Giọng Bạch Cảnh Sùng vẫn điềm tĩnh, không hề có vẻ bực tức, ông nói:
- Tiểu Diệp, cha đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, con cứ đến lấy là được!
Bạch Cảnh Sùng nói đến đây, ông dừng lại một chút rồi hỏi:
- Tiểu Diệp, dạo này tâm trạng Tình Đình thế nào?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Cảnh Sùng hỏi vậy, trong lòng hắn cũng hiểu ý tứ của ông. Chắc hẳn Bạch Cảnh Sùng cũng lường trước việc sang tên sản nghiệp cho Vú Ngô có thể khiến Bạch Tình Đình tức giận. Đúng như Diệp Lăng Phi vừa nói, Vú Ngô không thể nào sánh bằng Bạch Tình Đình. Dù Vú Ngô luôn ở bên bầu bạn với Bạch Cảnh Sùng, nhưng Bạch Tình Đình dù sao cũng là con gái ruột của ông. Quan trọng hơn cả, trong lòng Bạch Cảnh Sùng luôn cảm thấy mình mắc nợ Bạch Tình Đình và mẹ cô. Đó chính là điểm yếu của Bạch Cảnh Sùng. Diệp Lăng Phi nhìn trúng điểm yếu đó nên mới khích lệ Bạch Tình Đình bàn điều kiện với ông. Theo hắn thấy, cho dù Bạch Tình Đình có làm loạn, Bạch Cảnh Sùng cũng sẽ không so đo với cô. Diệp Lăng Phi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Nhạc phụ, sáng hôm qua tâm trạng Tình Đình có thể coi là không tệ, đến chiều cô ấy vẫn khá ổn. Còn bây giờ, con chỉ có thể nói tâm trạng cô ấy rất tệ, về phần nguyên nhân thế nào, con cũng không rõ lắm. Con và Tình Đình đang trên đường đến chỗ cha. Nếu nhạc phụ có chuyện gì thì cứ trực tiếp hỏi Tình Đình, dù sao cô ấy cũng là con gái của cha mà!
Bạch Cảnh Sùng khẽ thở dài, nói:
- Chính vì nó là con gái của cha, cha mới lo con bé sẽ giận dỗi!
Bạch Cảnh Sùng nói đến đây, không đợi Diệp Lăng Phi hỏi gì, ông nói:
- Đợi Tình Đình đến rồi nói sau. Cho dù cha nghĩ thế nào cũng không thể làm được, phải xem ý Tình Đình ra sao đã!
Nói xong, Bạch Cảnh Sùng liền cúp máy. Điện thoại trong tay Diệp Lăng Phi truyền đến những tiếng “tút, tút”. Hắn đặt điện thoại xuống, khẽ lắc đầu, nói:
- Xem ra vị nhạc phụ đại nhân này đang rất mâu thuẫn. Một bên là cô con gái bảo bối mà ông thương yêu nhất, một bên là người phụ nữ đã bầu bạn bên cạnh ông bao nhiêu năm. Chuyện này đủ để nhạc phụ đau đầu suy nghĩ không biết bao giờ mới dứt. Chỉ có điều, lúc này có thể trách ai được chứ? Tất cả đều là chuyện ông gây ra năm xưa. Nhạc phụ à, lúc trước khi làm những chuyện này, cha phải tính trước rồi chứ!
