Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1693: CHƯƠNG 1693: TIỂU CỬU ĐÃ THAY ĐỔI!

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai kéo vành mũ rất thấp che kín mặt. Mặc dù trong biệt thự này chỉ có hai người hắn và Thái Duyệt, hắn ta vẫn không muốn bỏ mũ ra. Lúc nói chuyện, hắn thường kèm theo nụ cười nhạt, dường như khinh thường tất cả mọi sự vật xung quanh.

– Con gái ông?

Người đàn ông đó cười lớn, tiếng cười đó khiến Thái Duyệt cau mày. Ông ta nhìn người đàn ông kia, nói:

– Tôi rất tin tưởng con gái tôi, chỉ cần con bé ra tay, nhất định có thể giải quyết chuyện này!

– Con gái ông nếu so với Mộ Văn thì còn kém xa. Mộ Văn là đặc công, từ nhỏ, cô ta đã được huấn luyện khắc khổ, hoàn thành nhiệm vụ là trách nhiệm của cô ta!

Người đàn ông nói:

– Về phần con gái của ông, à, phải nói chính xác là con gái nuôi, chỉ được huấn luyện sơ qua về việc trộm mộ, làm sao mà đấu lại Mộ Văn được. Nhưng Mộ Văn cũng có nhược điểm, đó là cô ta vẫn còn vương vấn chuyện quá khứ, đây là nhược điểm của Mộ Văn, sớm muộn gì cũng sẽ hại chết cô ta!

– Có vẻ anh hiểu rất RO nữ đặc công đó?

Thái Duyệt hỏi.

Người đàn ông đó không trả lời. Đúng lúc đó chuông điện thoại của hắn vang lên, hắn nghe máy, một mực không nói gì, cuối cùng mới lên tiếng:

– Tôi biết rồi!

Nói xong, hắn cúp máy, quay sang nhìn Thái Duyệt, cười lạnh nói:

– Con gái nuôi của ông đã lừa ông rồi, Mộ Văn vẫn còn sống, hơn nữa...!

Hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

– Là cậu thanh niên đi cùng với con gái ông cứu cô ta. Thái Duyệt, lần này ông phải suy nghĩ thật kỹ, cẩn thận ông sẽ mất mạng ở chỗ này đấy!

– Chuyện đó sao có thể chứ?

Thái Duyệt nghe người đàn ông đó nói vậy xong, ông ta tỏ vẻ không tin, nói:

– Tiểu Ngọc sẽ không phản bội tôi đâu, tôi đã nuôi dưỡng nó, nó phải hiểu, nếu như không có tôi, nó sẽ giống như đám trẻ mồ côi chết tiệt ở trong cô nhi viện, kết cục của nó sẽ rất bi thảm, là tôi giúp nó thoát ra khỏi những thứ…!

Thái Duyệt còn chưa nói xong, thấy người đàn ông đó đột nhiên vươn tay phải ra, nắm lấy cổ áo Thái Duyệt. Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Thái Duyệt, ánh mắt như xuyên thấu tâm can của gã khiến Thái Duyệt không rét mà run. Ông vội vàng hỏi:

– Có... có chuyện gì vậy?

– Ông phải nhớ kỹ, những cô nhi trong trại trẻ mồ côi rất đáng thương, ông nên quan tâm đến họ nhiều hơn, chứ không phải đứng đây nguyền rủa bọn họ. Ông có tin trên thế giới này có ma quỷ không? Tôi cho ông biết, trên thế giới này có ma đấy, cẩn thận nửa đêm ma đến tìm ông đấy. Hu hu…, ông nghe thử xem, đây là tiếng gì, hình như là tiếng ma quỷ khóc đấy, nghe thật là hay, ông có muốn nghe nữa không......?

– Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sẽ không nói lung tung nữa!

Thái Duyệt nhận ra tình hình không ổn, ông ta không dám nói nữa. Người đàn ông đội mũ lưỡi trai cuối cùng cũng buông tay ra, Thái Duyệt ngồi phịch xuống đất.

