Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 172: CHƯƠNG 172: ĐÀN ÔNG CŨNG BIẾT GHEN

Rất nhanh, Chu Hân Mính đã thay xong bộ trang phục chơi cầu lông. Nàng và Bạch Tình Đình xuất hiện trước mặt Diệp Lăng Phi. Nhìn thấy hai mỹ nữ, Diệp Lăng Phi suýt nữa đã chảy máu mũi.

Cả Bạch Tình Đình lẫn Chu Hân Mính đều được trời phú cho cặp đùi thon dài. Vóc người Chu Hân Mính cao hơn Bạch Tình Đình, thế nên khi nàng mặc chiếc váy ngắn càng khiến cho đôi chân thon dài trở nên đẹp mê người. Đôi chân Bạch Tình Đình thì trắng mịn, còn của Chu Hân Mính thì rất săn chắc. Điều đó cũng bởi vì Chu Hân Mính thường xuyên luyện tập, những người được huấn luyện thì chân tay càng trở nên săn chắc. Bạch Tình Đình thì lại dành thời gian chăm sóc nên đôi chân nàng trông kiều diễm hơn.

Hai mỹ nữ này trời phú cho vóc dáng tuyệt đẹp, hơn nữa lại là tuyệt sắc giai nhân vạn người có một. Trong bộ trang phục này, hai nàng khiến tâm trí Diệp Lăng Phi xao động, không kìm nén được bản thân.

Diệp Lăng Phi nhớ tới đêm đó cùng Chu Hân Mính trong bệnh viện, trong lòng cảm thấy nóng ran. Hắn thầm nghĩ không thể để một mỹ nữ như Chu Hân Mính thoát khỏi tay mình, còn Bạch Tình Đình thì càng không thể tùy tiện bỏ qua. Diệp Lăng Phi không thể kiểm soát được những suy nghĩ trong đầu, hắn thầm nghĩ nếu như có được cả hai vị mỹ nữ này thì diễm phúc biết chừng nào. Đương nhiên Diệp Lăng Phi cũng phải suy nghĩ thật kỹ, nếu như xử lý không khéo thì không chừng cả hai mỹ nữ này đều tuột khỏi tay mình như không.

Chu Hân Mính vừa bước đến đã thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn mình. Nàng sợ Bạch Tình Đình sẽ nhận ra điều gì nên vội vàng đảo mắt sang chỗ khác. Diệp Lăng Phi cũng không phải kẻ ngốc, hắn biết rằng Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình là bạn tốt, Chu Hân Mính đang lo lắng Bạch Tình Đình sẽ nhìn ra quan hệ của hắn và nàng. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ nếu như lúc này mình cố ý lảng tránh Chu Hân Mính thì Bạch Tình Đình sẽ cảm thấy nghi ngờ, có khi sẽ phát hiện ra điều gì đó bất thường cũng không chừng. Vì vậy, hắn đơn giản là coi như hắn và Chu Hân Mính chưa từng có quan hệ gì, chỉ đối xử với nàng như một người mới quen. Hắn cười gian nói:

- Ôi chao, lão bà ở cùng một chỗ với Sĩ quan Chu đúng là khiến đàn ông phải hồn siêu phách lạc. Em không sợ anh không kìm lòng được, bị hai mỹ nữ dụ dỗ mà làm chuyện gì sai trái sao?

Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Chu Hân Mính sợ toát mồ hôi. Nàng liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, trong lòng thầm mắng hắn không biết giữ miệng. Nếu như để Bạch Tình Đình nhìn ra bất kỳ manh mối nào thì sau này nàng làm sao có thể đối mặt với Bạch Tình Đình nữa, chẳng phải nàng đang cướp chồng của Bạch Tình Đình sao?

Ngược lại, Bạch Tình Đình lại chẳng mảy may cảm thấy gì, nàng sớm đã quen với kiểu nói chuyện có chút lưu manh của Diệp Lăng Phi rồi. Nếu như Diệp Lăng Phi mà nói chuyện nghiêm túc thì nàng lại cho rằng hắn đang có ý đồ xấu gì đó. Bạch Tình Đình bĩu môi, nói:

- Diệp Lăng Phi, anh đừng có mơ, em và Chu Hân Mính sẽ không để anh lợi dụng đâu.

