Diệp Lăng Phi nói những lời này khiến Vú Ngô không biết phải làm sao, bà nhìn Bạch Tình Đình, rồi lại quay sang nhìn Diệp Lăng Phi. Vú Ngô vội vàng giải thích:
- Tiểu Diệp, con nghe ta giải thích, trong chuyện này có chút hiểu lầm!
Vú Ngô còn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Vú Ngô, trong lòng tôi hiểu ý bà mà. Bà bảo có hiểu lầm, hiểu lầm gì chứ, nhạc phụ tôi cũng thừa nhận rồi. Khụ, giờ tôi đang cảm thấy sầu muộn, không biết phải làm sao với Thái Hạo đây?
Diệp Lăng Phi cố ý tỏ vẻ khó xử, bộ dạng Vú Ngô gần như muốn khóc, nhưng khóc không ra nước mắt, trông rất khó coi. Diệp Lăng Phi cũng không nói nhiều, quay người đi ra ngoài. Vú Ngô đứng ở cửa ra vào, há hốc mồm, nhưng còn chưa kịp nói gì thì Diệp Lăng Phi đã đi mất. Trong lòng Vú Ngô thật sự cảm thấy hối hận, bà quên mất Thái Hạo còn đang ở trong tù, cần Diệp Lăng Phi giúp đỡ. Bà thì đắc tội với Bạch Tình Đình, chỉ cần Bạch Tình Đình ghé tai Diệp Lăng Phi nói mấy câu, Diệp Lăng Phi sẽ không chịu giúp nữa, đến lúc đó, Thái Hạo còn phải chịu khổ trong tù. Vú Ngô nghĩ đến đó thì ảo não, hận không thể tự tát vào mặt mình mấy cái thật đau. Bà đi ra ngoài cổng biệt thự, thấy hai chiếc xe của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đã nhanh chóng đi xa, bà quay trở lại biệt thự. Trong lòng Vú Ngô thật sự bất an, cảm giác lần này mình đã gây ra phiền toái, nói không chừng Diệp Lăng Phi thật sự sẽ không cứu Thái Hạo ra tù nữa, có lẽ bà phải bàn bạc với Bạch Cảnh Sùng một chút. Vú Ngô nghĩ đến đây, đi đến thư phòng của Bạch Cảnh Sùng, gõ cửa, chờ sau khi nghe Bạch Cảnh Sùng nói mời vào, Vú Ngô mới mở cửa, đi vào trong phòng. Bạch Cảnh Sùng ngồi ở bàn làm việc, hai tay đan vào nhau, đang suy nghĩ chuyện gì đó. Vú Ngô đi tới, rụt rè nói:
- Tôi... tôi vừa gặp Tình Đình ở dưới nhà, có... có lẽ tôi đã làm con bé phật ý!
Bạch Cảnh Sùng ngẩng đầu, nhìn Vú Ngô, nói:
- Làm sao mà bà lại chọc giận Tình Đình?
- Tôi… tôi cũng không rõ, Tình Đình có vẻ rất tức giận với tôi, tôi cũng không muốn làm con bé giận. Tiểu Diệp nói... nói tôi làm nó khó xử!
Vú Ngô cũng không biết nói gì cho phải. Lúc trước, bà muốn sang tên tài sản cho mình. Sau khi được Bạch Cảnh Sùng đồng ý, trong lòng Vú Ngô còn hưng phấn một hồi, lần này con bà đã có chỗ đặt chân rồi. Chỉ cần có tài sản của Bạch Cảnh Sùng, bà có thể chuẩn bị cho con trai một chút, để con mình có một cuộc sống tốt hơn. Vú Ngô nào có ngờ được rằng niềm vui ngắn chẳng tày gang, sự hưng phấn của bà đã bị những lời nói của Diệp Lăng Phi giội một gáo nước lạnh, sự hưng phấn lúc trước hoàn toàn biến mất, chuyển sang cảm giác hoảng sợ bất an, trong lòng lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ không cứu con trai mình ra tù. Bạch Cảnh Sùng nhìn Vú Ngô, chậm rãi nói:
- Chuyện này bà không cần lo lắng, tôi sẽ xử lý. Chỉ có điều, trước mắt tôi nghĩ không nên chuyển tài sản cho bà thì tốt hơn, về vấn đề dưỡng lão của bà, tôi sẽ có sự an bài khác!
