Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1686: CHƯƠNG 1686: KHÔNG CÓ ĐẠN!

Diệp Lăng Phi luôn miệng nói những câu khiêu khích, khiến tâm tình Trần Ngọc Đình xao động, gương mặt kiều diễm của cô đỏ bừng, hơi thở trở nên dồn dập, tỏ vẻ rất đỗi chờ mong. Diệp Lăng Phi không chút khách khí ôm Trần Ngọc Đình đi vào phòng ngủ, cửa phòng bị hắn dùng chân đóng lại. Sau đó là những tiếng thở dốc nặng nề của hắn, cùng với đó là những tiếng rên rỉ mê hồn của Trần Ngọc Đình.

Thái Tiểu Ngọc dừng xe bên cạnh một cây cầu ở vùng ngoại thành. Trời đã tối, ở đây chỉ lác đác ánh đèn. Thái Tiểu Ngọc đẩy cửa xe bước xuống. Mộ Văn nhìn Thái Tiểu Ngọc với vẻ khó hiểu, nói:

- Tiểu Tam Nhi, sao cô lại dừng xe vậy?

- Tiểu Cửu ở đây!

Thái Tiểu Ngọc tựa người vào thân xe, tay phải cầm một điếu thuốc lá. Sau khi châm lửa, cô lấy điện thoại ra, gọi cho Tiểu Cửu. Trong lúc Thái Tiểu Ngọc gọi điện thoại, Mộ Văn cũng cởi dây an toàn, từ trên xe bước xuống. Cô đi đến bên cạnh Thái Tiểu Ngọc, lắng nghe cô nói chuyện với Tiểu Cửu.

- Tiểu Cửu, em đến rồi, bây giờ anh đến đi!

Sau khi nói một câu ngắn gọn như vậy, Thái Tiểu Ngọc dập máy, cô ta cho điếu thuốc vào miệng hút. Mộ Văn cầm lấy túi xách của mình, đứng cạnh Thái Tiểu Ngọc. Mộ Văn liếc mắt đánh giá hoàn cảnh xung quanh, không kìm được hỏi:

- Tiểu Ngọc, chẳng lẽ các cô sống ở đây sao?

- Không phải vậy!

Thái Tiểu Ngọc bỏ điếu thuốc lá ra khỏi miệng, không hề nhìn Mộ Văn, mà đang hướng về nơi có ánh sáng cách đó không xa. Đó là ánh đèn của một căn nhà nhỏ ở vùng ngoại thành, còn có thể nghe thấy tiếng chó sủa văng vẳng. Thái Tiểu Ngọc chỉ nói không phải vậy rồi lặng thinh không nói gì nữa. Cô ta lại giơ tay lên, nhưng lần này không phải để hút thuốc, mà đột ngột ném điếu thuốc lá xuống đất. Cô ta trầm tư một lát, bỗng nhiên nói với Mộ Văn:

- Mộ Văn, chúng ta là bạn thuở nhỏ, tôi luôn muốn được gặp chị, nhưng chị không biết gì về tôi, chị có biết tôi làm gì không?

Mộ Văn cười cười, nói:

- Tiểu Ngọc, tất nhiên tôi biết rồi. Chính vì đã điều tra thân phận cô, tôi mới bắt đầu hoài nghi, cho rằng cô là bạn thuở nhỏ của tôi. Nếu không thì làm sao tôi có thể tìm được cô, tìm được Tiểu Cửu chứ. Thiên Dương đã chết, bốn người chúng ta ngày xưa giờ chỉ còn lại ba. Tôi hi vọng sau này chúng ta có thể sống thật tốt!

Thái Tiểu Ngọc liếc nhìn Mộ Văn, cô ta khẽ lắc đầu, nói:

- Mộ Văn, chị thật sự tin chúng ta có thể sống tốt sao?

- Tất nhiên rồi, có vấn đề gì chứ?