– Thái Duyệt, lần này tôi đến đây mục đích rất đơn giản, chỉ muốn lấy miếng ngọc bội đó, ông muốn gì thì tôi mặc kệ, nhưng ông không thể uy hiếp được tôi đâu!

Hắn đi đến chỗ cái ghế, ngồi xuống, gác chân lên, nhìn Thái Duyệt đang đứng trước mặt mình, nói:

– Ông lựa chọn giao ngọc bội cho tôi, hay là đợi đến khi ông tìm được kho báu rồi giao cho tôi?

– Chúng ta vẫn đang hợp tác rất vui vẻ, tôi biết kho báu đó rất hấp dẫn, lần này anh tới không phải là vì kho báu đó sao? Tôi đã liên hệ với người phụ nữ đó, sau khi cô ta về nước, chúng tôi sẽ gặp mặt. Anh có thể lựa chọn cướp ngọc bội của cô ta...!

– Chu Ngọc Địch không phải là một người phụ nữ bình thường, tôi không dám dây vào cô ta đâu. Lần này tôi đến chỉ vì lấy tiền, ông nói với tôi rằng chuyến này đáng để tôi đến Trung Quốc. Bây giờ, ông nói tôi nghe thử xem, tôi phải đợi tới khi nào?

Người đàn ông đó lại dùng chân đá vào mấy món đồ sứ dưới đất, nói:

– Tôi không lấy ngọc bội cũng được, tôi muốn thấy bản Lan Đình Tự, lần này tôi sẽ mang nó đi!

Thái Duyệt vừa nghe thấy vậy, ông ta lập tức mở miệng, nói:

– Chuyện đó sao có thể chứ, tôi căn bản không có bản Lan Đình Tự. Nếu có được nó, tôi đã sớm đưa ra nước ngoài rồi, còn phải để ở đây sao?

– Thái Duyệt, đừng giở mấy trò bịp bợm này với tôi. Tôi biết rõ ông không chỉ hợp tác với riêng tôi. Tình hình trong nước hiện giờ rất hỗn loạn, cho dù có quốc bảo ở trong tay, ông cũng không thể đưa ra nước ngoài được!

Hắn nói đến đây, dừng lại một chút, rồi nói tiếp:

– Biện pháp tốt nhất là hợp tác với tôi, chẳng lẽ như vậy không tốt sao?

– Tôi thật sự không có, tôi vẫn đang tìm kiếm, chờ sau khi lấy được nó, nhất định sẽ nói cho anh biết!

Thái Duyệt nói.

– Được rồi, ông đã nói như vậy, tôi cũng không nói nhiều nữa!

Trước khi người đàn ông đó đi lên tầng trên, hắn bỗng nhiên ghé vào tai Thái Duyệt, thì thầm:

– Đừng tưởng rằng tôi không nhìn ra, ông và con gái nuôi của ông có chút mờ ám, à, phải nói là ông có ý đồ bất lương với con gái ông. Thật ra thì, giữa ông và cô ta không hề có tình cảm gì, phải không? Đàn bà mà, chẳng phải là để đàn ông chơi sao. Ông nghĩ thật kỹ đi, con gái nuôi của ông không giết Mộ Văn, cũng đã bắt đầu phản bội ông rồi, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày cô ta bán đứng ông thôi. Đến lúc đó, ông ngay cả chết cũng không biết mình chết thế nào. Người làm đại sự, không thể không quyết đoán!

Hắn nói xong liền đi lên gác. Thái Duyệt đứng dưới lầu ngơ ngác, bỗng nhiên ngồi xuống ghế, đập một cái thật mạnh lên tay tựa của cái ghế. Người đàn ông đó đi vào phòng, đóng cửa lại, hắn lấy điện thoại di động ra, nói:

– Tôi nghĩ tin tức của cô có vấn đề, Lan Đình Tự không ở trong tay lão ta!

Đầu dây bên kia vang lên giọng phụ nữ khàn khàn:

– Tin tôi đi, trong tay lão nhất định có vật đó, chỉ là lão không muốn lấy ra mà thôi! Nếu bản bút tích Lan Đình Tự đó là thật, tuyệt đối giá trị liên thành, anh làm xong chuyện này là có thể về hưu rồi!

