Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1733: CHƯƠNG 1733: NGƯỜI MỘT NHÀ

Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn đi vào thang máy lên công ty. Lý Khả Hân còn chưa tới, Đường Hiểu Uyển nhận được điện thoại của Lý Khả Hân gọi tới, cô tự mình đưa Tiêu Vũ Văn và Diệp Lăng Phi vào phòng họp. Pha hai tách trà đặt trước mặt Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn, cô ngồi đối diện hai người, hai tay đặt gọn trên đùi, nhìn Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn, nói:

– Chị Khả Hân bảo là chị ấy sắp tới rồi, hai người có gì cần tôi giúp nữa không?

Trước kia Tiêu Vũ Văn từng gặp Đường Hiểu Uyển, Đường Hiểu Uyển nói chuyện với mình như vậy khiến Tiêu Vũ Văn cảm thấy không thoải mái. Cô nở nụ cười, nói:

– Chị Hiểu Uyển, chúng ta nói chuyện không cần khách sáo như vậy, cứ như người xa lạ, em thật sự không quen với cách nói chuyện đó!

Đường Hiểu Uyển sửng sốt, lập tức cười cười, nói:

– Chẳng phải vì đây là công ty sao, chị Khả Hân nói ở công ty thì phải ra dáng công sở một chút, không thể giống như bình thường. Chị cũng không thích như thế, nhưng vị trí của chị bây giờ khiến chị không thể không nói như vậy, chị cũng đã quen rồi. Trưa nay có một người bạn tới đây, muốn gia nhập liên doanh, chị và cô ấy cũng nói chuyện rất nghiêm túc.

Trong lúc Đường Hiểu Uyển nói chuyện, Diệp Lăng Phi đứng dậy đi ra đóng cửa phòng họp, sau đó đi đến trước mặt Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển đang nói chuyện với Tiêu Vũ Văn, đột nhiên nhìn thấy Diệp Lăng Phi đã đứng ngay trước mặt mình, Đường Hiểu Uyển chớp chớp đôi mắt, hỏi:

– Diệp đại ca, có chuyện gì vậy?

– Em cứ đứng dậy trước đã!

Diệp Lăng Phi không nói cho Đường Hiểu Uyển biết rốt cuộc là chuyện gì, chỉ bảo Đường Hiểu Uyển đứng dậy. Đường Hiểu Uyển chẳng hiểu gì cả, đứng dậy theo yêu cầu của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lại ngồi xuống chỗ mà Đường Hiểu Uyển vừa mới ngồi, ở đó vẫn còn hơi ấm của cô. Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Đường Hiểu Uyển nép vào lòng Diệp Lăng Phi, tay Diệp Lăng Phi tự nhiên đặt lên ngực Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển đỏ bừng cả mặt, nếu là ở nhà, giờ phút này Đường Hiểu Uyển sẽ reo lên vui sướng như chim non, chỉ muốn được Diệp Lăng Phi ôm như vậy cả đời. Nhưng đây là công ty, ở bên kia còn có một người đang ngồi, hai gò má Đường Hiểu Uyển đỏ hồng như máu, đôi môi kiều diễm ghé vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm:

– Diệp đại ca, có người!

Diệp Lăng Phi đúng là muốn như vậy, hắn ôm Đường Hiểu Uyển, không hề có ý buông cô ra. Hắn khẽ cúi môi hôn lên môi Đường Hiểu Uyển một cái, nói:

– Tiểu Uyển, anh không có ý gì, chỉ là anh không muốn thấy các em lạnh nhạt với nhau như vậy. Cả hai đều là người phụ nữ của anh, anh hi vọng quan hệ của hai người nên thân thiết hơn!

Diệp Lăng Phi nói rất trực tiếp, chỉ là, Diệp Lăng Phi làm như vậy đương nhiên có lý do riêng. Nếu cứ để mọi chuyện như vậy thì không ổn, cần phải tìm cách giải quyết. Diệp Lăng Phi không muốn nhìn thấy những cô gái thân thiết với mình lại tỏ vẻ lạnh nhạt khi gặp nhau. Tiêu Vũ Văn thè lưỡi, tỏ vẻ tinh nghịch, nói:

– Diệp đại ca, anh nói như vậy thì trực tiếp quá. Ít ra thì cũng phải cho bọn em thời gian để thích ứng, sao có thể trực tiếp như vậy?