Nói rồi nàng bất ngờ hôn lên má Chu Hân Mính một cái, giọng điệu thị uy nói:

- Thấy chưa, em tình nguyện đợi Chu Hân Mính cả đời cũng không cho anh lợi dụng đâu.

Diệp Lăng Phi cố ý liếm môi, dường như khao khát được làm như Bạch Tình Đình, hôn lên khuôn mặt trắng mịn, xinh đẹp của Chu Hân Mính. Nhưng vừa nhìn thấy Bạch Tình Đình trừng mắt nhìn hắn, hắn vội vàng tỏ vẻ nghiêm túc, lẩm bẩm nói:

- Hừ, có gì hay đâu. Hai người đều là con gái, anh không tin cả đời này hai người không cần đến đàn ông.

Những lời này khiến Chu Hân Mính lòng xao động, nàng nghĩ đến đêm đó cùng Diệp Lăng Phi, cảm giác sung sướng vẫn còn vương vấn. Đó là lần đầu tiên nàng có được khoái cảm như vậy. Thân thể cường tráng đầy nam tính của Diệp Lăng Phi đã sớm chinh phục được Chu Hân Mính, nàng cảm giác cả đời này rất khó có thể chấp nhận người đàn ông thứ hai.

Bạch Tình Đình đương nhiên là không hiểu những suy nghĩ phức tạp trong đầu Chu Hân Mính. Nàng vừa nghe xong Diệp Lăng Phi nói như vậy liền quay sang nũng nịu với Chu Hân Mính.

- Hân Mính, cậu xem anh ta nói gì kìa. Cậu không phải là cảnh sát sao, cậu mau bắt hắn ta nhốt vào tù mấy chục năm để mình đỡ phải tức giận vì hắn suốt ngày.

Chu Hân Mính cũng ý thức được rằng mình và Diệp Lăng Phi không còn như trước kia nữa. Nếu như tiếp tục thế này chắc chắn Bạch Tình Đình sẽ nhận ra điều gì đó. Nàng cười ha hả nói:

- Tình Đình, người như Diệp Lăng Phi thì không ai có thể bắt được. Không chỉ cậu mà ngay cả mình là cảnh sát cũng sợ anh ta. Nếu như cậu không chịu được nữa thì mang anh ta về nhà mình ở đi. Cậu không nhìn thấy anh ta nữa thì có phải sẽ không phải tức giận không?

- Hừ, mình sẽ không để anh ta thoải mái như vậy đâu. Nếu như anh ta còn chọc mình nữa, mình sẽ treo hắn lên.

Bạch Tình Đình lẩm bẩm với cái môi nhỏ nhắn của nàng.

Diệp Lăng Phi lắc đầu, hắn cầm vợt cầu lông, nói:

- Lão bà, chúng ta đừng ở đây đấu võ mồm nữa. Không phải em thích chơi cầu lông sao, chúng ta chơi vài trận, nếu ai thua thì phải sủa tiếng chó.

- Anh là đàn ông, lẽ nào lại nhẫn tâm đối phó với một cô gái yếu đuối như em.

Bạch Tình Đình kéo tay Chu Hân Mính, nói:

- Trừ phi là, một mình anh đánh với hai đứa em. Nếu như anh thua, anh phải sủa tiếng chó.

Diệp Lăng Phi quả quyết nói:

- Một đánh hai cũng được. Nếu như hai đứa thua, thì cả hai đều phải sủa tiếng chó.

Bạch Tình Đình cầm vợt cầu lông, nàng không phục nói:

- Anh có phải đàn ông không đấy, tại sao lại tính toán chi li như đàn bà vậy? Nếu như bọn em thua, anh không thấy xấu hổ khi thấy bọn em sủa tiếng chó à? Không có phong độ đàn ông thế mà cũng tự nhận là đàn ông.

