Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1721: CHƯƠNG 1721: ANH YÊU EM! (1)

Diệp Lăng Phi đi đến trước cửa nhà Điền Vi Dân, hắn không vội vã đi vào, tay cầm điếu thuốc, suy nghĩ lát nữa gặp Điền Vi Dân nên nói gì. Trước đó Điền Vi Dân và Diệp Lăng Phi đã kết minh, nhưng chuyện hôm nay lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy Điền Vi Dân đang giấu mình chuyện gì đó, liên minh giữa hắn và Điền Vi Dân đã xuất hiện rạn nứt. Diệp Lăng Phi muốn tìm ra nguyên nhân gây rạn nứt này, chắc chắn không thể vô cớ mà xảy ra chuyện này. Diệp Lăng Phi còn chưa hút xong điếu thuốc, Điền Vi Dân đã bước ra khỏi nhà. Điền Vi Dân thấy Diệp Lăng Phi đã đỗ xe trước cửa nhà mình nên ông ta bước ra, Diệp Lăng Phi chưa hút xong điếu thuốc, thấy vậy liền vứt điếu thuốc, mở cửa xe, chào hỏi Điền Vi Dân:

– Bí thư Điền, sao ông lại ra đây, tôi đâu dám để ông ra đón!

Điền Vi Dân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ông ta khựng lại một chút, nở nụ cười, nói:

– Tiểu Diệp, cậu đang châm chọc tôi đấy à, cậu đã đến, sao tôi có thể không ra đón được!

Diệp Lăng Phi cố ý liếc nhìn ra cổng tiểu khu, nói:

– Lúc nãy tôi đến đây, thấy một chiếc xe biển số ngoại tỉnh chạy ra, không biết là ai đến đây. Bí thư Điền, nơi này là chỗ ở của các lãnh đạo thành ủy, ông nói xem, muộn thế này rồi, ai lại đến đây chứ?

– Cái đó thì tôi cũng không biết!

Điền Vi Dân cười nhẹ, nói:

– Tiểu Diệp, tôi không phải thần thánh gì, làm sao tôi biết được là ai chứ, thôi nào, chúng ta đừng đứng đây nói chuyện nữa, mau vào nhà thôi!

– Được, vậy tôi cũng không khách sáo nữa!

Diệp Lăng Phi nói.

Diệp Lăng Phi và Điền Vi Dân bước vào phòng khách, Diệp Lăng Phi không hề khách sáo trong nhà Điền Vi Dân, hắn thản nhiên ngồi xuống ghế sofa, gác chân lên, Điền Vi Dân ngồi đối diện với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi trực tiếp nói:

– Bí thư Điền, tôi tới tìm ông là để làm rõ xem, rốt cuộc là ai đứng sau giở trò với công ty tôi?

Điền Vi Dân bất động thanh sắc nói:

– Tiểu Diệp, sao cậu lại nói vậy?

– Bí thư Điền, ông đã đọc báo hôm nay chưa?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Điền Vi Dân lắc đầu, nói:

– Hôm nay tôi không có thời gian, nhiều việc quá thành ra...!

Điền Vi Dân nói đến đây, thấy Diệp Lăng Phi đang cười tủm tỉm nhìn mình, Điền Vi Dân ngẩn ra, hỏi:

– Tiểu Diệp, sao tôi cảm thấy hôm nay cậu cứ khác lạ thế nào ấy?

– Bí thư Điền, người khác lạ là ông mới đúng!

Diệp Lăng Phi cười nói,

– Đừng tưởng rằng tôi không biết chính quyền các ông hoạt động ra sao, từ trước tới giờ, tập đoàn chúng tôi luôn là một thế lực lớn có sức ảnh hưởng tại địa phương, hàng năm đóng góp ngân sách không hề nhỏ, dù xảy ra chuyện gì, báo chí dù muốn đưa tin thế nào cũng phải liên hệ với chúng tôi trước. Thế mà bây giờ thì hay rồi, không hề trao đổi gì với tập đoàn chúng tôi, lập tức tiến hành công kích. Tôi không nghĩ chuyện này chỉ một tòa soạn báo có thể làm được, chắc chắn phải có kẻ đứng sau chống lưng!

– Tiểu Diệp, cậu hoài nghi tôi sao?

