Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1735: CHƯƠNG 1735: KHU VỰC DO QUÂN ĐỘI QUẢN LÝ! (1)

Diệp Lăng Phi và Dã Thú, Dã Lang ba người ăn cơm xong, liền đi đến hội sở giải trí gần tiệm cơm để vui chơi. Không ngờ khi đi ngang qua một chiếc xe thể thao, một cậu nhóc từ trên xe bước xuống, đang nói chuyện điện thoại. Vô tình, Diệp Lăng Phi chợt nghe thấy cái tên Kỷ Tuyết. Hắn cau mày, dừng bước. Dã Thú đã uống không ít rượu, kéo Diệp Lăng Phi định đi vào, nhưng Diệp Lăng Phi đột nhiên dừng lại. Dã Thú hỏi:

– Lão đại, sao tự nhiên anh lại dừng lại?

Diệp Lăng Phi không trả lời. Hắn lấy một điếu thuốc ra, rồi nhìn thoáng qua cậu nhóc vẫn đang nói chuyện điện thoại bên chiếc xe, nói:

– Chờ một lát, anh hút điếu thuốc!

Dã Thú vừa định hỏi thêm, Dã Lang đã giẫm nhẹ lên chân Dã Thú, nói:

– Dã Thú, đừng có nhiều chuyện!

Dã Thú nhận ra Diệp Lăng Phi có chuyện, liền ngoan ngoãn làm theo, cũng rút thuốc ra hút. Ánh mắt Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm vào cậu nhóc kia. Dã Thú nhìn theo ánh mắt Diệp Lăng Phi, hắn cũng đã đoán ra được chuyện gì, khẽ nói:

– Lão đại, có phải là anh muốn điều tra thân phận của cậu nhóc kia không? Chuyện này cứ để em lo, em qua đó hỏi một tiếng là xong!

– Không phải vậy!

Diệp Lăng Phi trả lời,

– Vừa nãy anh nghe cậu nhóc này nói chuyện, trong đó có nhắc đến một cái tên anh quen. Anh muốn xem rốt cuộc cậu ta định đi đâu, và xác nhận xem người cậu ta nói tới có phải là người quen của anh không.

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong, hắn há hốc miệng nói:

– Lão đại, em cứ tưởng chuyện gì to tát, hóa ra chỉ là chuyện vặt vãnh thế này. Anh cứ giao việc này lại cho em, em trực tiếp đến hỏi cậu nhóc đó là xong việc, chúng ta không cần phải đứng mãi ở chỗ này!

Dã Thú đã uống không ít rượu, bắt đầu ngà ngà say, định đi sang chỗ gã trẻ tuổi kia. Diệp Lăng Phi ngăn Dã Thú lại, nói:

– Dã Thú, cậu định gây chuyện à? Ngoan ngoãn đứng yên đây cho anh. Lát nữa khi nào cần, anh sẽ tự nhiên nhờ cậu!

Dã Thú nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, hắn vội vàng nói:

– Lão đại, em biết rồi!

Dã Thú rất nghe lời Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi nói cái gì, Dã Thú sẽ làm cái đó. Gã trẻ tuổi kia sau khi gọi điện thoại xong, cất bước đi về phía hội sở. Đến lúc này, Diệp Lăng Phi mới bảo với Dã Thú:

– Dã Thú, đuổi theo tên nhóc đó, xem xem rốt cuộc thì cậu ta đến chỗ nào!

– Rõ!

Dã Thú đáp, hắn lập tức đuổi theo cậu nhóc kia. Trong lúc đó, Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi cho Kỷ Tuyết. Hắn và Kỷ Tuyết ít khi liên lạc, những cô nhóc như Kỷ Tuyết suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi. Kỷ Tuyết rất thông minh, Diệp Lăng Phi sớm đã nhận ra, con gái càng thông minh càng khó quản lý, Kỷ Tuyết chính là một cô gái như thế. Tuy Diệp Lăng Phi đã giao phó Kỷ Tuyết cho Trần Ngọc Đình rồi, nhưng Trần Ngọc Đình bận trăm công nghìn việc, làm sao có thời gian mà quan tâm đến Kỷ Tuyết. Số điện thoại của Kỷ Tuyết vẫn không đổi. Khi đầu dây bên kia vang lên giọng Kỷ Tuyết, Diệp Lăng Phi mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Dù sao thì, số điện thoại của Kỷ Tuyết không đổi là tốt rồi. Nếu con bé đổi số khác, Diệp Lăng Phi thật sự sẽ không liên lạc được. Trong điện thoại vang lên giọng nói của Kỷ Tuyết, cô bé có vẻ mừng rỡ, nói:

– Chú à, cuối cùng chú cũng nhớ gọi điện cho cháu! Cháu cứ tưởng chú quên cháu rồi chứ!

