Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1699: CHƯƠNG 1699: HIỂU LẦM! (1)

Thái Tiểu Ngọc lại bấm số điện thoại của Tiểu Cửu thêm một lần nữa, đầu dây bên kia vẫn như trước không có người bắt máy. Thái Tiểu Ngọc bất đắc dĩ đặt điện thoại xuống, cô ngồi bên mép giường, tay phải hung hăng đấm vào thành giường, hét lên:

- Tiểu Cửu, tên khốn kiếp nhà anh, cứ như vậy mà bỏ đi, thực sự không muốn quay về đây sao?

Thái Tiểu Ngọc bắt đầu cảm thấy bực bội. Căn phòng trọ lớn này vốn chỉ có cô và Tiểu Cửu hai người ở. Thường ngày, khi Tiểu Cửu còn ở đây, lúc nào cũng nghe được tiếng nhạc. Tiểu Cửu thích nghe bài “Bằng Hữu” của Châu Hoa Kiện, cũng thích nghe “Chân Tâm Anh Hùng” của Thành Long. Vậy mà giờ đây, căn phòng này lại yên tĩnh một cách khác thường. Thái Tiểu Ngọc không ưa sự yên lặng này một chút nào. Cô bước xuống giường, đi từ phòng ngủ tới phòng khách, bật dàn âm thanh. Nhưng tiếng nhạc lại khiến tâm tình vốn đang buồn bực của Thái Tiểu Ngọc càng thêm phiền muộn, bất an. Trong lòng bỗng hiện lên một nỗi sợ không thể gọi tên: lẽ nào Tiểu Cửu thực sự sẽ rời bỏ mình mà đi?

Thái Tiểu Ngọc không thích cảm giác sợ hãi này. Cô buồn bực đứng dậy, đi tới trước tủ rượu, lấy ra mấy chai bia. Tiểu Cửu cũng không thích uống rượu lắm, chỉ là thi thoảng có cùng Thái Tiểu Ngọc uống một vài ngụm. Thái Tiểu Ngọc vẫn thường nói Tiểu Cửu không thể tính là đàn ông chân chính, chỉ có thể tính là một thằng nhóc mà thôi. Dù vậy, Tiểu Cửu cũng không cãi nhau với Thái Tiểu Ngọc, dù cô nói thế nào, anh cũng đều chấp nhận.

- Tiểu Cửu đáng chết, đừng để tôi nhìn thấy anh! Nếu như để tôi nhìn thấy anh, tôi nhất định sẽ lấy xích sắt trói anh lại một chỗ…!

Thái Tiểu Ngọc vừa mở miệng phát tiết sự bất mãn, vừa trực tiếp mở nắp chai bia. Cô không cần lấy cốc, liền cầm cả chai mà uống. Rất nhanh, Thái Tiểu Ngọc liền uống cạn hai chai bia. Cô lại cầm lấy điện thoại di động, gọi điện thêm một lần nữa. Từ trong điện thoại vẫn truyền ra những tiếng tít tít đơn điệu như trước. Thái Tiểu Ngọc "choang" một tiếng, chai bia trong tay bị ném xuống sàn phòng khách, mắng to:

- Đồ khốn kiếp đáng chết, Tiểu Cửu thối, đồ khốn nhà anh đừng để tôi nhìn thấy! Nếu như để tôi nhìn thấy anh một lần nữa, tôi nhất định sẽ khiến anh biết Thái Tiểu Ngọc tôi không phải là người dễ bị bắt nạt. Anh bỏ đi, bỏ mặc tôi một mình ở đây thì tính sao đây, đồ khốn…!

Thái Tiểu Ngọc lại tiếp tục uống bia. Đến khi cô uống cạn chai bia thứ tư, chợt nghe thấy tiếng chuông cửa. Thái Tiểu Ngọc đã uống đến say khướt. Vừa nghe thấy tiếng chuông cửa, cô liền từ trên ghế nhỏm dậy, miệng vẫn mắng:

- Tiểu tử thối, vẫn còn biết đường về…!

Cô vừa mắng vừa đi về phía cửa phòng, mở cửa, rồi mắng:

- Tiểu tử thối, anh vẫn…!

Thái Tiểu Ngọc còn chưa nói xong, cô đã há hốc mồm. Thái Tiểu Ngọc không ngờ người đứng trước mặt cô không phải là Tiểu Cửu, mà là Thái Duyệt. Thái Tiểu Ngọc liền nuốt những lời định nói lại, mở miệng hỏi:

- Cha, sao khuya vậy rồi mà cha còn qua đây?

Nói rồi, cô bước sang một bên để Thái Duyệt đi vào.

