Diệp Lăng Phi đi tới. Suzu Yamakawa thấy hắn ở đây, vội vàng đặt cái gương xuống, giọng đầy áy náy nói:
– Diệp tiên sinh, xin lỗi, tôi không sao cả, tôi không nên…!
Diệp Lăng Phi đã biết cái tật xin lỗi của Suzu Yamakawa, nếu đã xin lỗi thì không biết bao giờ mới chấm dứt. Hắn đi đến bên giường, ngồi xuống, nói:
– Tôi định lên thăm cô một chút. Suzu Yamakawa, cô có cần đến bệnh viện kiểm tra không?
– Không cần đâu ạ!
Suzu Yamakawa nói:
– Diệp tiên sinh, tôi không sao đâu!
Trong lúc nói chuyện, Suzu Yamakawa vô thức khẽ run lên, vòng một trắng nõn lộ nửa chừng ở cổ áo. Suzu Yamakawa không cố ý khiêu khích Diệp Lăng Phi, chỉ vì vừa nãy cô lo hắn sẽ trách cứ mình mới sáng sớm đã hét ầm cả nhà. Không ngờ trong lúc hoảng hốt, vòng một lại càng lộ ra nhiều hơn, bộ ngực hấp dẫn đung đưa trước mắt Diệp Lăng Phi. Cho dù Suzu Yamakawa muốn che đậy, nhưng tất cả vẫn bị Diệp Lăng Phi nhìn thấy hết. Diệp Lăng Phi đặt tay lên đó. Khi Diệp Lăng Phi chạm tay vào, Suzu Yamakawa giống như không còn sức lực, ngã vào lòng hắn. Từ vòng một mềm mại của Suzu Yamakawa truyền đến những xúc cảm tinh tế, mềm mại đầy hấp dẫn, khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy ngứa ngáy. Tay còn lại cũng bắt đầu không yên phận lần mò xuống hạ thân của Suzu Yamakawa…
Lúc Minako quay lại, vừa hay đụng phải Diệp Lăng Phi vừa từ trong phòng đi ra. Minako lập tức nói:
– Diệp tiên sinh, chào buổi sáng!
– Ừ, Minako, chào buổi sáng!
Diệp Lăng Phi nói xong thì đi ngang qua Minako xuống tầng dưới. Minako về phòng, thấy hai gò má Suzu Yamakawa đỏ bừng, đang bối rối mặc quần áo. Trong gian phòng tràn ngập mùi vị mập mờ khó tả. Minako không phải là một cô gái ngây thơ gì nữa, sao có thể không nhận ra sự bất thường của Suzu Yamakawa? Cô đi đến trước mặt Suzu Yamakawa, nở nụ cười, nhẹ giọng hỏi:
– Yamakawa tiểu thư, chẳng lẽ vừa rồi em và Diệp tiên sinh…?
Minako còn chưa nói hết, Suzu Yamakawa đã vội vàng giải thích:
– Không có… không có, em và Diệp tiên sinh không có gì cả!
Suzu Yamakawa thấy Minako vẫn nhìn cô, cô cúi đầu, cắn môi nói:
– Thật sự không có gì cả, Diệp tiên sinh chỉ lên đây nói chuyện với em một lát mà thôi!
Minako nghe Suzu Yamakawa nói vậy, cô nhẹ nhàng nói:
– Yamakawa tiểu thư, chị hiểu mà, chị không hỏi nữa. Thôi được rồi, chị sẽ giữ bí mật giúp em. Có điều, Yamakawa tiểu thư à, em phải chú ý, dù sao Diệp tiên sinh đã có vợ rồi, không thể nào cùng em…!
Minako không nói tiếp đoạn sau, Suzu Yamakawa khẽ gật đầu, nói:
– Em cũng hiểu mà, cho nên, em không có ý gì khác đâu. Em thấy cuộc sống hiện giờ đã rất tốt, không cần phải bồn chồn lo lắng như trước nữa!
