Đến tận lúc này, gã vẫn không chịu nói, Diệp Lăng Phi không chút do dự kéo lê con dao trên mặt gã một đường. Sau một nhát dao đó, gã kêu la thảm thiết. Gã đâu ngờ Diệp Lăng Phi lại làm như vậy, thật sự không hề nương tay. Diệp Lăng Phi lại đưa con dao lên mặt gã, sống dao lạnh buốt, cái lạnh buốt như truyền đến từng dây thần kinh của gã. Diệp Lăng Phi khẽ cười, nói:
– Lần này lại thêm một nhát dao ở đây nhé, lát nữa sẽ đến hạ thân của ngươi. Ta thực sự rất chờ mong cảnh tượng này... À, ta lại quên mất một chuyện, ngươi chết, còn có người khác, luôn có người thông minh hơn ngươi, đến lúc đó…!
Diệp Lăng Phi vừa nói xong, gã lập tức lên tiếng:
– Tôi nói, tôi nói, van anh đừng cắt chỗ đó, tôi xin nói…!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Sớm phải như vậy rồi chứ. Ta rất ưa thích tính cách của ngươi. Nói đi, nói hết những gì ngươi biết!
Gã đàn ông đó khai hết những gì hắn biết. Thứ Diệp Lăng Phi quan tâm chính là nơi cất giữ cổ vật của Thái Duyệt. Dựa theo lời khai của gã, cổ vật được cất ở tầng hai, căn phòng bị khóa xa nhất về phía tây. Chìa khóa nằm trong tay Thái Duyệt, và chỉ Thái Duyệt mới có thể ra vào căn phòng đó. Nhưng chuyện này đối với Diệp Lăng Phi mà nói, cũng chẳng có tác dụng gì. Diệp Lăng Phi nhìn Tôn Hổ. Anh ta giơ chân lên đạp một cái, "huỵch" một tiếng, cánh cửa đã bị đạp tung. Trong căn phòng chỉ có một cái tủ, ngoài ra không có bất kỳ vật dụng nào khác. Diệp Lăng Phi và Tôn Hổ đi đến trước cái tủ. Tôn Hổ đẩy mạnh, cái tủ bị đẩy sang một bên, lộ ra một cánh cửa khác. Cánh cửa đó cũng đã bị khóa. Tôn Hổ cầm khẩu súng lục, bắn vào ổ khóa, "bụp" một tiếng, ổ khóa đứt rời. Tôn Hổ kéo cánh cửa ra, để lộ bậc thang dẫn xuống bên dưới. Tôn Hổ đi xuống trước. Sau khi xác nhận không nguy hiểm, Diệp Lăng Phi mới bước xuống. Đây là một tầng hầm có diện tích rất lớn, chứa đầy cổ vật. Diệp Lăng Phi không có hứng thú với mấy thứ cổ vật này. Hắn chỉ muốn tìm miếng ngọc bội Cửu Long Triều Thánh. Chỉ có điều, tìm một miếng ngọc bội trong cả đống cổ vật như vậy đâu phải chuyện dễ. Trong lòng Diệp Lăng Phi cũng biết, sau khi Mộ Văn gọi điện thoại cho cấp trên, cô ta sẽ nhanh chóng chạy tới đây. Hắn cần phải tìm ra thật sớm. Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy không an lòng về Mộ Văn. Mộ Văn chấp hành nhiệm vụ theo mệnh lệnh, Diệp Lăng Phi không biết liệu cô ta có dựa theo mệnh lệnh của cấp trên mà lấy ngọc bội đi không. Hắn vẫn phải đề phòng Mộ Văn. Diệp Lăng Phi nghĩ miếng ngọc bội đó rất quan trọng đối với Thái Duyệt, có lẽ nó được để ở nơi Thái Duyệt cho là an toàn nhất. Diệp Lăng Phi và Tôn Hổ đi thẳng về phía trước, mới phát hiện dưới chân có thứ gì đó lồi lên. Chỗ đó rất khó phát hiện, nếu không phải Diệp Lăng Phi đi đến đó rồi dừng lại, hẳn sẽ không nhận ra. Tôn Hổ ngồi xổm xuống. Chỗ lồi đó là một viên gạch chưa được lát bằng phẳng như những viên khác. Nếu như đã lát bằng hoàn toàn, cả sàn phòng sẽ phẳng lỳ, căn bản không thể phát hiện ra. Có thể là do lúc đi quá vội vàng, Thái Duyệt đã không đặt bằng phẳng hoàn toàn viên gạch, do đó khiến Diệp Lăng Phi phát hiện ra bí mật bên trong. Viên gạch được nhấc ra, để lộ một cái nút bên trong. Tôn Hổ ấn cái nút xuống, liền nghe thấy những tiếng "uỳnh uỳnh", mặt tường phía tây lộ ra một khoảng trống. Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu. Hắn thật không ngờ lão già Thái Duyệt này lại bỏ ra không ít công sức, còn làm nhiều cơ quan như vậy. Nếu không phải hắn vô tình phát hiện ra viên gạch bị lồi lên đó, hắn tuyệt đối không thể nghĩ ra ở đây còn có cơ quan như vậy. Diệp Lăng Phi đi đến chỗ bức tường, nhìn một chút, phát hiện đó là một mật thất được che giấu kỹ càng. Chỉ là, điều khiến Diệp Lăng Phi thất vọng là bên trong không có ngọc bội nào cả. Trong mật thất to như vậy, chỉ có một ống đựng quyển kiểu xưa, bên ngoài được dán băng dính chằng chịt. Xem ra Thái Duyệt rất quý vật này, nếu không thì đã chẳng để nó ở đây. Diệp Lăng Phi cũng không biết vật này là cái gì, nhưng lần này hắn không tìm được ngọc bội, cũng không thể về tay không. Diệp Lăng Phi thuận tay cầm lấy ống đựng quyển, gọi Tôn Hổ:
– Chúng ta đi!
Diệp Lăng Phi khôi phục lại nguyên trạng cho cơ quan. Hắn và Tôn Hổ theo đường cũ trở lại xe. Diệp Lăng Phi không vội vàng mở ống đựng đó ra xem bên trong là gì. Hắn để nó ở ghế sau, lấy thuốc lá ra, cùng Tôn Hổ hút thuốc trong xe. Sau khi hút xong một điếu thuốc, Diệp Lăng Phi mới nói với Tôn Hổ:
– Tôn Hổ, chúng ta quay về đi. Nếu vận may, trên đường về còn có thể gặp được xe cảnh sát đó!
Tôn Hổ không rõ ý của Diệp Lăng Phi, chuyện này và xe cảnh sát lại có liên quan gì. Chỉ là Tôn Hổ không hỏi, anh ta không hỏi ba cái chuyện vặt này. Diệp Lăng Phi ngồi ở ghế phụ lái, Tôn Hổ lái xe với kỹ thuật rất tốt. Khoảng chừng 20 phút sau, bảy tám chiếc xe lái qua trước mặt. Diệp Lăng Phi đảo mắt nhìn những chiếc xe đó, rồi hắn nở nụ cười. Diệp Lăng Phi có thể khẳng định Mộ Văn nhất định đang ngồi trong một chiếc xe thuộc đoàn xe này. Tốc độ của Mộ Văn chậm hơn rất nhiều so với dự tính của Diệp Lăng Phi. Hắn còn tưởng rằng Mộ Văn sẽ đến rất sớm, nhưng không ngờ cô ta lại tới trễ như vậy. Diệp Lăng Phi đã tắt máy. Đến lúc này, hắn mới bật máy lên. Vừa bật máy, hắn thấy tin nhắn nhắc nhở của Bạch Tình Đình, ngoài ra Mộ Văn cũng đã gọi điện thoại cho hắn. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nhìn đồng hồ. Đã rạng sáng rồi, lúc này có lẽ Bạch Tình Đình đã đi ngủ. Diệp Lăng Phi vốn không định gọi điện thoại, nhưng hắn lại lo lắng Bạch Tình Đình xảy ra chuyện gì. Diệp Lăng Phi cầm di động cân nhắc hồi lâu, mới quyết định gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, nếu không thì hắn sẽ cảm thấy không yên tâm. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, bấm gọi cho Bạch Tình Đình. Điện thoại đổ chuông bảy tám hồi, Bạch Tình Đình mới nghe máy.
