùng loại chiến thuật xấu xa này, như vậy rõ ràng chính là đang đùa giỡn chiến đội SUN.

Trận thứ ba, Phùng Khôn liền đổi sang khẩu súng hắn am hiểu nhất – AWP (súng ngắm có sát thương mạnh nhất CS, chỉ một phát là gục). Hắn thầm nghĩ: "Ta có khẩu súng này, chỉ cần các cậu dám thò đầu ra, ta liền một phát bắn vỡ sọ các cậu."

Hắn một mình dùng AWP canh giữ ở mái nhà khu A. Bốn đồng đội còn lại, ba người ở khu B, một người ở cửa giữa.

Có tay súng bắn tỉa Phùng Khôn mạnh mẽ này, lá gan của bốn đồng đội khác cũng lớn hơn một chút. Trong lòng họ tính toán muốn đánh một trận đấu đặc sắc, bắn nát toàn bộ thành viên chiến đội LIKE.

Cũng một phút trôi qua, năm cảnh sát không phát hiện bóng dáng phe cướp.

Những người này tưởng rằng phe cướp sẽ lại như những lần trước, sau khi đoạt súng liền nhanh chóng rời đi. Đột nhiên nghe thấy tiếng súng nổ ra từ phía cảnh sát canh giữ ở khu B. Hóa ra có một tên phe cướp không biết sống chết cầm một con dao găm vọt ra, cảnh sát canh giữ ở khu B không chút do dự hạ gục tên cướp này.

Tên cảnh sát canh giữ ở cửa giữa, kể cả Phùng Khôn đều tưởng rằng lần này phe cướp chuẩn bị xông vào khu B. Khi vừa chuyển sự chú ý sang khu B, Phùng Khôn canh giữ ở mái nhà khu A liền cảm thấy trước mắt là một mảnh sáng trắng. Cũng không biết bao nhiêu quả bom mù bay tới từ đâu, thật là nhiều. Phùng Khôn trong lòng quặn thắt lại, thầm nghĩ:

- Không thể nào, chẳng lẽ ta xui xẻo đến vậy sao?

Ý nghĩ này còn chưa xong, hắn đã chết tại mái nhà khu A.

Nhìn thấy bốn tên phe cướp cầm dao trong tay hiện ra từ cạnh thi thể của hắn, trong đó một tên phe cướp cầm C4 nhanh chóng đặt bom vào vị trí. Tiếng bom C4 đã được đặt thành công vang lên, bốn cảnh sát còn lại theo bản năng vọt tới. Vừa tới gần điểm nổ, thì thấy hàng loạt bom nổ. Cũng không biết những quả bom này từ đâu bay tới, liền thấy thịt nát xương tan. Bốn cảnh sát, trừ một người, toàn bộ bị nổ tan xác. Tên cảnh sát còn lại kia cũng chỉ còn vài điểm máu (trong CS mỗi mạng có 100 máu), vừa định tìm chỗ tránh né, lại nhìn thấy một đạo hàn quang hiện ra trước mắt, hắn cũng bị hạ gục một cách vẻ vang.

- Oa!

Mọi người phát ra những tiếng kêu bất ngờ, ai cũng không tin đội ngũ nổi tiếng hàng đầu như chiến đội SUN lại bị chà đạp thảm hại đến vậy. Thoạt nhìn lại như một lính mới tập chơi CS, bị cao thủ chà đạp rất bi thảm.

- Trò chơi này không thể chơi nổi nữa.

Phùng Khôn cảm thấy tương lai càng mờ mịt. Đây căn bản không phải chơi game, đây hoàn toàn chính là trở thành đối tượng bị người khác ngược đãi. Nếu đánh tiếp, cho dù thắng trận đấu, họ cũng sẽ trở thành trò cười.

- Trọng tài, tôi kháng nghị!

Phùng Khôn cũng không nhịn được nữa, tháo tai nghe, lớn tiếng kháng nghị:

- Họ đây không phải chơi game, hoàn toàn chính là đùa giỡn!

- Họ cũng không có gian lận.

Trọng tài không chút do dự cự tuyệt.