Bạch Tình Đình đứng trên sân cầu lông, nàng chuẩn bị sẵn tư thế rồi nói:

- Nếu như bọn em thua thì cả hai sẽ mời anh đi ăn. Được ngồi ăn cùng hai mỹ nữ, anh còn đòi hỏi gì nữa.

Chu Hân Mính cũng cầm vợt bước vào sân, nàng đứng ở phía sau Bạch Tình Đình. Nàng khẽ khom người về phía sau, thân thể hơi nhô về phía trước, nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, anh đừng có trách tôi nhé. Tôi đồng ý với anh, nếu như tôi thua, tôi sẽ sủa tiếng chó.

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi sẽ không dễ dàng chấp nhận đánh cuộc như vậy nên nàng nói thế.

- Sĩ quan Chu, đây là cô nói đấy, tôi không hề ép cô.

Diệp Lăng Phi cười gian nói:

- Tôi chưa bao giờ ép phụ nữ.

- Có chơi không thì chơi, phát bóng nhanh lên.

Chu Hân Mính không nhịn được nói.

- Được rồi, chuẩn bị sẵn sàng, tôi bắt đầu phát bóng.

Diệp Lăng Phi nói xong liền đưa quả cầu lên, dùng vợt đánh sang phía bên kia. Hai người đối diện vội vàng đỡ cầu. Thường ngày Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thường chơi cầu lông nên hai nàng đánh cũng khá tốt. Hai người phối hợp nhịp nhàng với nhau khiến Diệp Lăng Phi bận tối mắt.

Lý Thiên Bằng đã thay quần áo xong. Hắn quay trở lại đã thấy Diệp Lăng Phi đang đánh cầu cùng Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Chỉ còn lại một mình Lý Thiên Bằng, bất đắc dĩ, không còn cách nào khác, hắn đành phải cầm vợt ngồi bên cạnh sân. Hắn vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi chơi cầu lông cũng không được tốt lắm, bị Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đánh cho tối tăm mặt mày. Lý Thiên Bằng tự nhận nếu như mình đánh với Diệp Lăng Phi thì chỉ cần hai ba cú đánh là hắn chết ngay.

Vừa nghĩ tới đây thì thấy Chu Hân Mính đánh quả cầu với tốc độ không nhanh thế nhưng bước chân của Diệp Lăng Phi lại rất chậm, hắn trừng mắt nhìn quả cầu rơi xuống sân.

Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình vừa nhìn thấy quả cầu rơi xuống giữa sân, hai người đều vô cùng hưng phấn, vỗ tay tán thưởng.

Diệp Lăng Phi lắc đầu, không phục nói:

- Đâu có ai chơi cầu như hai cô, tôi đánh bên trái cũng không được, đánh bên phải cũng không xong, rõ ràng là chơi xấu mà. Đánh như hai cô thì không phải tôi mà cho dù là Linde cũng không đánh lại nổi.

- Diệp Lăng Phi, anh đánh không lại bọn em còn oán giận gì. Rõ ràng là anh chơi tệ lại còn trách bọn em.

Bạch Tình Đình cười ha hả nói:

- Xem ra có người sắp phải sủa tiếng chó rồi.

- Cắt, vẫn chưa đánh xong mà, tại sao lại nói anh thua.

Diệp Lăng Phi cầm vợt cầu lông trong tay, tay phải hắn xoay xoay cây vợt nói:

- Anh chơi không tốt nhất định là do cây vợt này rồi. Trước đây anh từng đoạt chức vô địch mà.

- Tài nghệ của anh mà cũng vô địch sao, em không tin!

Bạch Tình Đình nói.

- Thật đấy, anh thề có Thượng đế vĩ đại. Lúc anh mười tuổi đã giành chức vô địch. Tuy rằng chỉ có mười đứa trẻ chơi cùng nhau nhưng dù sao anh vẫn là quán quân.

- Cắt, sớm biết vậy mà.

Bạch Tình Đình đã sớm đoán trước, nàng bĩu môi nói:

- Tài nghệ của anh chỉ được đến thế thôi.