Điền Vi Dân hỏi.

– Ban đầu tôi không hề hoài nghi Bí thư Điền, trước giờ tôi luôn coi ông là đồng minh, nhưng giờ đây tôi không thể không hoài nghi ông. Tôi gọi điện thoại mà ông không nghe máy, đó đã là một vấn đề. Mặt khác, lúc nãy lại có một chiếc xe biển số ngoại tỉnh rời khỏi đây, điều đó chứng tỏ có vấn đề. Bí thư Điền, đừng nói với tôi tất cả những chuyện này chỉ là trùng hợp, không có vấn đề gì, những lời như vậy, tôi không tin!

Diệp Lăng Phi thẳng thừng, trực tiếp nói ra mọi chuyện. Diệp Lăng Phi đã nói đến nước này rồi, Điền Vi Dân cũng không thể thoái thác được nữa, ông ta khẽ thở dài, nói:

– Tiểu Diệp, tôi nghĩ cậu đã hiểu lầm, không phải tôi không muốn nghe điện thoại, mà là tôi không thể nghe. Cậu nói không sai, tôi đã đọc báo hôm nay rồi, tôi đang phân vân không biết có nên can thiệp vào chuyện này không, tập đoàn của cậu quả thật đã gặp vấn đề, đó là sự thật. Nếu tôi không cho đưa tin, sẽ có người hoài nghi tôi, nhất là vào thời điểm then chốt này, tôi không thể phạm sai lầm!

– Then chốt?

Diệp Lăng Phi nghe Điền Vi Dân nói vậy thì hơi ngạc nhiên, hắn nhìn Điền Vi Dân, hỏi:

– Bí thư Điền, có vấn đề gì sao?

Điền Vi Dân dường như không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng giờ đây ông ta không thể không nói ra. Hóa ra là giới chức lãnh đạo của một thành phố gặp vấn đề, chuyện xảy ra đã lâu rồi, nhưng giờ đây lại bị Ủy ban Thanh tra Kỷ luật khui ra, nghe nói Ủy ban Thanh tra Kỷ luật muốn điều tra những vấn đề trong giới chức lãnh đạo của thành phố đó, mà lúc đó Điền Vi Dân vẫn là bí thư thành ủy của thành phố đó, không thể tránh khỏi liên can. Chiếc xe lúc nãy Diệp Lăng Phi nhìn thấy đến đây là để thông báo cho ông ta, chuyện này có thể lớn, có thể nhỏ, vào thời điểm then chốt này, Điền Vi Dân căn bản không dám có bất kỳ hành động nào, chỉ sợ liên lụy vào vụ đó. Diệp Lăng Phi nghe Điền Vi Dân nói vậy xong, hắn mới hiểu được vì sao Điền Vi Dân lại cẩn trọng đến mức rụt rè như vậy, nhưng từ đó lại nảy sinh vấn đề khác, nếu không phải Điền Vi Dân thì đó có thể là ai? Diệp Lăng Phi nghĩ tới một người khác, vị quyền thị trưởng hiện tại của thành phố Vọng Hải. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, hắn bỗng có chút manh mối, theo những gì hắn được biết thì vị quyền thị trưởng này được điều tới từ tỉnh Đông Hải. Tỉnh Đông Hải chính là địa bàn của Tưởng gia, biết đâu quyền thị trưởng này cũng là người của Tưởng gia. Chẳng lẽ Tưởng gia muốn động thủ với mình sao? Diệp Lăng Phi nhớ lúc mình ở Hồng Kông, Tưởng gia đã định ra tay với hắn, lúc đó, Diệp Lăng Phi gặp phải một loạt chuyện tại Hồng Kông, tất cả đều có liên quan mật thiết đến Tưởng gia. Diệp Lăng Phi vốn định nói chuyện này với Điền Vi Dân, nhưng hắn lại gạt bỏ suy nghĩ này. Từ phản ứng của Điền Vi Dân, có thể thấy rõ ông ta còn đang phiền não với chuyện của chính mình, chẳng hơi đâu mà quan tâm đến chuyện của mình. Diệp Lăng Phi chỉ có thể tự mình điều tra rõ chuyện này. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, hắn nói với Điền Vi Dân:

– Bí thư Điền, tôi nghĩ mình đã hiểu lầm ông. Nếu đã như vậy, tôi cũng không quấy rầy ông nữa, tôi xin phép về trước.