Phùng Khôn buồn bã đeo lại tai nghe. Lần này, hắn xem như đã hạ quyết tâm, năm người sẽ đi thành đoàn, canh giữ ở một khu, không đi đâu khác nữa.

Các trận đấu kế tiếp giống như một trò hề vậy. Phe cướp thì nhàn nhã chạy đi đặt bom, cảnh sát rõ ràng nghe được tiếng đặt bom thành công, cũng không có bất cứ hành động gì.

Hiệp đầu, phe cướp đạt 5 điểm so với phe cảnh sát chỉ đạt 2 điểm, đã chiếm thế thượng phong. Khi vừa đổi bên ở hiệp sau, chiến đội SUN làm phe cướp, liền áp dụng chiến thuật tập thể chạy tới khu B, sau đó dùng phương thức phòng thủ tập thể. Kết quả là đổi lấy hàng loạt bom mù, sau đó là dao găm bay tới, năm thành viên chiến đội SUN nằm gục tại chỗ.

Ngay khi bắt đầu trận thứ hai, tình thế đột nhiên chuyển biến, liền thấy Diệp Lăng Phi dẫn theo cảnh sát vọt ra. Ngay khi phe cướp còn tưởng rằng cảnh sát sẽ cùng họ chơi trò trốn tìm, Diệp Lăng Phi đã ra tay kết liễu ba thành viên chiến đội SUN, hai người còn lại cũng bị đám Điền Phong bắn chết không thương tiếc.

Phùng Khôn rốt cuộc không chịu đựng được loại vũ nhục này, tuyên bố bỏ cuộc.

Diệp Lăng Phi tháo tai nghe xuống, cùng đám Điền Phong vỗ tay nhau. Còn đám Phùng Khôn thì mặt mày xám xịt chuẩn bị rời khỏi sân thi đấu, lần này thật mất mặt, thật sự rất mất mặt.

Diệp Lăng Phi đi đến giữa sân thi đấu, cười lạnh nói:

- Phùng Khôn, xem ra trí nhớ cậu không tốt lắm. Ta đây nhắc lại một lần nữa, sau này nơi nào có Điền Phong chính là vùng cấm, cậu không nên xuất hiện, nếu không cậu sẽ chết rất bi thảm đấy. Lần này, là ta giáo huấn cho cậu.

Toàn trường lặng như tờ, chỉ có thanh âm của Diệp Lăng Phi vang vọng khắp nơi. Diệp Lăng Phi đưa ánh mắt khiêu khích quét khắp toàn trường, nhìn về phía chỗ ngồi của các thành viên chiến đội khác ở khu dành cho các chiến đội.

- Chiến đội SUN rời đi, còn ai là kế tiếp?

Không có ai trả lời, bởi vì tất cả mọi người đều bị biểu hiện của chiến đội LIKE khiến cho rung động. Ngay cả fans của chiến đội SUN cũng đặt tấm bảng cổ vũ trong tay xuống.

- Ta sẽ chờ các cậu khiêu chiến, ta rất hoan nghênh các cậu đến. Đồng thời, ta càng muốn nói cho các cậu, đừng tưởng rằng khả năng bắn không tốt lắm thì là chiến đội gà. Ta cho các cậu biết, mặc kệ trong trò chơi hay là trong thực tế, không có gà tuyệt đối, lại càng không có kẻ thống trị tuyệt đối.

Diệp Lăng Phi giơ ngón giữa tay phải lên, nói:

- Bất cứ đội ngũ nào cũng có nhược điểm, chỉ cần một sơ hở nhỏ, vậy cũng đủ lấy mạng họ.

- LIKE, LIKE…

Bên dưới đột nhiên vang lên tiếng hoan hô ầm ĩ, ngay sau đó càng nhiều người đứng lên hoan hô. Giữa tiếng hoan hô ầm ĩ, một cô gái trẻ tuổi cao giọng hô:

- LIKE, em yêu các anh!

Một tiếng này lập tức dẫn tới một tràng hò reo hưởng ứng lớn hơn nữa.

Trong tiếng hò reo hoan hô, Diệp Lăng Phi rời khỏi sân thi đấu, chỉ có đám Điền Phong còn đang tiếp nhận tiếng hoan hô từ các fans.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!