Nghe Tôn Hổ hỏi vậy, Diệp Lăng Phi bật cười, nhìn anh ta nói:
- Không sao, nếu có đánh nhau thì anh cứ đánh đến cùng, có chuyện gì anh cứ gọi Dã Thú để cậu ta giải quyết. Dù sao ở trong nước, mọi chuyện chỉ là vấn đề tiền bạc thôi, anh không cần lo lắng!
Tôn Hổ khẽ gật đầu. Lúc này, Diệp Lăng Phi chợt nhớ ra một việc, hắn dặn dò:
- Tôn Hổ, anh đừng mang súng đến thành phố đó. Nơi đó không phải thành phố Vọng Hải. Ở đây, nếu anh mang súng thì không ai dám tra xét, vì chúng ta còn có chút thế lực. Nhưng nếu anh mang súng đến nơi khác, tôi lo cảnh sát địa phương sẽ gây phiền toái cho anh. Tốt nhất là đừng gây chuyện. Lần này anh đến đó là để bảo vệ Chu Tiểu Linh, những gì có thể nhịn thì phải nhịn, anh hiểu chứ?
- Chuyện này tất nhiên tôi hiểu!
Tôn Hổ đáp.
- Diệp tiên sinh, anh cứ yên tâm!
Nghe Tôn Hổ nói vậy, Diệp Lăng Phi cảm thấy yên lòng. Hắn và Tôn Hổ bước xuống xe, Diệp Lăng Phi dẫn Tôn Hổ đến bệnh viện tìm Chu Tiểu Linh. Chu Tiểu Linh đang chăm sóc Chu Hân Mính. Sáng nay, cô nói với Diệp Lăng Phi là muốn về quê, nên chiều nay Diệp Lăng Phi đã đưa người đến tìm, khiến Chu Tiểu Linh rất mừng rỡ.
- Tiểu Linh, đây là Tôn Hổ. Anh ấy xuất thân là bộ đội đặc chủng, có anh ấy bên cạnh, em không cần phải lo lắng gì cả!
Diệp Lăng Phi đưa Tôn Hổ đến trước mặt Chu Tiểu Linh, giới thiệu với cô:
- Sau này anh sẽ để Tôn Hổ làm hộ vệ cho em. Có chuyện gì em đều phải nghe lời Tôn Hổ đấy, biết chưa?
Chu Tiểu Linh khẽ gật đầu đáp:
- Anh rể, em biết rồi ạ!
- Ừ, vậy hai người cứ trò chuyện đi!
Diệp Lăng Phi đã sắp xếp Tôn Hổ bảo vệ Chu Tiểu Linh, dẫn anh ta tới đây. Chuyện còn lại do Chu Tiểu Linh xử lý, cô muốn đi lúc nào là do cô quyết định, Diệp Lăng Phi không muốn can thiệp. Hắn đi vào phòng đẻ, thấy Chu Hân Mính đang từ từ ngồi dậy. Chu Hân Mính sẽ sinh trong khoảng hai ngày nữa, có thể là ngay tối nay, cũng có thể là ngày mai hoặc ngày kia. Dù không thể xác định thời gian chính xác, nhưng thời gian đại khái vẫn có thể tính ra được. Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh Chu Hân Mính, đau lòng nói:
- Hân Mính, em ngồi dậy làm gì? Nhìn em khó khăn thế này, chi bằng nằm xuống đi…!
Diệp Lăng Phi nào có hiểu những chuyện này. Sở dĩ Chu Hân Mính muốn ngồi dậy là vì như vậy có lợi cho việc sinh con. Cô muốn vận động nhiều hơn để có thể sinh tự nhiên, không cần phải mổ đẻ. Mặc dù mổ đẻ có thể làm giảm bớt tổn thương cho người mẹ, nhưng sẽ để lại vết sẹo trên bụng sản phụ, hơn nữa còn ảnh hưởng rất lớn đến đứa con. Bây giờ các bệnh viện luôn ưu tiên đẻ tự nhiên, để người mẹ sinh con một cách tự nhiên, chỉ khi nào gặp phải tình huống đặc biệt thì mới mổ đẻ, còn lại bình thường đều là đẻ tự nhiên. Diệp Lăng Phi không hiểu những chuyện này, hắn vừa nói vậy, Chu Hân Mính ngược lại bật cười, nói:
- Ông xã, thế là anh không biết rồi. Em làm như vậy mới có lợi cho đứa bé, có thể sinh con tự nhiên, thế thì sẽ tốt cho con hơn!
