Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1748: CHƯƠNG 1748: SANG TÊN! (2)

Chu Hân Mính nắm chặt tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh không cần phải giải thích với em, cha em là người như thế nào, trong lòng em cũng hiểu rõ. Lần này cha em đến tỉnh thành không dẫn mẹ đi cùng, em cũng nhận ra cha em đã thay đổi, nghe mẹ nói, hình như cha em có người phụ nữ khác ở tỉnh thành!

Khi nghe Chu Hân Mính nói những lời này, Diệp Lăng Phi sửng sốt, chuyện này hai mẹ con Chu Hân Mính cũng đã biết. Lúc trước Diệp Lăng Phi còn suy nghĩ nên nói chuyện này với Chu Hân Mính như thế nào, theo hắn thấy, nếu Chu Hân Mính biết cha mình có người phụ nữ khác ở tỉnh thành, nói không chừng cô sẽ thương tâm, nhưng Diệp Lăng Phi lại đoán nhầm. Lúc Chu Hân Mính nói những lời này, cô có vẻ rất bình tĩnh, cũng không thương tâm quá mức. Từ phản ứng của Chu Hân Mính có thể thấy cô đã biết từ lâu rồi, không phải là chuyện ngày một ngày hai, hơn nữa mẹ của Chu Hân Mính cũng biết, nói cách khác, chuyện này đã trở thành bí mật công khai rồi. Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

- Hân Mính, chuyện này anh cũng không biết, đàn ông mà, có người phụ nữ khác ở bên ngoài cũng không phải chuyện lạ gì, chỉ cần nhạc phụ đại nhân đối xử tốt với em là đủ rồi, em đừng thương tâm. Con của chúng ta sắp ra đời rồi, bây giờ anh đã nghĩ sẵn tên cho con rồi, nếu là con trai thì tên là Diệp Ngải Minh, còn nếu là con gái thì là Diệp Ái Mính, em thấy có được không?

Chu Hân Mính nghe xong thì cười khúc khích, cô hờn dỗi nói:

- Xem mấy cái tên anh đặt kìa, con trai con gái trùng tên, không được, không được!

- Cái gì mà trùng tên, rõ ràng là hai cái tên khác nhau mà!

Diệp Lăng Phi giải thích cặn kẽ sự khác nhau của hai tên này, chỉ nghe giống nhau thôi, nhưng khi viết ra thì sẽ thấy khác biệt. Tâm tình Chu Hân Mính rất tốt, Diệp Lăng Phi cũng không muốn rời đi, liền ngồi lại trong phòng sinh trò chuyện với Chu Hân Mính, mãi cho đến khi mẹ của Chu Hân Mính đến thăm Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi mới đứng dậy ra khỏi phòng sinh, đi ra bên ngoài hút một điếu thuốc. Chu Tiểu Linh cũng đi ra khỏi phòng đẻ cùng Diệp Lăng Phi. Cô thấy mẹ của Chu Hân Mính đang ở trong phòng, vì vậy Chu Tiểu Linh đi theo sau Diệp Lăng Phi ra bên ngoài.

- Anh rể.......!

Chu Tiểu Linh không tới gần Diệp Lăng Phi, chỉ đứng từ xa gọi một tiếng. Diệp Lăng Phi nghe thấy Chu Tiểu Linh gọi hắn, liền quay đầu lại, thấy Chu Tiểu Linh đang đứng cách mình bảy tám bước, nhưng lại không chịu đi tiếp, liền cười nói:

- Tiểu Linh, em làm sao vậy, mau qua đây nói chuyện!

Chu Tiểu Linh chần chừ một lát rồi nói:

- Anh rể, em muốn thương lượng với anh một chuyện…!

Chu Tiểu Linh do dự, không biết có nên nói chuyện đó ra không. Diệp Lăng Phi nhìn Chu Tiểu Linh, cười nói:

- Tiểu Linh, có chuyện gì thì cứ nói đi, chẳng lẽ giữa chúng ta có gì còn phải giấu giếm sao?

- Anh rể, em không biết nên mở miệng thế nào!