Người đàn ông đó cười nhạt nói:

– Về hưu hay không không sao cả, chỉ cần cho tôi nhiều tiền là được rồi!

---

Tối nay nhất định sẽ là một đêm không yên bình. Diệp Lăng Phi trằn trọc, hắn ngủ một lát rồi lại tỉnh dậy. Nhìn đồng hồ, đã sắp mười giờ rồi. Ngày thường, hắn sẽ ở nhà ôm Bạch Tình Đình nằm trên giường, hoặc xem tivi, hoặc tâm sự. Nhưng bây giờ, hắn lại nằm trong xe, đang trên đường đến Ngô Sơn. Diệp Lăng Phi cảm thấy khát, cầm lấy một chai nước khoáng trong xe. Sau khi tu ừng ực mấy ngụm, Diệp Lăng Phi đóng nắp lại, quay sang phía Tôn Hổ, nói:

– Tôn Hổ, anh có nhớ nhà không?

– Tôi không nhớ, trong nhà đã chẳng còn ai cả!

Tôn Hổ không quay đầu lại, anh ta chỉ mấp máy môi, nói tiếp:

– Đây chính là số phận của tôi, tôi đã là một người chết rồi. Nếu như không có Diệp tiên sinh, bây giờ tôi…!

Tôn Hổ lại muốn nói những lời cảm ơn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đã nghe quá nhiều rồi, chỉ cần hắn vừa nhắc đến chuyện này với Tôn Hổ, Tôn Hổ liền luôn miệng cảm ơn đủ kiểu. Diệp Lăng Phi đã nói với Tôn Hổ rất nhiều lần, Tôn Hổ không cần phải làm như vậy, nhưng Tôn Hổ vẫn không thể nào sửa được. Diệp Lăng Phi cũng chỉ có thể để tùy Tôn Hổ muốn nói gì thì nói.

– Tôn Hổ, tôi nhớ quê mình!

Diệp Lăng Phi nói:

– Nhà cũ của tôi không ở Vọng Hải mà ở Nam Dương. Khi còn bé nhà tôi rất nghèo.....!

Diệp Lăng Phi kể cho Tôn Hổ nghe chuyện cũ của mình. Diệp Lăng Phi bỗng nhiên cảm thán, đã lâu rồi hắn chưa về nhà, có lẽ nên về thăm nhà một chuyến. Trước đây Diệp Lăng Phi từng nghĩ đến chuyện chuyển mộ cha mẹ mình về thành phố Vọng Hải, nhưng sau đó nghĩ lại, hắn lại bỏ suy nghĩ này. Dù sao thành phố Vọng Hải cũng không phải quê quán của hắn. Tư tưởng lá rụng về cội vẫn phát huy ảnh hưởng. Diệp Lăng Phi nghĩ đến bản thân, hắn cũng đang nghĩ rằng, tương lai khi mình qua đời, có lẽ sẽ được chôn cùng một mảnh đất với cha mẹ. Tôn Hổ lái xe rất nhanh, khoảng mười giờ rưỡi đã đến Ngô Sơn. Ngô Sơn một màu đen kịt, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua rừng cây. Tôn Hổ dừng xe ở ven đường một ngã tư, sau đó đi về phía trước, đó là trụ sở huấn luyện dã ngoại. Ở đây có mấy nơi tổ chức huấn luyện kiểu này, Tôn Hổ không biết rốt cuộc là nơi nào. Diệp Lăng Phi và Tôn Hổ xuống xe. Diệp Lăng Phi không vội vàng, hút thuốc, hắn tựa người vào thân xe, nhìn vùng núi tối đen như mực, nói:

– Ở một mình chỗ này vào buổi tối quả thực quá âm u. Tôi nhớ trước kia mình từng trốn một mình trong núi, cả đêm đó xung quanh tôi toàn là những ngôi mộ và thú hoang, nhưng đêm đó tôi ngủ rất ngon, bởi vì tôi không cần lo lắng bị người ta giết chết. Tôn Hổ, trên thế giới này, thứ khiến con người sợ nhất không phải là thú dữ hay quỷ thần, mà là con người!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!