Lý Thiên Bằng ngồi bên cạnh cảm thấy lẻ loi vì không có ai để nói chuyện. Hắn rất muốn đi tới chơi, ít nhất cũng có cơ hội thể hiện trước mặt Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình một phen. Hắn thấy Diệp Lăng Phi đánh cầu trong lòng sớm đã không coi Diệp Lăng Phi ra gì. Vừa nghe Diệp Lăng Phi khoe khoang như vậy, Lý Thiên Bằng không nhịn được, rất muốn thể hiện một phen. Hắn đứng dậy châm chọc nói:

- Diệp tiên sinh, anh đánh quả thật không tệ. Lúc mười tuổi mà đã vô địch ở nhà trẻ thì rất giỏi đấy.

Diệp Lăng Phi đang loay hoay với cây vợt, vừa nghe Lý Thiên Bằng châm chọc mình liền cười đáp trả:

- Lý công tử nói rất hay. Xem ra Lý công tử cũng thường xuyên chơi thể thao, nhìn vóc dáng anh tuấn, cân đối của Lý công tử quả là Phan An tái thế. Khụ, Lý công tử, tôi biết với kỹ thuật chơi cầu của anh thì chắc chắn có thể đánh bại tôi, thế nhưng ai bảo hai mỹ nữ cứ muốn đánh với tôi, không thể làm gì khác hơn, đành phải tự bêu xấu thôi.

Nghe Diệp Lăng Phi nói, cả Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều không nhịn được cười phá lên. Thoạt nghe có vẻ như Diệp Lăng Phi đang tâng bốc Lý Thiên Bằng nhưng nếu hiểu kỹ thì hóa ra hắn đang nói xấu Lý Thiên Bằng. Người có thể làm như vậy trên đời này chỉ có một mình Diệp Lăng Phi mà thôi.

Lý Thiên Bằng vừa thấy Diệp Lăng Phi có ý tâng bốc mình, trong lòng cảm thấy rất thích thú, nhưng bỗng nhiên thấy lời Diệp Lăng Phi có gì đó không hợp. Nghe kỹ lại hắn mới nhận ra Diệp Lăng Phi đang có ý làm tổn hại mình. Vốn là người có sĩ diện, lại đang đứng trước mặt hai mỹ nữ, Lý Thiên Bằng không nhịn được nữa, hắn cầm cây vợt đi tới chỗ Chu Hân Mính, khẽ nói với nàng:

- Hân Mính, cô ra ngoài nghỉ đi, để tôi dạy cho tên tiểu tử này một bài học.

Câu này khiến Chu Hân Mính nổi da gà, nàng vội vàng kéo Bạch Tình Đình ra khỏi sân. Hai người ra ngoài ngồi, Chu Hân Mính cầm chai nước khoáng uống một ngụm lớn, lúc này nàng mới cảm thấy bớt rờn rợn.

Bạch Tình Đình quay sang cười với Chu Hân Mính, nàng nói:

- Hân Mính, lần này hắn thảm rồi.

Trong sân cầu lông, Diệp Lăng Phi còn đang loay hoay với cây vợt trong tay. Lý Thiên Bằng đứng đối diện, hắn không nhịn được, căm tức nói:

- Họ Diệp kia, anh làm trò gì vậy, có chơi không thì chơi?

Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Lý Thiên Bằng, hắn nhìn thẳng vào mặt Lý Thiên Bằng, cố tỏ vẻ nịnh nọt, cười nói:

- Lý công tử, tại sao tôi lại phải đánh với anh, anh muốn làm tôi mất mặt à?

Nhìn bộ dạng này của Diệp Lăng Phi, Lý Thiên Bằng lại càng ghét Diệp Lăng Phi hơn. Hắn không hiểu tại sao một người như Diệp Lăng Phi mà Bạch Tình Đình lại muốn ở cùng hắn. Cuối cùng thì hôm nay hắn cũng tìm được cơ hội để làm Diệp Lăng Phi mất mặt, Lý Thiên Bằng không muốn bỏ phí cơ hội này, hắn nhếch môi cười nhạo nói:

- Họ Diệp kia, nhìn anh cầm vợt mà ngay cả một chút sức lực cũng không có. Anh có còn là đàn ông nữa không, anh đúng là đã làm xấu mặt đàn ông chúng tôi rồi. Hôm nay tôi sẽ dạy anh chơi cầu, để anh biết thế nào là đánh cầu lông.