Vú Ngô đang lo lắng con trai Thái Hạo của mình không thể ra tù được, cho dù hiện giờ Bạch Cảnh Sùng đã đổi giọng, nhưng bà cũng chỉ có thể đồng ý, không dám đưa ra bất kỳ ý kiến gì. Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Dã Thú, hắn chào Bạch Tình Đình rồi lái xe thẳng đến khu cư xá Liên Hoa. Còn chưa tới căn nhà đó, điện thoại Diệp Lăng Phi chợt đổ chuông. Hắn thấy người gọi đến chính là Triệu Đào, liền mỉm cười. Diệp Lăng Phi biết nhất định Triệu Đào đã không chờ nổi nữa nên mới gọi cho mình. Diệp Lăng Phi nghe máy, trong điện thoại vang lên giọng nói của Triệu Đào:
- Diệp tiên sinh, tôi có chuyện cần anh giúp đỡ!
Diệp Lăng Phi nghe Triệu Đào nói như vậy, hắn cười khẽ, trong lòng hắn cảm thấy khinh bỉ Triệu Đào, rõ ràng đã biết người làm chuyện này chính là mình, vậy mà vẫn muốn giữ thể diện, Diệp Lăng Phi không thích loại người này nhất. Trước kia Diệp Lăng Phi cũng đã từng tiếp xúc với Triệu Đào, lúc ấy Diệp Lăng Phi cũng đã nhận ra Triệu Đào do lăn lộn lâu năm trong chốn quan trường nên rất khéo đưa đẩy, hắn không hề ưa thích tên Triệu Đào này chút nào. Lần này cũng là như vậy, Triệu Đào không muốn động đến Tôn Dược Đông, nguyên nhân đúng như Diệp Lăng Phi đã liệu, cùng ở trong một hệ thống, chẳng có ai là trong sạch cả, nếu Tôn Dược Đông xảy ra chuyện gì đó, nói không chừng lão ta sẽ khai ra Triệu Đào. Đó là điều Triệu Đào lo lắng, cũng là lý do tại sao ông ta lại không muốn động đến Tôn Dược Đông. Bởi vì lúc trước, do Bí thư Thành ủy Điền Vi Dân luôn chú ý đến vụ án đó, cho dù trong lòng Triệu Đào không muốn điều tra Tôn Dược Đông, nhưng ông ta cũng không thể né tránh, chỉ có thể cắn răng điều tra. Nhưng tình huống bây giờ đã khác, Điền Vi Dân chỉ lo chuyện của mình, làm gì còn hơi sức để ý tới chuyện Tôn Dược Đông, Triệu Đào tất nhiên có thể nhắm mắt làm ngơ. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Triệu cục trưởng, ông có chuyện gì cần tôi giúp vậy, tôi chỉ là một người dân bình thường thôi, sao có thể so sánh với ông được chứ, ông chẳng những là Cục trưởng Cục Cảnh sát, lại còn là Ủy viên Thành ủy, chức quan to thật!
Diệp Lăng Phi nói như vậy quả đúng là tát vào mặt người ta, nếu đổi thành trước kia, có lẽ Triệu Đào sẽ không ăn nói khép nép như lúc này, bất kể nói thế nào, ông ta cũng là Cục trưởng Cục Cảnh sát thành phố, cấp bậc hành chính vẫn còn đó, nhưng tình hình bây giờ lại khác, Triệu Đào tất nhiên có thể nghe ra được sự châm chọc trong lời nói của Diệp Lăng Phi, nhưng ông ta vẫn tiếp tục giả bộ hồ đồ, cười nói:
- Diệp tiên sinh, nghe anh nói kìa, tôi cũng chẳng phải là quan lớn ở Vọng Hải này, chẳng qua chỉ là chân chạy cho người ta thôi!
- Triệu cục trưởng nói chuyện thâm thúy thật, rõ ràng là Cục trưởng Cục Cảnh sát thành phố cũng có thể nói mình là chân chạy. Nếu ông là chân chạy, vậy chẳng phải tôi còn không có tư cách để làm chân chạy việc sao?