Diệp Lăng Phi thè lưỡi, nói:
- Cái này thì anh thật sự không biết!
Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng không bao lâu thì có y tá đi vào, đuổi hắn ra ngoài. Trong hai ngày này Chu Hân Mính sẽ sinh rồi, y tá bệnh viện sẽ trông chừng đặc biệt, tránh để Chu Hân Mính tiếp xúc với các loại vi khuẩn, đồng thời còn phải nhắc nhở cô chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn. Diệp Lăng Phi đến hơi muộn, đã quá thời gian thăm bệnh. Hắn chỉ có thể rời khỏi phòng sinh, lái xe, định gọi Dã Thú và Dã Lang đi thư giãn một chút. Hai ngày nay hắn phải hao tâm tổn sức, những chuyện cứ dồn dập xảy đến, Diệp Lăng Phi muốn thư giãn một chút, nhưng hắn còn chưa kịp gọi điện thoại cho Dã Thú và Dã Lang thì Trương Lộ Tuyết đã gọi cho hắn. Vừa lúc Diệp Lăng Phi gặp đèn đỏ dừng lại, hắn nhấc máy. Trong điện thoại vang lên giọng nói của Trương Lộ Tuyết:
- Diệp Lăng Phi, tối nay anh có thời gian không?
- Vậy thì phải xem là chuyện gì đã!
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết hỏi vậy, hắn không trả lời thẳng mà cười nói:
- Lộ Tuyết, chuyện này anh không nói trước được. Chủ yếu phải xem là chuyện gì, có thể anh có thời gian, cũng có thể không có. Anh không nói trước được!
- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh có thời gian không?
Trương Lộ Tuyết hỏi.
- Anh đã nói rồi mà, cái đó phải xem đây là chuyện gì!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Lộ Tuyết, thời gian của anh không cố định. Nếu không phải chuyện quan trọng, anh không có thời gian. Còn nếu là chuyện quan trọng thì anh sẽ có thời gian!
- Anh nói vậy thì dù không phải chuyện quan trọng em cũng phải nói thành chuyện quan trọng rồi!
Trương Lộ Tuyết thì thầm:
- Tối nay có một người đàn ông hẹn em đi ăn cơm. Vừa nãy em đã nhận lời rồi, chuyện này có tính là chuyện quan trọng không?
- Đàn ông à?
Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy, hắn liền hỏi:
- Vậy thì anh phải xem đó là dạng đàn ông gì. Nếu là vì quan hệ làm ăn bình thường thì đương nhiên không phải chuyện quan trọng rồi!
Trương Lộ Tuyết nói thầm:
- Em đã nói vậy, tất nhiên là quan hệ không tầm thường rồi. Diệp Lăng Phi, chẳng lẽ anh thật sự không hiếu kỳ sao?
- Bây giờ thì anh thấy tò mò rồi đấy!
Diệp Lăng Phi nói:
- Lộ Tuyết, em nói anh nghe một chút, rốt cuộc là ai vậy?
- Một bạn học người Mỹ của em. Diệp Lăng Phi, anh còn nhớ lần trước có một người Mỹ tặng quà cho em chứ, lúc đó anh còn đang ở chỗ em mà!