Mộ Văn nhìn vào mắt Thái Tiểu Ngọc, cô vô thức đặt tay lên túi xách, ánh mắt nhìn chằm chằm Thái Tiểu Ngọc. Câu nói vừa rồi của Thái Tiểu Ngọc khiến Mộ Văn cảm thấy nguy hiểm. Cô không biết vì sao Thái Tiểu Ngọc lại đột nhiên nói như vậy với mình. Mộ Văn nghĩ tới những gì Diệp Lăng Phi từng nói với cô qua điện thoại. Đã bao năm chưa gặp nhau, cô không biết Thái Tiểu Ngọc rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, càng không thể biết Thái Tiểu Ngọc đã trở thành người như thế nào. Cho nên, có lẽ nên đề phòng Thái Tiểu Ngọc. Lúc ấy Mộ Văn không để ý lời nhắc nhở đó, nhưng giờ đây cô lại cảm thấy chột dạ, bất giác nhớ lại những gì Diệp Lăng Phi đã nói. Thái Tiểu Ngọc thấy Mộ Văn phản ứng như vậy, cô ta chỉ nở nụ cười nhạt, nhẹ nhàng nói:

- Mộ Văn, túi xách của chị rất đẹp, nhưng nó chẳng có tác dụng gì đâu. Khẩu súng ngắn chị để trong đó sẽ không có cơ hội được rút ra đâu. Có thể chị không biết, trong bán kính 20 mét, Tiểu Cửu có thể bách phát bách trúng, không ai có thể tránh thoát. Tiểu Cửu trời sinh đã là một tay thiện xạ, sự hiện hữu của cậu ta chính là để mọi người biết thế nào là một tay súng thần!

Cùng lúc với những lời của Thái Tiểu Ngọc, chợt nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo, Tiểu Cửu xuất hiện từ trong bóng tối. Tiểu Cửu không hề cầm súng trong tay, cậu ta cứ thế bước tới. Thái Tiểu Ngọc thấy Tiểu Cửu tay không tấc sắt, cô ta lại cười nhạt, nói:

- Vừa nãy tôi quên nói, Tiểu Cửu không muốn bắn chị, nhưng tôi thì có thể!

Thái Tiểu Ngọc nói đến đây, bỗng nhiên giơ tay phải lên, khẩu súng cô ta đã nắm trong tay từ trước, họng súng đen ngòm kề sát huyệt Thái Dương của Mộ Văn.

- Mộ Văn, thực sự xin lỗi, có những việc tôi không muốn làm. Tôi không hi vọng chị đến thành phố Vọng Hải, càng không mong chị gặp tôi. Lần đầu tiên nhìn thấy chị, tôi đã biết chị chính là bạn thuở nhỏ của tôi. Đây là một loại cảm giác rất mãnh liệt, không cần nói, tôi vẫn có thể cảm nhận được. Nhưng mà, tôi lại không muốn làm quen với chị, bởi vì tôi biết rõ chị đến thành phố Vọng Hải là vì nhiệm vụ. Những năm qua, những gì tôi và Tiểu Cửu đã làm đủ để bị phán tử hình rồi. Chúng tôi trộm bảo vật, giết người, còn chị lại là cảnh sát. Chúng tôi và chị không thể nào là bạn, vĩnh viễn sẽ không thể trở thành bạn. Tôi không thể không tiêu diệt chị!

- Tiểu Ngọc, buông cô ấy ra!

Tiểu Cửu giơ súng lên, nhắm vào huyệt Thái Dương của Thái Tiểu Ngọc. Thái Tiểu Ngọc không hề động đậy, thậm chí cô ta còn không nhìn về phía Tiểu Cửu, thản nhiên nói:

- Tiểu Cửu, em biết anh đã gọi điện thoại cho cô ấy, nhắc nhở cô ấy không nên đến gặp em. Nhưng anh đã nghĩ kỹ chưa, nếu làm vậy chẳng phải sẽ có lỗi với cha sao? Chẳng lẽ anh không sợ cha trừng phạt anh sao?

Mãi đến lúc này, Mộ Văn mới biết cuộc điện thoại cảnh cáo thần bí đó là do Tiểu Cửu gọi. Tiểu Cửu gọi điện thoại cho cô với mục đích không muốn Mộ Văn tới, để không có xung đột với Thái Tiểu Ngọc. Nhưng Mộ Văn lại hiểu lầm ý của Tiểu Cửu, không để lời cảnh báo của cậu vào lòng, cứ thế mà tới gặp Thái Tiểu Ngọc. Mộ Văn nhìn về phía Tiểu Cửu, chỉ nhìn thấy trên trán Tiểu Cửu có một vết sẹo. Đó là vết thương cậu ấy bị khi bảo vệ Mộ Văn, đã nhiều năm như vậy rồi, vết sẹo đó vẫn không biến mất. Mộ Văn nhớ lại lúc còn bé, Tiểu Cửu chính là tay sai của bọn họ. Từ trước đến giờ Mộ Văn không hề coi trọng Tiểu Cửu. Trong mắt cô chỉ có Mộ Thiên Dương, người đàn ông có khí chất lãnh đạo. Về phần Tiểu Cửu nhỏ bé yếu đuối, cô chưa từng để trong lòng. Bây giờ nhìn thấy bộ dạng của Tiểu Cửu, cô vẫn có thể nhớ được tướng mạo cậu ấy khi còn bé. Tiểu Cửu không nhìn về phía Mộ Văn, tay phải cậu ta nắm chặt khẩu súng, nói:

- Tiểu Ngọc, anh mặc kệ Thái Duyệt nghĩ gì, cũng mặc kệ ông ta có định giết anh hay không. Anh chỉ biết anh không thể trơ mắt nhìn cô ấy chết trước mặt mình. Anh không muốn chúng ta vất vả lắm mới gặp lại nhau, cuối cùng lại thành kẻ thù sống chết thế này. Anh đã từng nói với em, anh rất muốn gặp Mộ Văn, rất muốn gặp Mộ Thiên Dương. Anh rất hoài niệm quãng thời gian trước đây, đó chính là suy nghĩ của anh. Chẳng phải em cũng vậy sao? Tiểu Ngọc, em cũng nghĩ vậy, chẳng lẽ không đúng sao? Em cũng rất nhớ quãng thời gian trước đây, đúng không?

- Em ư? Không hề, em không nhớ chút nào hết. Lúc đó em rất hận Mộ Văn, vì sao cô ta có thể ở chung với Mộ Thiên Dương, vì sao em lại phải làm tay sai cho bọn họ?

Khi Thái Tiểu Ngọc nói những lời này, tay cô ta khẽ run lên, nói:

- Trong lòng em rất hận cô ta, là cô ta cướp đi tất cả những thứ vốn dĩ phải thuộc về em. Tiểu Cửu, bây giờ em hỏi anh, giữa em và cô ta, rốt cuộc anh chọn ai?

- Lựa chọn cả hai!

Giọng nói Tiểu Cửu tràn đầy kiên định, cậu ta nói:

- Từ nhỏ anh đã là trẻ mồ côi, anh có thể sống sót vốn đã là kỳ tích. Anh chưa từng nghĩ tới chuyện có người đối xử tốt với mình. Cả em và Mộ Văn đều đối xử với anh rất tốt. Anh biết rõ lúc đó Mộ Văn thích lừa anh, anh biết mình bị lừa, nhưng anh vẫn thực hiện, bởi vì như thế thì Mộ Văn sẽ vui vẻ. Tiểu Ngọc, em cũng vậy. Bao năm qua anh cũng biết em lừa dối anh, nhưng anh giả bộ như không biết, bởi vì anh muốn thấy em vui vẻ. Cả hai là những người quan trọng nhất trong cuộc đời anh. Thứ anh cần là những người bạn, nếu bảo anh lựa chọn thì anh sẽ lựa chọn cả hai người!

Tiểu Cửu không hề run tay, cậu ta nắm chắc khẩu súng, đột nhiên cao giọng:

- Nhưng mà, nếu như em thật sự bắt anh phải lựa chọn, anh sẽ bắn chết em, sau đó lại bắn chết cả lão già Thái Duyệt khốn kiếp kia. Là hắn khiến anh thành ra như bây giờ, anh không muốn tiếp tục như vậy nữa. Sau khi giết Thái Duyệt rồi, anh sẽ đi cùng với em, không để em phải cô đơn một mình!

- Đồ ngốc!

Thái Tiểu Ngọc khẽ thốt lên những lời này, cô ta đặt khẩu súng xuống, nhẹ nhàng nói:

- Cho dù giết em, anh cũng không cần phải chết. Đây là do em tự tìm!

Thái Tiểu Ngọc ném khẩu súng cho Mộ Văn, nói:

- Mộ Văn, bây giờ chị làm chủ, chị có thể giết chết tôi!

Mộ Văn cầm lấy khẩu súng, nhìn thoáng qua rồi nói:

- Không có đạn!

✶ Thiên Lôi Trúc ✶ AI dịch nhanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!