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên bật cười. Mình mà cũng dám nói với Bạch Cảnh Sùng như vậy, chẳng phải mình cũng giống hệt? Hắn cũng phát sinh vô số quan hệ với những người phụ nữ bên cạnh, tương lai trong số này sẽ có nghiệt duyên. Từ tình hình trước mắt, tình cảm giữa hắn và Bạch Tình Đình có vẻ rất ổn định, nhưng không có nghĩa là tương lai Bạch Tình Đình sẽ không tức giận vì những chuyện này. Từ trong lời ăn tiếng nói thường ngày của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi đã sớm đoán ra được tâm ý của cô. Bạch Tình Đình không phải là một người phụ nữ cam chịu số phận. Cho dù hiện giờ cô rất yêu Diệp Lăng Phi, nhưng cô vẫn kiên quyết phản đối chuyện hắn trăng hoa bên ngoài. Thời gian dần trôi qua, một ngày nào đó cảm giác này không thể tránh khỏi sẽ trở nên lạnh nhạt. Nếu lại có chuyện gì đó liên quan đến những người phụ nữ khác của hắn, tình cảm giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình sẽ rất dễ đổ vỡ. Diệp Lăng Phi nghĩ đến con cái. Nếu hắn và Bạch Tình Đình có một đứa con, tình cảm của hai người sẽ trở nên ổn định hơn rất nhiều. Hắn nghĩ đến đây thì nhíu mày, loại chuyện này không phải nói muốn là có thể làm được. Diệp Lăng Phi chỉ muốn làm thế nào để Bạch Tình Đình mang thai sớm một chút... Bạch Tình Đình nào biết trong đầu Diệp Lăng Phi đang nghĩ gì. Cô chỉ muốn gặp cha sớm một chút, ba mặt một lời hỏi rõ Bạch Cảnh Sùng xem đây rốt cuộc là chuyện gì. Cô dừng xe ngoài cửa biệt thự chứ không lái vào. Bạch Tình Đình đẩy cửa bước xuống xe. Người hầu sớm đã mở cổng biệt thự ra, chào một tiếng “Tiểu thư”. Bạch Tình Đình “Ừ” một tiếng, nhưng cô không đi vào mà chờ Diệp Lăng Phi chậm rãi lái xe tới.
- Ông xã, sao anh lái xe chậm vậy?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi xuống xe, cô khoác tay Diệp Lăng Phi và nói:
- Chuyện hôm nay phải nhờ ông xã giúp em rồi. Bây giờ cứ nhìn thấy Vú Ngô là em lại tức giận, không biết phải nói thế nào nữa!
Bạch Tình Đình tuyệt đối không hề che giấu sự chán ghét của mình với Vú Ngô. Thái độ cô chuyển biến rất nhanh, ngay cả Diệp Lăng Phi cũng bị sự thay đổi chớp nhoáng đó làm cho hoảng sợ. Phải biết rằng trước đây, quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Vú Ngô có thể nói là rất thân thiết. Cô có chuyện gì cũng sẽ tâm sự với Vú Ngô, nhưng Bạch Tình Đình bây giờ lại tỏ thái độ như đang đối đãi với kẻ thù vậy. Diệp Lăng Phi thoáng rùng mình. Trong lòng hắn cầu nguyện những chuyện mình làm ở bên ngoài tốt nhất đừng để Bạch Tình Đình biết rõ, tránh để cô trở mặt vô tình với mình.
- Anh lái nhanh lắm chứ!
Diệp Lăng Phi nói,
- Nhưng trên đường bị kẹt xe. Lúc em đi qua thì anh còn bị kẹt lại ở ngã tư, tất nhiên là chậm hơn em rồi. Tình Đình, chúng ta đừng đứng đây nói chuyện nữa, mau vào nhà thôi. Anh lo nhạc phụ chờ lâu quá lại buồn bực, cứ vào gặp ông sớm một chút thì tốt hơn!
Bạch Tình Đình đánh giá biệt thự một lượt. Dựa theo giá thị trường hiện giờ, giá trị của căn nhà này tầm khoảng 5 triệu đến 8 triệu. Hơn nữa, giá biệt thự vẫn còn đang lên cao, nói không chừng có thể tăng đến hơn 10 triệu. Đây là một khoản tiền lớn. Lúc trước Bạch Cảnh Sùng đã định chuyển ngôi biệt thự này lại cho Bạch Tình Đình, nhưng cô nghĩ cha mình không có chỗ ở nên không nhận. Bạch Tình Đình tuyệt đối không cần để ý đến giá trị ngôi biệt thự. Không nói đến tài sản của Diệp Lăng Phi, chỉ riêng tài sản hiện giờ của cô cũng đã là mấy chục triệu, căn bản không cần ngôi biệt thự này. Điều mà cô canh cánh trong lòng là Vú Ngô sẽ được đằng chân lân đằng đầu, sẽ lấy hết tài sản của cha mình không để lại một chút nào. Nếu cha mình muốn xin tiền mình, rốt cuộc thì mình nên giúp hay không giúp đây? Đó là một phản ứng dây chuyền rất đáng sợ... Theo Bạch Tình Đình, Vú Ngô bây giờ đã không còn là Vú Ngô ngày xưa nữa rồi. Hai người đã trở nên xa lạ. Bạch Tình Đình khẽ cắn môi. Đúng như Diệp Lăng Phi từng nói với cô, cô không thể mặc cho chuyện này tiếp tục phát triển theo chiều hướng này được. Nếu cô mặc kệ, nói không chừng Vú Ngô sẽ được voi đòi tiên. Cho dù có bất hòa với cha vì chuyện này, đó cũng đáng giá, bởi vì có thể đổi lại sự bình yên của gia đình sau này. Trong lòng Bạch Tình Đình đã có quyết định. Cô khoác tay Diệp Lăng Phi, đi vào trong biệt thự. Vú Ngô tươi cười đứng ở cửa ra vào đón Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Bà nhìn thấy Bạch Tình Đình, thân mật nói:
- Tình Đình, con đã về rồi đấy à? Cảnh Sùng đang trông mong con trở về đấy. Vừa nãy ta còn nhắc nhở ông ấy nên nghỉ ngơi sớm một chút, nhưng ông ấy kiên quyết muốn chờ con về. Con mau lên thư phòng thăm Cảnh Sùng đi!