Lúc Trương Lộ Tuyết nói đến đây, âm lượng của cô giảm xuống một chút, dường như sợ bị người khác nghe thấy. Diệp Lăng Phi nhíu mày, nghĩ đến chuyện Trương Lộ Tuyết vừa nhắc tới. Bỗng nhiên, trong đầu hắn hiện lên chuyện ngày đó. Trong trí nhớ của Diệp Lăng Phi, quả thật có một người nước ngoài như vậy. Lúc đó, Diệp Lăng Phi không để ý đến, còn tưởng rằng chẳng qua chỉ là một người bạn học nước ngoài của Trương Lộ Tuyết có ý với cô, cho nên mới tặng cô một món quà. Từ đó về sau, không có tin tức gì về người bạn học nước ngoài của Trương Lộ Tuyết nữa, Diệp Lăng Phi tất nhiên không để người đó vào trong lòng. Hiện giờ, nghe Trương Lộ Tuyết nhắc đến người bạn học nước ngoài của cô, Diệp Lăng Phi vô thức hỏi:
- Lộ Tuyết, em không nói đùa với anh đó chứ!
- Em cần phải nói đùa với anh sao?
Trương Lộ Tuyết nói chuyện không giống như đang nói giỡn, giọng điệu của cô rất nghiêm túc. Cô nói:
- Lần này, cậu ấy không quản ngại đường xá xa xôi đến Trung Quốc để gặp em. Bất luận thế nào em cũng phải gặp mặt ăn bữa cơm với cậu ấy. Thật ra, trong lòng em cũng bị cậu ấy làm cho cảm động. Diệp Lăng Phi, chắc anh đã từng cảm động vì những việc người khác làm rồi chứ? Nhất là có người không quản ngại đường xa vạn dặm tới tìm anh, chỉ vì muốn gặp anh một lần, anh có thấy cảm động không?
- Anh sẽ không bị cảm động đâu, bởi vì anh biết đại đa số đàn ông suy nghĩ bằng nửa người dưới. Anh nghĩ chắc tên bạn học nước ngoài đó của em cũng bị hạ thân chỉ huy, mục đích hắn gặp em là vì muốn lên giường với em đấy!
Diệp Lăng Phi nói những lời này rất thô tục. Trương Lộ Tuyết ở đầu dây bên kia nghe hắn nói năng thô tục như vậy, cô không những không tỏ ra tức giận, ngược lại cười nói:
- Diệp Lăng Phi, thành thật khai báo đi, có phải anh đang ghen không?
- Anh không ghen!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chỉ là anh cảm thấy em không nên gặp người bạn học nước ngoài đó. Chẳng lẽ em không biết bây giờ ở nước ngoài đang có bệnh truyền nhiễm cực kỳ đáng sợ, vạn nhất em bị lây thì sao? Lộ Tuyết, em phải suy nghĩ cho kỹ. Cái tên bạn học nước ngoài đó của em giống như một con dã thú, đang há cái miệng đầy máu ra định ăn tươi em. Bây giờ em đi gặp hắn, chính là dê vào miệng cọp đấy!
- Thế thì làm sao chứ? Bây giờ em đang phiền não đây, nếu bị cậu ta ăn thì em không còn phải phiền não nữa. Người đàn ông em yêu không quan tâm đến em, chi bằng em đến tìm người đàn ông yêu em còn hơn!
Trương Lộ Tuyết nói vậy chính là nhắm vào Diệp Lăng Phi. Dừng lại một lát, cô tiếp tục nói:
- Diệp Lăng Phi, thật ra thì em chỉ báo với anh một tiếng vậy thôi, em đã nhận lời mời của cậu ấy rồi. À, bây giờ em đang muốn chọn một bộ lễ phục để mặc trong tiệc tối. Diệp Lăng Phi, chi bằng anh tư vấn cho em, anh nghĩ em nên mặc bộ nào mới hợp đây?
- Lộ Tuyết, được rồi, anh thừa nhận là anh ghen. Bây giờ em đã hài lòng chưa?
Diệp Lăng Phi cuối cùng đành thở dài nói:
- Bây giờ thì em đã hiểu tâm ý của anh rồi chứ? Không biết em có thể không đi gặp người bạn học đó của em được không?
- Không được đâu. Ngoài cậu ấy ra em còn phải gặp rất nhiều phóng viên ở thành phố Vọng Hải và những người nổi tiếng trong lĩnh vực văn hóa nữa. Tối nay em dùng danh nghĩa của tập đoàn để tổ chức một buổi tiệc, Bạch Tình Đình cũng tham gia mà, chẳng lẽ anh thực sự không đến sao?