Thái Duyệt đi vào trong phòng, ngửi thấy mùi bia nồng nặc, lại thấy những mảnh chai vỡ nằm tung tóe trên sàn phòng khách. Thái Duyệt hỏi:

- Tiểu Ngọc, có chuyện gì xảy ra vậy?

- Không có… không có gì, chỉ là bỗng dưng con muốn uống chút rượu…!

Thái Tiểu Ngọc cầm trong tay chai bia chỉ còn một nửa, đóng cửa phòng lại rồi "ực ực", uống hết phần bia còn lại. Sau đó, cô tiện tay ném chai bia sang một bên, nấc một cái, nói:

- Cha, cha cứ ngồi trước đã, con đi vệ sinh một chút!

Nói rồi, cô chân nam đá chân xiêu đi về phía buồng vệ sinh.

Thái Duyệt gật đầu. Ngay lúc Thái Tiểu Ngọc đi vệ sinh, Thái Duyệt đã kịp quét mắt nhìn toàn bộ căn phòng trọ một lượt. Không thấy Tiểu Cửu, lại liên tưởng tới việc Thái Tiểu Ngọc vừa nhắc tới anh, Thái Duyệt cho rằng nhất định là giữa hai người Thái Tiểu Ngọc và Tiểu Cửu đã xảy ra bất hòa, và hiện giờ Tiểu Cửu cũng không ở trong phòng. Thái Duyệt ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, lấy ra một điếu thuốc. Căn phòng này ngập tràn mùi bia rượu, Thái Duyệt không thích mùi bia một chút nào. Hắn hút thuốc, chính là muốn xua đi mùi bia này. Thái Tiểu Ngọc vào trong phòng vệ sinh, rửa tay, rồi lảo đảo đi vào phòng khách. Cô vừa định ngồi trên ghế sofa đối diện Thái Duyệt, đã thấy Thái Duyệt vẫy tay, ý bảo cô ngồi bên cạnh hắn. Thái Tiểu Ngọc cũng không suy nghĩ nhiều, đi tới bên cạnh Thái Duyệt đặt mông ngồi xuống. Khắp người cô đều là mùi rượu. Ngồi xuống rồi, cô còn nấc một cái.

- Tiểu Ngọc, sao con lại uống nhiều rượu như vậy? Lẽ nào con không biết uống rượu có hại cho sức khỏe sao?

Thái Duyệt tay trái cầm điếu thuốc, tay phải đặt trên vai Thái Tiểu Ngọc, nhẹ nhàng vỗ hai cái. Thái Tiểu Ngọc nghe những lời này của Thái Duyệt, cô đột nhiên nghiêng đầu tựa vào vai hắn, nức nở nói:

- Tiểu Cửu đi rồi, cha. Lần này Tiểu Cửu đi thật rồi, con không biết anh ấy đã đi đâu!

Một tay Thái Duyệt nhẹ nhàng vỗ vai Thái Tiểu Ngọc, một tay cầm điếu thuốc rít một hơi dài, rồi bỏ điếu thuốc xuống, nói:

- Tiểu Ngọc, quan hệ giữa con và Tiểu Cửu không phải rất tốt sao? Sao Tiểu Cửu tự nhiên lại đi mất?

Thái Duyệt nhìn như rất tùy ý nói một câu, nhưng trên thực tế, những lời này của hắn không phải là thuận miệng mà nói. Hắn vừa nói vừa đánh mắt quan sát khắp phòng. Thái Tiểu Ngọc căn bản không lưu ý đến phản ứng của Thái Duyệt, cô mở miệng nói:

- Còn không phải vì Mộ Văn sao? Tiểu Cửu tên háo sắc khốn kiếp, vừa thấy Mộ Văn đã bị cô ta quyến rũ. Tiểu Cửu đáng chết, anh đừng bao giờ để tôi nhìn thấy anh! Nếu như để tôi nhìn thấy anh, tôi liền trói chặt anh lại, không bao giờ để anh ra ngoài nữa. Hừ, anh cứ ngoan ngoãn ở trong phòng cho tôi, đừng nghĩ đến việc ra ngoài…!

Thái Tiểu Ngọc thì thầm trong miệng. Thái Duyệt nghe Thái Tiểu Ngọc nói như vậy, hắn mở miệng hỏi:

- Tiểu Ngọc, không phải nữ đặc công mà con vừa nhắc đến đã chết rồi sao? Làm sao Tiểu Cửu còn có thể đi theo cô ta được…!

- Cha…!