Trước giờ, trước mặt Bạch Tình Đình, Vú Ngô chưa bao giờ xưng hô với Bạch Cảnh Sùng như vậy. Cách xưng hô thân mật quá mức này ngược lại khiến Bạch Tình Đình cảm thấy cả người không được thoải mái. Cô lạnh nhạt nói:
- Vú Ngô, hình như bà không phải là gì của tôi cả. Bây giờ bà vẫn chỉ là người giúp việc ở nhà tôi thôi. Tên của cha tôi không phải bà có thể tùy tiện gọi như vậy được đâu. Tôi hy vọng bà có thể hiểu điều đó!
- Tình Đình, con hiểu lầm rồi, ta không có ý đó đâu!
Vú Ngô nghe Bạch Tình Đình nói vậy, bà không hề tỏ ra tức giận, vẫn nở nụ cười thật tươi, vội vàng nói:
- Tình Đình, con đừng tức giận, mau lên gác đi!
Bạch Tình Đình không phản ứng lại Vú Ngô. Cô khoác tay Diệp Lăng Phi, trực tiếp đi về phía cầu thang. Vú Ngô đứng ở đằng xa, nhìn Bạch Tình Đình lên gác. Khóe môi Vú Ngô giật giật, trên mặt nở nụ cười cay đắng. Có một số việc không phải bà muốn làm, nhưng bà lại không thể không làm. Đúng như những gì Diệp Lăng Phi suy đoán, tình mẫu tử thật vĩ đại. Một người mẹ vì con mình có thể làm bất kỳ chuyện gì. Chỉ có những ai đã từng làm mẹ mới có thể hiểu được, mang thai chín tháng mười ngày, đối với người mẹ mà nói, đó cũng là một sự hy sinh. Đã đi đến nước này rồi, Vú Ngô không còn đường quay về nữa. Bà khẽ thở dài. Ánh mắt Vú Ngô nhìn những bậc cầu thang. Suy nghĩ của bà cũng theo tiếng bước chân đi xa mà trở nên hỗn loạn. Trong lúc thất thần, Vú Ngô mơ hồ nhìn thấy mẹ đẻ của Bạch Tình Đình đang đứng trước mặt mình. Vú Ngô sợ tới mức toát mồ hôi lạnh. Bà định thần lại, mới giật mình nhận ra mình vừa nhìn thấy ảo giác, trước mắt không có gì cả. Vừa rồi Vú Ngô quá căng thẳng. Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, Vú Ngô hẳn là nên quên mẹ của Bạch Tình Đình. Nhưng dạo này không biết vì sao, buổi tối lúc bà nằm mơ luôn nhìn thấy mẹ của Bạch Tình Đình, dường như mẹ của Bạch Tình Đình còn nói chuyện gì đó với bà, nhưng bà không nghe rõ. “Có lẽ nên đi bái tế bà ấy!”, Vú Ngô tự nhủ. Lúc còn trẻ, bà có thể không tin quỷ thần, nhưng khi già rồi, Vú Ngô cũng bắt đầu lo lắng chuyện quỷ thần. Trong lòng bà luôn có cảm giác hổ thẹn với mẹ của Bạch Tình Đình...