Điền Vi Dân cũng không giữ Diệp Lăng Phi lại, ông ta tiễn Diệp Lăng Phi ra cửa, sau khi thấy Diệp Lăng Phi lái xe rời đi, Điền Vi Dân mới quay vào nhà. Trên đường về nhà Diệp Lăng Phi vẫn còn suy nghĩ những chuyện này, theo hắn nghĩ, nếu thật sự đúng như những gì mình nghĩ, điều đó chứng tỏ người của Tưởng gia sẽ ra tay với mình. Nhưng mấu chốt của vấn đề là hắn và Tưởng gia không có thâm thù đại hận, ngoại trừ chút mâu thuẫn với Tưởng Khải Lâm, hắn không có xung đột gì với các thành viên khác của Tưởng gia. Diệp Lăng Phi cũng có lúc nghĩ mãi không ra, hắn cảm thấy càng nghĩ càng đau đầu, chẳng có kết quả gì. Diệp Lăng Phi dứt khoát không nghĩ nữa, chuyện gì đến rồi sẽ đến. Lúc hắn lái xe về đến biệt thự, Bạch Tình Đình vẫn đang chờ tin tức của hắn, thấy hắn đã quay về, Bạch Tình Đình vội hỏi:

– Ông xã, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

– Anh cũng không biết, chuyện này không liên quan đến Điền Vi Dân, hiện giờ Điền Vi Dân còn đang gặp rắc rối riêng, không có thời gian lo cho chúng ta đâu!

Diệp Lăng Phi cởi áo khoác ngoài, hắn mang dép lê, đến bên cửa, mở cửa, rồi bước ra ban công. Bạch Tình Đình cũng đi theo sau hắn, biệt thự nằm gần biển cả, dưới màn đêm ánh trăng chiếu rọi rõ mồn một trên mặt biển. Diệp Lăng Phi tựa người vào lan can, nói với Bạch Tình Đình:

– Bà xã, chúng ta cứ làm việc theo đúng quy trình. Ngày mai em bảo luật sư cảnh cáo tòa soạn báo đó, nếu không được thì cứ làm lớn chuyện lên cho anh. Dù sao tập đoàn chúng ta cũng không cần vốn vay ngân hàng, càng không cần phải sợ thanh danh không tốt làm ảnh hưởng đến các đơn đặt hàng. Lần này chúng ta sẽ làm lớn chuyện lên, để tòa soạn báo đó phải thu dọn!

Lúc đầu Bạch Tình Đình còn không hiểu hắn muốn nói gì, nhưng rất nhanh, cô đã hiểu ra, cô khẽ gật đầu, nói:

– Ông xã, em biết phải làm thế nào rồi!

Diệp Lăng Phi bỗng nghĩ đến Bành Hiểu Lộ, trong lòng khẽ lay động, hắn chợt nhận ra, ngoài mâu thuẫn với Tưởng Khải Lâm, dường như mình cũng có mâu thuẫn với tất cả những người thuộc thế hệ sau của Tưởng gia, Tưởng Thiên Dương, Tưởng Á Đông, Tưởng Nhạc Dương, mấy anh em trong thế hệ kế tục của Tưởng gia ít nhiều đều có mâu thuẫn với hắn. Chẳng lẽ một trong số ba người đó muốn chỉnh mình sao? Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vỗ vai Bạch Tình Đình, nói:

– Tình Đình, em vào phòng lấy điện thoại ra đây cho anh, anh muốn gọi một cuộc điện thoại.

Bạch Tình Đình quay về phòng, cầm điện thoại của hắn ra ban công. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, gọi cho Bành Hiểu Lộ đang ở Bắc Kinh xa xôi. Lúc này Bành Hiểu Lộ đã đi ngủ rồi, cuộc gọi của Diệp Lăng Phi làm cô thức giấc. Bành Hiểu Lộ có vẻ rất bực bội, cô phàn nàn:

– Diệp Lăng Phi, sao anh lại gọi điện vào giờ này, chẳng lẽ anh không biết em đã ngủ rồi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!