Thái Tiểu Ngọc ngẩng đầu, say khướt nhìn Thái Duyệt, nói:

- Đúng… đúng vậy, nữ đặc công đó chết rồi, nhưng Tiểu Cửu lại đi rồi. Con không biết bây giờ Tiểu Cửu đang ở chỗ nào. Cha, cha nói Tiểu Cửu có thể đi nơi nào? Con không muốn để anh ấy đi như vậy, con thực sự muốn gặp anh ấy…!

Thái Duyệt nghe những lời này của Thái Tiểu Ngọc, trên mặt hắn vẫn hiện lên vẻ tươi cười đầy trìu mến. Tay phải hắn đặt lên mặt Thái Tiểu Ngọc, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt non mềm nhẵn nhụi của cô, mở miệng nói:

- Tiểu Ngọc, cha đối xử với con như thế nào?

- Rất tốt ạ!

Thái Tiểu Ngọc lại tựa đầu vào vai của Thái Duyệt, mơ mơ màng màng nói. Bàn tay của Thái Duyệt tiếp tục vuốt xuống phía dưới, từ khuôn mặt của Thái Tiểu Ngọc sờ xuống cổ, vẫn không có ý muốn dừng lại. Trong lúc đó, lão nói:

- Tiểu Ngọc, cha luôn đối xử với con như con ruột, hẳn là con biết rõ. Nếu như không có cha mà nói, con cũng sẽ không có cuộc sống tốt đẹp hiện giờ. Tiểu Ngọc, cha không muốn con khiến cha đau lòng. Con nói thử xem, con có làm chuyện gì có lỗi với cha không?

Thái Tiểu Ngọc thì thầm:

- Không có, không có. Con… con vẫn luôn trung thành với cha…!

Tay của Thái Duyệt đã đặt hờ ở yết hầu của Thái Tiểu Ngọc. Nghe những lời này của cô, Thái Duyệt mới thu tay lại, hắn mở miệng nói:

- Tiểu Ngọc, con biết cha vẫn luôn thương yêu con hết mực. Dù là trước kia có vài hành vi có chút quá đáng, nhưng đây cũng là do cha quá yêu con…!

Thái Duyệt đưa tay về phía bộ ngực của Thái Tiểu Ngọc vuốt ve. Thái Tiểu Ngọc đã say, mơ mơ màng màng nói:

- Con… con biết…!

Thân thể mềm mại của Thái Tiểu Ngọc chậm rãi đổ vào lòng Thái Duyệt. Hắn đưa miệng đến bên mặt cô, hôn một cái. Bàn tay hắn chậm rãi luồn vào bên trong áo của cô. Lại thấy cô không có phản ứng gì, Thái Duyệt liền đưa tay vào càng sâu, hắn chậm rãi mở miệng nói:

- Tiểu Ngọc, con không nên trách cha. Cũng là do cha quá yêu con mà thôi, không thể dễ dàng tha thứ cho bất cứ sự phản bội nào của con. Cha hy vọng con sẽ tha thứ!

Bàn tay hắn chậm rãi cởi cúc áo của Thái Tiểu Ngọc ra, sau đó cởi áo của cô. Thái Duyệt vốn định đến đây rồi lập tức giết chết Thái Tiểu Ngọc. Nhưng đến lúc hắn nhìn thấy cô, trong lòng đột nhiên thay đổi chủ ý. Nếu cứ như vậy mà giết cô, không khỏi quá ư là phí của trời. Thái Duyệt không muốn để Thái Tiểu Ngọc chết dễ dàng như vậy. Chí ít cũng phải sau khi hắn đã thỏa mãn rồi, mới có thể suy nghĩ về việc làm thế nào để giết chết cô. Nhất là sau khi nhìn thấy bầu ngực vun cao đầy đặn của Thái Tiểu Ngọc, Thái Duyệt cũng không nhịn nổi nữa. Hắn đặt Thái Tiểu Ngọc lên ghế sofa, một tay vuốt ve bộ ngực của cô, tay kia đưa về phía nửa người dưới của cô, giật cả quần lót của cô xuống. Thái Duyệt ném quần lót của cô sang một bên, bờ môi của hắn cũng hôn xuống phía dưới. Ngay lúc này, lại nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra. Thái Duyệt cả kinh, quay đầu lại, liền thấy Tiểu Cửu cầm chìa khóa trong tay đứng ở cửa phòng. Thái Tiểu Ngọc trần truồng nằm trên ghế sofa, mà Thái Duyệt thì đang đè lên người cô. Tiểu Cửu thấy cảnh này, trên mặt không có biểu tình gì, lạnh lùng đến mức khiến Thái Duyệt không biết nên nói thế nào mới phải.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!