– Alo? Ai đấy?
Giọng nói của Bạch Tình Đình mơ mơ màng màng. Đã rạng sáng rồi, cô đang ngủ say, bị cú điện thoại này của Diệp Lăng Phi đánh thức. Cô không xem là ai gọi tới, mơ mơ màng màng hỏi.
– Bà xã, là anh đây!
Giọng nói của Diệp Lăng Phi vang lên bên tai Bạch Tình Đình. Hắn nói:
– Vừa nãy anh tắt điện thoại, bây giờ mới bật máy lên. Bà xã, em tìm anh có chuyện gì không?
– Không có gì đâu!
Bạch Tình Đình nói với giọng ngái ngủ:
– Ông xã, anh đi ngủ sớm một chút đi, em cũng đi ngủ!
Bạch Tình Đình nói xong để điện thoại xuống, nằm trên giường. Trương Lộ Tuyết và Vu Tiêu Tiếu nằm ở hai bên Bạch Tình Đình. Giường của Trương Lộ Tuyết rất lớn, nằm ba người cũng không thành vấn đề. Đùi của Vu Tiêu Tiếu gác lên đùi Bạch Tình Đình. Tư thế ngủ của cô rất bất nhã, thích chổng mông lên mà ngủ. Bạch Tình Đình vừa mới nằm xuống không đầy 10 giây, bỗng nhiên cô ngồi bật dậy. Vu Tiêu Tiếu đang đặt tay vòng qua ngực bị Bạch Tình Đình làm cho hoảng hồn, cô mơ mơ màng màng hỏi:
– Chị, chị làm sao vậy?
– Anh ấy không ngủ ở nhà!
Bạch Tình Đình tỏ vẻ rất khẩn trương, cô nói:
– Chị nghi ngờ hôm nay anh ta lại lêu lổng bên ngoài rồi!
Bạch Tình Đình vừa nói xong, Vu Tiêu Tiếu lập tức tỉnh táo lại. Cô cũng ngồi dậy. Lúc ngủ, cô không mặc áo ngực, bộ ngực hình búp măng ngạo nghễ vươn thẳng. Bạch Tình Đình và Trương Lộ Tuyết đều là con gái, Vu Tiêu Tiếu cũng không có gì phải ngượng ngùng. Cô nói:
– Chị, chị hoài nghi anh rể ra ngoài chơi sao?
– Chị còn nghe thấy cả tiếng xe. Bây giờ anh ấy vẫn đang ở bên ngoài, em bảo anh ấy có thể làm gì chứ?
Bạch Tình Đình cố gắng hạ thấp giọng, cô lo lắng sẽ đánh thức Trương Lộ Tuyết. Nhưng vừa rồi chuông điện thoại đã vang lên hồi lâu, Trương Lộ Tuyết đã sớm tỉnh lại, chỉ là cô còn giả bộ ngủ, không mở mắt mà thôi. Trương Lộ Tuyết muốn giả bộ nằm ngủ, nhưng không giả bộ được nữa. Cô đưa tay bật đèn ngủ đầu giường, ngọn đèn phát ra ánh sáng êm dịu. Trương Lộ Tuyết cũng ngồi dậy, nói:
– Tình Đình, có phải cậu lại cả nghĩ rồi không? Chắc anh ấy không đi ra ngoài lêu lổng đâu!
Trương Lộ Tuyết nói tới đây, bỗng nhiên nghĩ tới Trịnh Khả Nhạc. Hình như hai ngày nay Trịnh Khả Nhạc luôn miệng lẩm bẩm muốn làm cho Diệp Lăng Phi phải tốn kém. Trương Lộ Tuyết không để trong lòng, nhưng sau khi Bạch Tình Đình nói như vậy, cô lại nghĩ tới Trịnh Khả Nhạc. Chỉ là Trương Lộ Tuyết không nói ra suy nghĩ trong lòng, chỉ an ủi:
– Tình Đình, theo mình nói không chừng anh ấy đi uống rượu với bạn rồi. Đàn ông mà, đi ra ngoài chơi cũng không có gì đáng trách, cậu không cần phải lo lắng như thế!
✿ Thiên Lôi Trúc . com ✿ Cộng đồng dịch AI