Lúc Diệp Lăng Phi trở lại phòng khách, bữa sáng đã chuẩn bị xong. Kỷ Tuyết đeo tạp dề, bận rộn trong bếp. Thấy hắn đi xuống, Kỷ Tuyết vội vàng chạy đến trước mặt hắn, kéo tay hắn nói:
– Chú à, chú mau đi nếm thử bữa sáng đi, cháu đã tốn rất nhiều thời gian công sức mới làm xong đó!
Trương Vân đứng ở trước cửa phòng ăn cười tủm tỉm. Từ biểu hiện của Trương Vân, Diệp Lăng Phi có thể nhìn ra được, không biết tiểu nha đầu Kỷ Tuyết này đã biến bữa sáng thành cái dạng gì nữa. Khi Diệp Lăng Phi bị Kỷ Tuyết kéo đến phòng ăn, hắn mới nhìn rõ trên bàn đã bày sẵn một đĩa trứng rán sắp cháy đen. Diệp Lăng Phi quay đầu nhìn Kỷ Tuyết, trên mặt cô bé tràn đầy vẻ hưng phấn, nói:
– Chú, chú mau nếm thử bữa sáng do cháu làm đi!
Diệp Lăng Phi thè lưỡi, đối với tay nghề của Kỷ Tuyết hắn không dám đánh giá cao. Hắn không cần phải xử sự như với đồ ăn do Bạch Tình Đình làm, cho dù làm không ngon, hắn cũng không thể nói ra được. Sau khi Diệp Lăng Phi nhìn thấy món trứng gà rán do Kỷ Tuyết làm, có thể nói là bất kể màu sắc hay mùi vị đều không tìm ra được chút ưu điểm nào. Hắn không biểu đạt ý kiến một cách uyển chuyển mà nói thẳng với Kỷ Tuyết:
– Kỷ Tuyết, món trứng gà này anh không dám ăn đâu. Anh sợ nếu ăn hết món trứng này thì chắc phải nhập viện mất, em đừng ép anh ăn mà!
Kỷ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô bé hiện lên vẻ thất vọng sâu sắc. Cô làu bàu:
– Đại thúc, đó là đồ ăn người ta mất bao nhiêu thời gian mới làm được đó mà, anh chưa nếm thử sao lại nói đồ ăn người ta làm không ăn được chứ!
– Không thể ăn là không thể ăn, không cần phải nếm đâu!
Diệp Lăng Phi nói.
Kỷ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô chu môi ra, oán trách:
– Chú à, sao chú lại nói như vậy chứ? Cho dù không ăn được thì đó cũng là cả tâm sức của cháu, chẳng lẽ chú không nếm thử sao?
Diệp Lăng Phi cầm lấy đôi đũa, gắp một miếng, nói:
– Kỷ Tuyết, không phải anh khó tính, chỉ là món trứng rán này em làm có vẻ không ổn lắm. Anh sợ nếu anh ăn hết…!
Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, Kỷ Tuyết xông lên giật đĩa trứng trước mặt hắn, thở phì phì nói:
– Chú không ăn thì thôi, để cháu tự ăn!
Kỷ Tuyết định bỏ đi, nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi lại tóm lấy cánh tay cô bé. Kỷ Tuyết không đi được, cô quay người lại, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Chú, chú giữ cháu làm gì? Chú không ăn, thế thì để cháu tự ăn cho!
Diệp Lăng Phi lấy lại đĩa trứng từ tay Kỷ Tuyết, hắn giơ tay phải ra, trực tiếp dùng tay cầm một miếng trứng cho vào miệng, nhai nhồm nhoàm, nói:
– Cũng không tệ lắm, ngoài màu sắc không ổn ra, những thứ khác cũng không tệ!
Kỷ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trên mặt cô bé mới hiện lên nụ cười, nói:
– Chú, đó là cháu mất bao nhiêu công sức mà làm đó. Trước giờ cháu chưa nấu ăn bao giờ, chỉ cần có tiền là được rồi, có thể đi ra ngoài ăn!