- Tốt, thế nhưng anh nói tôi chơi cầu không giống đàn ông là có ý gì. Nếu như anh chơi cầu lông với mỹ nữ, nói không chừng anh sẽ nhân cơ hội đó để động tay động chân.

Lúc này Diệp Lăng Phi cố ý liếc mắt nhìn sang Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, vừa đúng lúc hai mỹ nữ này cũng đang nhìn Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình thì cứ nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi còn Chu Hân Mính thì đảo mắt sang chỗ khác, không nhìn Diệp Lăng Phi nữa. Thấy biểu hiện của hai mỹ nữ như vậy, trong lòng Diệp Lăng Phi vô cùng thích thú, hắn thầm nghĩ:

- Lý Thiên Bằng, mày thấy không, hai mỹ nữ này là của tao. Mày đừng hòng động đến dù chỉ là một ngón tay của hai nàng.

Lý Thiên Bằng nhìn thấy phản ứng của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, lòng đố kỵ của hắn lại càng tăng lên. Có mỹ nữ ở bên cạnh, người đàn ông nào cũng muốn thể hiện tài năng của mình. Lý Thiên Bằng tuy có tiền nhưng hắn chưa từng tiếp xúc với mỹ nữ nào tuyệt sắc như Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Lý Thiên Bằng tức giận nhìn Diệp Lăng Phi, mang theo sự đố kỵ, hắn nói:

- Họ Diệp kia, rốt cuộc thì thế nào anh mới đồng ý chơi với tôi?

- Đánh cuộc, không có tiền thì ai đánh cầu.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Tôi biết Lý đại công tử có tiền, chi bằng chúng ta đánh cược một ván. Mười điểm làm một trận, một trận cược mười vạn, thế nào?

- Mười vạn?

Không chỉ có Lý Thiên Bằng mà ngay cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều cảm thấy bất ngờ trước lời này của Diệp Lăng Phi. Mười vạn không thể coi là số tiền nhỏ được, chỉ cần thắng một ván là có mười vạn, ván cược này quá nhanh.

Lý Thiên Bằng cũng không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói mười vạn. Tuy rằng mười vạn cũng không phải quá lớn đối với hắn thế nhưng một tháng cha hắn cũng chỉ cho hắn năm vạn để tiêu vặt. Trong Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải thì Lý Thiên Bằng chỉ có chức vụ hão mà thôi, hắn không đầu tư gì, tiền hắn tiêu đều do cha hắn cho. Tuy rằng Lý Thiên Bằng tạm thời có thể lấy tiền từ cha mình thế nhưng không phải ném ra một lúc mười vạn mà hắn không xót.

Lý Thiên Bằng vốn định từ chối nhưng lại nhìn thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi bên cạnh. Nếu như nói từ chối, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao. Đường đường là thế tử Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải lại sợ mất mười vạn sao. Nếu như chuyện này truyền ra ngoài thì hắn còn mặt mũi nào nữa.

- Không phải mười vạn sao, không vấn đề gì.

Lý Thiên Bằng tỏ vẻ rất nhẹ nhàng, hắn dùng giọng châm chọc hỏi:

- Không biết toàn bộ tài sản của Diệp tiên sinh có đến mười vạn không?

- Ừm, đó cũng là một vấn đề.

Diệp Lăng Phi có vẻ khó xử.

- Mười vạn đối với tôi đúng là số tiền lớn, toàn bộ tài sản của tôi cũng không nhiều như vậy.

Nói đến đây hắn cười ha hả nói tiếp:

- Thế nhưng tôi có một người vợ tốt, nàng có rất nhiều tiền. Nếu như tôi thua, vợ tôi sẽ trả cho tôi.

Bạch Tình Đình vừa nghe vậy, nàng bĩu môi, thầm nghĩ:

- Tại sao lại đổ lên đầu mình, mười vạn đồng là số tiền không nhỏ, tiền mặt trên người mình cũng không nhiều đến thế.