Đường Hiểu Uyển bị Diệp Lăng Phi ôm chặt trong lòng, chỉ biết gật đầu. Cô vẫn luôn giữ hình tượng ngoan hiền, huống chi, cô đang ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, càng không dám nói gì. Chỉ là, Đường Hiểu Uyển gật đầu cũng đã thể hiện tâm ý của mình, chỉ tiếc là Diệp Lăng Phi hoàn toàn không để ý đến. Bàn tay hắn bắt đầu không an phận, khẽ bóp nắn bộ ngực đầy đặn của Đường Hiểu Uyển, suýt chút nữa thì trong phòng họp đã diễn ra một cảnh tượng nóng bỏng. Mãi cho đến khi Lý Khả Hân xuất hiện ở trong phòng họp, Diệp Lăng Phi mới chịu thu tay lại một chút. Đường Hiểu Uyển mặt mũi đỏ bừng, giống như một chú nai con vừa bị giật mình rời khỏi đùi Diệp Lăng Phi, nói:

– Em… em đi vệ sinh!

Cho dù Đường Hiểu Uyển không nói, từ phản ứng của cô Lý Khả Hân cũng nhìn ra được chuyện tốt Diệp Lăng Phi đã làm. Diệp Lăng Phi cười phá lên, lúc Đường Hiểu Uyển rời đi, hắn còn tiện tay vỗ mông Đường Hiểu Uyển mấy cái. Mặt Đường Hiểu Uyển càng đỏ hơn, vội vàng chạy ra ngoài. Lý Khả Hân liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Em đã biết anh là tên háo sắc, biết thế này không bảo anh tới sớm như vậy!

Lý Khả Hân nói xong, lại cười hì hì, nói với giọng u oán:

– Sao em cứ cảm thấy anh chưa bao giờ nhiệt tình với em giống như vậy nhỉ, lần nào em cũng phải chủ động…

Lý Khả Hân là con gái mà lại nói những lời như vậy trước Tiêu Vũ Văn, Tiêu Vũ Văn kinh ngạc há hốc mồm. Lý Khả Hân thấy phản ứng của Tiêu Vũ Văn, cô liền quay sang Tiêu Vũ Văn, nói:

– Vũ Văn, chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi. Nếu như sáp nhập công ty của em vào công ty giải trí của chị, em có yêu cầu gì không?

Trong văn phòng của Đường Hiểu Uyển, Đường Hiểu Uyển vừa đi vệ sinh về đang chu môi nhỏ nhắn, tìm thứ gì đó trong ngăn kéo bàn làm việc của cô. Cô đã quen vứt một số đồ lặt vặt vào ngăn kéo, ngày thường chẳng để ý, giờ muốn tìm lại mất công.

– Diệp đại ca là tên xấu xa, toàn là cho người ta xấu hổ à!

Đường Hiểu Uyển mở một cái ngăn kéo ra, không tìm được thứ mình cần, lại kéo một cái khác ra. Diệp Lăng Phi đi ra ngoài, hắn không thích ngồi trong phòng họp nghe Tiêu Vũ Văn và Lý Khả Hân thảo luận chi tiết hợp đồng, vì thế hắn đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi đi đến trước cửa phòng làm việc của Đường Hiểu Uyển, thử thò tay vặn nắm đấm cửa. Không ngờ Đường Hiểu Uyển không khóa cửa phòng lại, chỉ khép hờ mà thôi, Diệp Lăng Phi dễ dàng mở cửa bước vào. Vừa vặn lúc đó Đường Hiểu Uyển đang oán trách Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển không ngờ được rằng Diệp Lăng Phi lại vào phòng làm việc của cô. Sau khi Đường Hiểu Uyển mãi mới tìm thấy băng vệ sinh mình vứt trong ngăn kéo, ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang đứng trước mặt cô. Đường Hiểu Uyển hoảng hốt, cô che miệng mình lại, nhớ tới những gì mà mình vừa mới nói, Đường Hiểu Uyển vội vàng giải thích:

– Diệp đại ca, anh hiểu lầm rồi, những gì em vừa nói không có ý gì đâu, em chỉ đang nói lung tung thôi, thật sự không có ý gì đâu!

Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng tay chân luống cuống của Đường Hiểu Uyển, không nhịn được cười nói:

– Tiểu Uyển, vừa rồi em nói xấu anh, em muốn bị trừng phạt thế nào đây?

Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi hỏi như vậy, lại nảy ra một ý hay, cô nũng nịu nói:

– Diệp đại ca, Tiểu Uyển biết mình sai rồi mà, xin Diệp đại ca tha thứ cho em!

Nói rồi, còn ép bộ ngực vào sát người hắn. Diệp Lăng Phi cười nói:

– Tiểu Uyển, em lại học thói xấu từ Khả Hân rồi, so với trước kia bây giờ em đã tinh quái hơn nhiều!

Diệp Lăng Phi nói xong ngồi xuống ghế của Đường Hiểu Uyển, xoay một vòng, nói:

– Cái ghế này cũng không tệ. Tiểu Uyển, bây giờ càng ngày em càng có khí chất của lãnh đạo đó, nhưng mà, em vẫn còn thiếu một thứ?

– Thiếu một thứ, thiếu cái gì?

Đường Hiểu Uyển sửng sốt, cô nhìn Diệp Lăng Phi, thật sự không biết mình thiếu cái gì. Diệp Lăng Phi cười nói:

– Thiếu một chiếc xe xứng tầm với em. Tiểu Uyển, em nói đi, em thích lái kiểu xe gì, Diệp đại ca sẽ mua cho em!

– Em không muốn gì cả, bây giờ đã là rất tốt rồi!

Đường Hiểu Uyển đứng sau lưng Diệp Lăng Phi, hai tay đặt trên vai Diệp Lăng Phi, ngón cái đặt ở gáy Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng bóp vai cho Diệp Lăng Phi, giúp anh thư giãn. Động tác của Đường Hiểu Uyển rất nhẹ nhàng, Diệp Lăng Phi quả thực cảm thấy hơi mỏi vai, cần được thư giãn một chút. Hắn không có thời gian đi massage, nếu là bình thường, Diệp Lăng Phi sẽ đi massage thư giãn, chỉ là hắn bận quá. Đường Hiểu Uyển xoa bóp khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất thoải mái, hắn nhắm mắt lại, chậm rãi nói:

– Tiểu Uyển, em chỉ cần nói cho anh biết em thích xe gì là được rồi, những chuyện khác cứ để anh lo!

Giọng nói của Diệp Lăng Phi càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng, hắn cất tiếng ngáy khẽ, hóa ra đã ngủ thiếp đi. Đường Hiểu Uyển cẩn thận từng chút một rút tay về, sợ mình sẽ đánh thức Diệp Lăng Phi. Cô lặng lẽ đi ra ngoài, dặn dò người khác không được vào phòng làm việc của mình. Lúc Đường Hiểu Uyển đi vào phòng họp, Lý Khả Hân và Tiêu Vũ Văn đã trò chuyện gần xong rồi. Hai người không hề căng thẳng như những đối tác bàn bạc công việc, hai cô trò chuyện vui vẻ, bởi lẽ cả hai có chung một người đàn ông là Diệp Lăng Phi. Lý Khả Hân thấy Đường Hiểu Uyển đi vào phòng họp, cô cười hỏi:

– Tiểu Uyển, Diệp Lăng Phi có ở chỗ em không?

– Dạ, anh ấy đang ở chỗ em!

Đường Hiểu Uyển nói:

– Nhưng mà Diệp đại ca đang ngủ!

Đường Hiểu Uyển nói như vậy rất dễ khiến người khác hiểu lầm. Lý Khả Hân và Tiêu Vũ Văn đều hướng ánh mắt nhìn Đường Hiểu Uyển, lúc này Đường Hiểu Uyển mới ý thức được cô không nên nói như vậy, vội vàng giải thích:

– Không phải, không phải vậy, vừa rồi Diệp đại ca mệt quá, vì thế ngủ luôn ở phòng làm việc của em, bọn em không làm chuyện gì đâu!

⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!