Chu Tiểu Linh đắn đo một lát, chậm rãi nói:

- Em muốn nhờ anh rể giúp em một chuyện, em... em... em muốn về quê một chuyến, anh rể, anh có thể cho em chút tiền được không, mộ của mẹ em cần... cần được trùng tu. Em không muốn chú Chu biết chuyện này, trước kia mẹ em không bao giờ muốn chú Chu biết được chuyện của mẹ con em!

Diệp Lăng Phi nhìn Chu Tiểu Linh, dường như đang thấy lại hình ảnh của mình trong quá khứ. Diệp Lăng Phi nhớ về quê hương, nhớ về tuổi thơ của mình. Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Chu Tiểu Linh, nói:

- Tiểu Linh, để anh phái người đưa em về quê. Về chuyện tiền nong thì không thành vấn đề đâu, cho dù tốn bao nhiêu tiền thì cứ tính vào chi phí của anh!

Đến trưa, Diệp Lăng Phi không ăn cơm ở bệnh viện mà gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình, hẹn Bạch Tình Đình cùng đi ăn cơm. Diệp Lăng Phi ăn không ngon miệng lắm, hắn cùng Bạch Tình Đình gọi ba món ăn và một bát canh, chỉ ăn chưa đầy nửa bát cơm, hắn cảm thấy không ăn nổi nữa. Bạch Tình Đình nhận ra Diệp Lăng Phi đang có tâm sự, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, có phải anh đang có tâm sự không?

- Ừ!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, nói:

- Anh định mấy ngày nữa sẽ về quê, đón một người. Tình Đình, nếu như em có thời gian thì về quê với anh một chuyến, tiện thể dẫn em đi bái tế cha mẹ của anh!

Bạch Tình Đình đã sớm đề cập với Diệp Lăng Phi, muốn cùng Diệp Lăng Phi về quê hắn một lần. Trong lòng cô luôn muốn biết rốt cuộc quê Diệp Lăng Phi là nơi như thế nào, cô muốn biết hoàn cảnh sống và những chuyện hồi bé của hắn thế nào. Những chuyện Bạch Tình Đình muốn biết rất nhiều, nhưng Diệp Lăng Phi lại bận hết chuyện này đến chuyện khác, không có thời gian để đi. Bạch Tình Đình chỉ có thể nhắc nhở Diệp Lăng Phi mấy câu. Hôm nay, Diệp Lăng Phi chủ động nói muốn dẫn Bạch Tình Đình về quê hắn, Bạch Tình Đình tất nhiên rất vui, cô nói:

- Được, ông xã, anh định bao giờ thì đi?

- Đợi Hân Mính sinh con đã, hai ngày nữa Hân Mính sẽ sinh rồi, anh không thể đi lúc này được! Diệp Lăng Phi nói:

- Đợi Hân Mính sinh con được một tháng, có thể cân nhắc dẫn Hân Mính đi cùng. Hai em đều là vợ của anh rồi, anh cũng nên đưa hai em về quê anh!

- Vâng, ông xã, cứ quyết định như vậy đi. Em sẽ chuẩn bị một chút, dần dần sắp xếp công việc cho người khác. Khi nào anh định về quê, em có thể lập tức đi ngay, không cần phải lo lắng chuyện công ty nữa!

Diệp Lăng Phi cười cười, cầm đũa gắp một ít rau, đúng lúc đó điện thoại của hắn rung chuông. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra xem, thấy là Dã Thú gọi tới. Trong lòng Diệp Lăng Phi biết chuyện hắn nhờ Dã Thú xử lý đã có manh mối rồi. Từ trước tới giờ, Dã Thú luôn là trợ thủ đắc lực của Diệp Lăng Phi, rất nhiều chuyện đều do Dã Thú giúp Diệp Lăng Phi hoàn thành. Cho dù Diệp Lăng Phi làm chuyện gì, người đầu tiên hắn nghĩ đến luôn là Dã Thú. Giao việc cho Dã Thú xử lý thì Diệp Lăng Phi rất yên tâm. Bạch Tình Đình đang ngồi bên cạnh, Diệp Lăng Phi không muốn để Bạch Tình Đình biết được những chuyện này, phụ nữ mà, biết ít một chút thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi không lập tức nghe máy, hắn đặt đũa xuống, nói:

- Điện thoại của Dã Thú, anh ra bên ngoài nghe điện thoại!