Bạch Tình Đình thấy Lý Thiên Bằng cũng nhìn mình, nàng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, có ý nói:

- Chờ lúc nào về nhà, em sẽ cho anh một trận.

Bạch Tình Đình khẽ gật đầu nói:

- Tôi sẽ trả mười vạn cho Diệp Lăng Phi.

- Nghe chưa, Lý công tử, anh có mười vạn không?

Diệp Lăng Phi nói những lời này khiến Lý Thiên Bằng cảm giác như hắn đang mắng vào mặt mình. Cái gì mà “Ta có mười vạn không?” chẳng phải là muốn vũ nhục mình sao? Lúc này đầu Lý Thiên Bằng bắt đầu nóng ran, hắn không kiêng nể gì, căm tức nói:

- Họ Diệp kia, anh không thèm hỏi xem gia thế nhà tôi như thế nào sao. Cái gì mà có mười vạn không, nói cho anh biết, không chỉ mười vạn mà nhiều hơn nữa tôi cũng chơi. Đừng có nói lằng nhằng nữa, mau đánh cầu đi.

Chúng ta đánh cược với nhau, ai thua phải trả cho đối phương mười vạn.

Diệp Lăng Phi cầm quả cầu trong tay, hắn chậm rãi nói:

- Lý công tử, anh đừng nóng, tôi là người quá cẩn thận mà thôi. Tôi chỉ sợ trên người Lý công tử không mang theo nhiều tiền đến thế, nếu như anh thua rồi bỏ đi thì tôi biết tìm anh ở đâu mà đòi. Để cho chắc chắn, chúng ta cùng ghi âm lại, nếu như anh thua tôi cũng có bằng chứng để đòi tiền anh.

Những lời này càng khiến Lý Thiên Bằng tức giận hơn. Hắn hận không thể nói với Diệp Lăng Phi rằng:

- Rõ ràng mày đang vũ nhục tao, cái gì mà bằng chứng, lúc nào tao cũng có thể trả tiền cho mày.

Lý Thiên Bằng càng nghĩ càng giận, hắn căm tức nói:

- Họ Diệp kia, anh đừng có làm nhục nhân cách của tôi. Lý Thiên Bằng tôi chưa từng quỵt tiền của ai bao giờ.

- Đừng nóng giận, đừng nóng giận. Tôi cũng biết mình đã vũ nhục nhân cách của Lý công tử thế nhưng tôi là người không có tiền nên cũng cần phải lo lắng về nhân cách của Lý đại công tử một chút. Thôi được rồi, Lý đại công tử cũng đừng nóng giận nữa, coi như tôi sai. Lý công tử chuẩn bị sẵn sàng nha, tôi phát cầu đây.

Diệp Lăng Phi cười ha hả nói như vậy. Lý Thiên Bằng vừa nghe Diệp Lăng Phi nói chuẩn bị phát cầu, hắn vươn người ra phía trước để chuẩn bị đỡ cầu.

Diệp Lăng Phi cầm quả cầu đang định phát thì bỗng nhiên dừng lại, cười nói:

- Lý công tử, xin lỗi, tôi hơi khát nước. Anh chờ tôi một chút, tôi uống chút nước rồi quay lại ngay.

Nói xong hắn chậm rãi bước ra ngoài sân. Lý Thiên Bằng vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đỡ cầu đâu ngờ Diệp Lăng Phi lại làm như vậy. Hắn trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, không nói nên lời.

Diệp Lăng Phi uống nước khoáng xong, cuối cùng cũng trở lại sân. Hắn lần thứ hai cầm cầu lên cười ha hả nói:

- Lý công tử, anh cẩn thận đấy, tôi phát cầu đây.

- Nhanh lên, đừng dài dòng nữa.

Lý Thiên Bằng không còn nhẫn nại được nữa, thúc giục.

Diệp Lăng Phi cười lạnh, hắn tung cầu lên, cao giọng nói:

- Tiếp cầu này, đồ ngốc.

✿ Thiên Lôi Trúc ✿ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!