Diệp Lăng Phi nghe giọng nói của Kỷ Tuyết cũng không có gì bất thường, hắn nói:

– Kỷ Tuyết, bây giờ cháu đang ở đâu?

Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Kỷ Tuyết cười hì hì, nói:

– Đại thúc, chú muốn làm gì? Chẳng lẽ Tiểu Vũ mật báo với chú? Hừ, để xem cháu dạy dỗ tên Tiểu Vũ đó thế nào! Thật là quá đáng, không nể tình gì cả, uổng công cháu đối xử với cậu ta như bạn thân nhất. Sao cậu ta lại có thể bán đứng cháu, mà cho dù có bán đứng, cũng không nên gọi điện cho chú! Tên phản đồ này thật quá ghê tởm...!

Diệp Lăng Phi nghe Kỷ Tuyết làu bàu trong điện thoại một hồi, hắn không nhịn được hỏi:

– Kỷ Tuyết, rốt cuộc cháu đang lẩm bẩm cái gì vậy? Chú chỉ hỏi cháu đang ở đâu, cháu có cần phải lẩm bẩm nhiều đến thế không?

– Chẳng lẽ Tiểu Vũ không nói cho chú biết cháu định đi đâu sao?

Kỷ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy thì hơi ngạc nhiên, cô bé kịp thời phản ứng lại, vội vàng nói:

– Chú à, cháu không đi đâu cả!

– Tiểu nha đầu, lại còn thích nói dối chú à?

Diệp Lăng Phi nói,

– Chú nhớ chú từng lập cho cháu một tài khoản ngân hàng. Nếu bây giờ chú khóa tài khoản lại, không biết sẽ có phản ứng gì nhỉ? À, tiện thể chú nói với giám đốc Trần một tiếng, đuổi cháu ra khỏi nhà, cho cháu lưu lạc đầu đường. Tiểu nha đầu, để xem cháu làm thế nào!

Kỷ Tuyết nghe vậy thì có chút sợ hãi, vội vàng nói:

– Chú à, chú giận thật sao? Cháu chỉ muốn nói đùa với chú một chút thôi, cháu nào dám nói dối chú!

Kỷ Tuyết bị Diệp Lăng Phi nắm được nhược điểm, nên cô bé tỏ ra ngoan ngoãn, nào dám đắc tội Diệp Lăng Phi. Huống chi, Kỷ Tuyết vốn đã sợ Diệp Lăng Phi. Đừng thấy Kỷ Tuyết rất to gan hay nói lung tung trước mặt Diệp Lăng Phi, đó chỉ là mấy chuyện vớ vẩn thôi, Kỷ Tuyết biết Diệp Lăng Phi sẽ không so đo mấy chuyện đó với mình. Kỷ Tuyết tỏ vẻ sợ hãi, cô bé nói:

– Chú à, bây giờ cháu đang đi chơi với mấy người bạn, đang trên đường đi. Chú, cháu cam đoan sẽ không xằng bậy đâu, cháu luôn rất nghe lời mà!

Diệp Lăng Phi nghe Kỷ Tuyết nói vậy, trong lòng vừa mới thở phào nhẹ nhõm giờ lại nặng trĩu như có đá đè, hắn hỏi tiếp:

– Cháu đi đâu chơi?

– Chú, cháu thật sự không có chuyện gì đâu. Mấy người bạn của cháu dẫn cháu đến một hội sở rất nổi tiếng ở thành phố, tên là Tứ Hải gì gì đó, hình như chính là chỗ đó!