Diệp Lăng Phi đã lái xe đến dưới căn nhà kia, hắn dừng xe lại, không vội vã cởi dây an toàn ra, mà lấy một điếu thuốc, sau khi châm lửa, hắn hỏi:
- Triệu cục trưởng, ông cứ nói thẳng với tôi đi, rốt cuộc thì ông muốn gì!
- Diệp tiên sinh, nếu trước kia người anh em này có chỗ nào đắc tội anh thì mong anh thứ lỗi. Tôi tự thấy tôi và Diệp tiên sinh phối hợp không tệ, nếu Diệp tiên sinh có chuyện gì cần tôi giúp đỡ, tôi tuyệt đối nghĩa bất dung từ!
Diệp Lăng Phi nghe Triệu Đào nói như vậy, hắn cười bảo:
- Triệu cục trưởng, bây giờ ông làm tôi cảm thấy hồ đồ rồi đó, rốt cuộc thì ông muốn nói với tôi chuyện gì, cái gì mà có lỗi với tôi, ông có lỗi với tôi thật à?
Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng thở dài của Triệu Đào trong điện thoại, Diệp Lăng Phi bĩu môi, đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi dài, tay cầm điện thoại, chờ Triệu Đào lên tiếng. Một lát sau giọng nói của Triệu Đào vang lên trong điện thoại:
- Diệp tiên sinh, tôi cũng không vòng vo với anh nữa, anh xem có thể bỏ qua cho tôi không, chẳng có ai là hoàn mỹ cả. Tôi cũng biết tôi không nên làm như vậy, chỉ có điều, mọi người đều là đàn ông, anh cũng có thể hiểu được. Tôi chỉ hi vọng lần này Diệp tiên sinh có thể bỏ qua cho tôi, đừng để lộ việc này ra ngoài, sau này nếu Diệp tiên sinh có chuyện gì cần đến tôi thì cứ việc nói, tôi nhất định sẽ cố hết sức giúp đỡ!
Diệp Lăng Phi thấy Triệu Đào đã nói đến nước này rồi, hắn cũng không cần phải tiếp tục vòng vo nữa, nói:
- Triệu cục trưởng, ông đã nói như vậy, tôi nghĩ tôi cũng không cần phải giấu giếm ông làm gì. Bây giờ tôi đã ở dưới nhà rồi, sẽ lập tức đi lên ngay đây. Chờ sau khi tôi lên, chúng ta có thể nói chuyện với nhau!
Khi Triệu Đào nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, ông ta trầm mặc một lát rồi ưng thuận:
- Diệp tiên sinh, được rồi, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện!
Diệp Lăng Phi hút xong điếu thuốc đó mới đẩy cửa bước xuống xe. Dã Thú đã ở trên đó rồi. Sau khi Diệp Lăng Phi đi lên, thấy trong căn nhà có ba phòng ngủ và một phòng khách lớn, Dã Thú và Triệu Đào đang ngồi trong phòng khách, một thiếu nữ xinh đẹp đang ngồi trong căn phòng ở phía tây, cô gái đó nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì vội vàng đóng cửa lại. Không cần hỏi nhiều, Diệp Lăng Phi đã đoán được thân phận của cô gái kia, hắn đi thẳng tới phòng khách. Dã Thú đã bắt chuyện trước:
- Lão đại, vừa rồi em và Triệu cục trưởng đã hàn huyên rất lâu đấy, ừm, Triệu cục trưởng là một người rất thú vị!
Dã Thú vừa mới nói câu này, đã nhìn thấy nét mặt Triệu Đào hiện lên vẻ xấu hổ. Diệp Lăng Phi nhìn nét mặt Triệu Đào, trong lòng cũng cảm thấy buồn cười, chắc hẳn vừa rồi Dã Thú đã dùng biện pháp gì đó ép Triệu Đào nói ra một số chuyện mà ông ta không muốn nói. Trong phòng khách, ngoài Triệu Đào và Dã Thú ra, còn có mấy tên thủ hạ của Dã Thú, bọn họ đều đứng dựa tường. Diệp Lăng Phi phân phó với Dã Thú:
- Bảo người của cậu ra bên ngoài chờ đi, Triệu cục trưởng dù sao cũng là Cục trưởng Cục Cảnh sát thành phố, chúng ta phá cửa mà vào, đã rất không nể mặt Triệu cục trưởng rồi. Lần này bất luận thế nào cũng phải giữ thể diện cho Triệu cục trưởng!
✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