– Biết rồi, biết rồi, nào, Kỷ Tuyết, đến nếm thử đi!
Diệp Lăng Phi cầm đũa gắp một miếng trứng to, nhét vào miệng Kỷ Tuyết. Sau khi Kỷ Tuyết nuốt vào, Diệp Lăng Phi lại gắp một miếng cho cô bé, sau đó tự gắp cho mình. Trương Vân đứng ở cửa phòng ăn, thấy tình cảnh này, cô cố nén cười, quay người sang chỗ khác. Kỷ Tuyết đặt mông ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, ánh mắt cô bé nhìn về phía cửa phòng ăn, chỉ lo có người đi đến lại nhìn thấy. Diệp Lăng Phi đặt tay lên mông Kỷ Tuyết bóp mấy cái, nói:
– Kỷ Tuyết, tìm chỗ ngồi rồi ăn đi. Chẳng phải chú đã nói với cháu rồi sao, ở đây, nhất định phải ngoan ngoãn một chút. Còn nữa, hôm nay cháu phải làm quen nhiều hơn với Suzu Yamakawa. Về sau, chú định để Suzu Yamakawa dạy cho cháu một số lễ nghi phép tắc, để cô bé như cháu bớt ngỗ ngược hơn, cháu đã nghe chưa?
– Chú, cháu biết rồi!
Kỷ Tuyết đáp.
Diệp Lăng Phi đang ăn sáng, điện thoại hắn đổ chuông. Hắn lấy điện thoại từ trong túi ra, thấy là Tiểu Triệu gọi tới. Mấy hôm nay Tiểu Triệu đang bận rộn chuyện của Tôn Dược Đông, chắc là bên Tiểu Triệu có được tin tức mới nào đó về vụ Tôn Dược Đông, muốn nói với hắn. Diệp Lăng Phi cũng không quan tâm lắm đến chuyện của Tôn Dược Đông, dù sao bây giờ chuyện đã đến nước này, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Theo hắn thấy, không đầy một tuần nữa, Tôn Dược Đông sẽ bị bắt. Đó là suy đoán của Diệp Lăng Phi, rốt cuộc kết quả sẽ ra sao, hắn cũng không nói trước được, dù sao hắn không phải là thần tiên. Diệp Lăng Phi không vội nghe máy, trước tiên cứ uống mấy ngụm sữa, sau đó mới nhấc máy nghe điện thoại. Giọng nói của Tiểu Triệu vang lên trong điện thoại:
– Diệp ca, trong trại tạm giam hôm nay vừa có người chết!
Tiểu Triệu nói một câu không đầu không đuôi, trái lại làm Diệp Lăng Phi cảm thấy sửng sốt. Hắn không nghĩ ra chuyện có người chết trong trại tạm giam thì có liên quan gì đến mình, đâu phải do mình giết chết đâu. Bây giờ có người chết trong trại tạm giam cũng không có gì bất ngờ nữa, nào là dội nước chết, trốn tìm cũng chết, vân vân và mây mây... Dân chúng bình thường cũng đã quen với chuyện có người chết trong trại giam rồi.
– Tiểu Triệu, chuyện đó thì có liên quan gì đến anh? Chẳng lẽ anh quen người vừa chết đó sao?
Tiểu Triệu nói:
– Người chết là Mộ Thiên Dương. Em không biết Diệp ca có quen người này không, nhưng có lẽ người phụ nữ mà bọn em bắt thì anh có quen đấy, cô ta tên là Mộ Văn!
Diệp Lăng Phi nghe Tiểu Triệu nhắc đến Mộ Văn, hắn nhíu mày. Hắn không ngờ sáng sớm lại nghe chuyện thế này. Diệp Lăng Phi cho rằng, trong chuyện này có vấn đề. Mộ Văn không có lý do gì để làm như vậy, phải biết rằng tối hôm qua cô ta đã đưa Mộ Thiên Dương đến trại tạm giam. Chẳng lẽ trong chuyện này còn có uẩn khúc gì?