Diệp Lăng Phi lo lắng Bạch Tình Đình nghĩ lung tung, cố ý đưa điện thoại ra trước mặt Bạch Tình Đình cho cô xem. Bạch Tình Đình phất tay, nói:

- Ông xã, anh mau đi nghe đi!

Lúc này Diệp Lăng Phi mới đứng dậy, cầm lấy điện thoại đi xuống dưới. Sau khi đi đến chỗ bên trái cửa nhà hàng, hắn mới nghe điện thoại:

- Anh đang ăn cơm, không tiện nghe điện thoại. Dã Thú, có phải chuyện đã được giải quyết xong xuôi chưa?

- Lão đại, em vẫn chưa dám khẳng định. Người của em đã báo cáo lại, sáng nay tên Triệu Đào đó lái xe đến một tòa nhà ở trong khu cư xá Liên Hoa, đến tận bây giờ vẫn chưa chịu rời đi!

Dã Thú nói:

- Người của em đã theo dõi ông ta rất chặt. Nếu như có động thái mới, em sẽ lập tức báo lại cho lão đại!

- Dã Thú, đừng chờ Triệu Đào đi ra ngoài!

Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói như vậy, trong lòng hắn theo bản năng cảm thấy chuyện này có hy vọng. Diệp Lăng Phi muốn nắm thóp Triệu Đào. Ngoài việc xử lý tên Tôn Dược Đông ra, hắn còn có một mục đích khác, đó là dùng chuyện này để buộc Triệu Đào phải giúp hắn cứu Thái Hạo ra. Hiện giờ Diệp Lăng Phi đã nghĩ tới rồi, khi tiếp xúc với đám quan chức đó, nếu không nắm được điểm yếu của bọn họ thì khó mà lay chuyển được. Hắn định thay đổi sách lược một chút, nhất định phải tìm ra điểm yếu của Triệu Đào, cho dù Triệu Đào không có, Diệp Lăng Phi cũng phải gán tội cho Triệu Đào. Ban đầu Dã Thú chưa hiểu rõ ý của Diệp Lăng Phi, nhưng rất nhanh, Dã Thú đã hiểu rõ. Diệp Lăng Phi không muốn Dã Thú tiếp tục chờ ở đó nữa, mà trực tiếp xông vào tìm chứng cứ. Dã Thú chần chừ một lát rồi lập tức đáp lời:

- Không thành vấn đề, lão đại. Bây giờ em sẽ phái Tôn Hổ qua đó. Về khoản này Tôn Hổ rất giỏi, giỏi hơn người của em nhiều!

Nghe Dã Thú nhắc đến Tôn Hổ, Diệp Lăng Phi lập tức nói:

- Dã Thú, cậu nhắc đến Tôn Hổ, anh mới nhớ ra. Anh đang định phái Tôn Hổ đến một nơi khác. Ngoài Tôn Hổ ra, cậu tìm thêm cho anh một người đáng tin cậy để bảo vệ em vợ anh về quê. Tuyệt đối đừng tìm một tên háo sắc, cậu đã hiểu chưa?

- Được thôi, chuyện này cứ để em lo!

Dã Thú lập tức đồng ý:

- Lão đại, người của em thì anh cứ yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu. Bây giờ em sẽ đi xử lý chuyện của Triệu Đào. Lão đại, anh chờ điện thoại của em nhé!

Diệp Lăng Phi quay trở lại chỗ ngồi của mình. Bạch Tình Đình không hỏi nội dung cuộc điện thoại của Diệp Lăng Phi. Cô gắp một miếng thịt, đưa lên miệng hắn. Sau đó, Bạch Tình Đình giả vờ vô ý, hỏi thăm:

- Ông xã, chuyện Thái Hạo thế nào rồi?

- Anh đang thu xếp!

Diệp Lăng Phi nói.

- Ông xã, anh chú ý một chút. Vú Ngô đã gọi điện thoại cho em rồi, em cảm thấy vú Ngô bây giờ đã thay đổi!

Bạch Tình Đình gắp đồ ăn đưa lên môi, sau đó cô bổ sung thêm một câu:

- Cha nói muốn sang tên căn nhà cho vú Ngô!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!