Kỷ Tuyết nói xong, Diệp Lăng Phi quay đầu lại nhìn, thấy tại trên tấm bảng ngay gần đó viết hội sở giải trí Tứ Hải. Sắc mặt Diệp Lăng Phi trở nên nghiêm trọng, nói:

– Có phải nó tên là hội sở giải trí Tứ Hải không?

– Chú, chính là chỗ đó rồi. Chú chờ một lát, đúng, chính là hội sở giải trí đó!

Diệp Lăng Phi nghe Kỷ Tuyết nói vậy xong, hắn khẽ thở dài, không ngờ sự việc lại trùng hợp đến vậy. Náo loạn hồi lâu, hóa ra Kỷ Tuyết thật sự đến chỗ này. Diệp Lăng Phi nói vào trong điện thoại:

– Tiểu nha đầu, chú đang đứng trước cửa hội sở giải trí đó. Cháu lập tức đến đây ngay, chú có chuyện muốn nói với cháu. Nhớ kỹ, chú không nói giỡn với cháu đâu đấy! Nếu cháu dám không đến, từ nay về sau cháu xảy ra bất cứ chuyện gì thì đừng có tìm chú, chú sẽ không quản cháu đâu!

Diệp Lăng Phi nói xong, không đợi Kỷ Tuyết nói gì thêm, hắn trực tiếp dập máy. Dã Lang thấy Diệp Lăng Phi để điện thoại xuống, hắn đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, mở miệng hỏi:

– Xảy ra chuyện gì vậy?

– Quả nhiên anh đã đoán đúng, cái tên nhóc gọi điện thoại ban nãy hẳn không có ý tốt gì!

Diệp Lăng Phi nói,

– Anh quen cô nhóc tên Kỷ Tuyết đó. Nếu chuyện này không dính dáng tới con bé, anh cũng chẳng muốn quản đâu, nhưng anh lại không thể không quản!

Diệp Lăng Phi nói xong thì quay mặt ra phía trước, chỉ thấy một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ rất sành điệu đang lái tới. Diệp Lăng Phi nhìn chiếc xe thể thao đó cho đến khi nó dừng lại, Diệp Lăng Phi quay sang phía Dã Lang, nói:

– Dã Lang, cậu không cần xen vào chuyện này, cứ để anh giải quyết!

Dã Lang gật đầu đồng ý. Diệp Lăng Phi đã nói hắn không cần can thiệp, vậy Dã Lang cũng không cần nhúng tay vào. Diệp Lăng Phi cất bước đi về phía chiếc xe thể thao rất sành điệu kia. Chỉ thấy cửa xe vừa mở ra, Kỷ Tuyết, chỉ mặc váy ngắn và một chiếc áo crop-top, từ trên xe bước xuống, bước nhanh về phía Diệp Lăng Phi. Chiếc váy ngắn của cô bé ngắn đến độ gần như lộ ra quần lót, khiến Diệp Lăng Phi nhíu mày, trong lòng có chút tức giận. Diệp Lăng Phi cho rằng, cô nhóc Kỷ Tuyết này thật sự quá bạo dạn, sao có thể ăn mặc như vậy? Phải biết rằng Kỷ Tuyết còn chưa đủ mười tám tuổi, không thể nào mặc kiểu quần áo dành cho các cô gái lớn như thế. Những cô gái vị thành niên như Kỷ Tuyết nên ăn mặc kín đáo một chút. Kỷ Tuyết thân mật gọi một tiếng “chú”, rồi nhào về phía trước. Diệp Lăng Phi vốn không muốn ôm Kỷ Tuyết, nhưng cô bé đã giang tay lao về phía hắn. Diệp Lăng Phi không còn cách nào, chỉ đành mở rộng vòng tay. Kỷ Tuyết nhào tới, Diệp Lăng Phi ôm lấy cô bé, cô bé liền leo tót vào lòng hắn. Kỷ Tuyết dịu dàng nói:

– Chú ơi, cháu nhớ chú chết mất! Chú chẳng bao giờ xuất hiện, cháu cũng không biết chú đi đâu, làm gì. Lần trước nghe Tiểu Vũ nói chú đi nước ngoài rồi, nói chung là lâu lắm rồi chú chưa đến gặp cháu!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!