Bạch Tình Đình đột nhiên thốt ra câu nói ấy khiến Diệp Lăng Phi giật mình. Hắn chưa kịp chuẩn bị, bất ngờ nghe những lời này, sao có thể không kinh ngạc? Chẳng lẽ Bạch Tình Đình còn giấu mình đi lừa tiền lừa tình ở bên ngoài? Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu, Diệp Lăng Phi đã bật cười thành tiếng. Điều này sao có thể chứ, hắn bật cười vì suy nghĩ vớ vẩn của chính mình. Bạch Tình Đình đang phiền muộn, nghe tiếng cười của Diệp Lăng Phi, cô không nhịn được hỏi:
– Ông xã, anh cười cái gì vậy?
– Anh đang nghĩ xem ai đã đến buổi tiệc tìm em!
Diệp Lăng Phi nói,
– Anh thật sự rất quan tâm chuyện này, Tình Đình, chẳng lẽ em không quan tâm sao?
– Dĩ nhiên là em cũng muốn biết rồi, nếu để em tìm được cái tên bịa đặt đó, em nhất định sẽ báo cảnh sát!
Bạch Tình Đình cầm điện thoại, định gọi cho Trương Lộ Tuyết, nhưng nghĩ một lát cô lại đổi ý, nói:
– Ông xã, bây giờ chúng ta đến đó đã, chờ gặp Lộ Tuyết, em sẽ hỏi kỹ càng rốt cuộc kẻ đó là ai!
Giao thông hỗn loạn, không phải Diệp Lăng Phi nói không tắc đường là sẽ không tắc đường. Diệp Lăng Phi cũng là người, không phải thần, có một số việc hắn đành chịu. Diệp Lăng Phi lái xe, cuối cùng cũng đến trước cửa khách sạn nơi tổ chức buổi tiệc. Bạch Tình Đình vừa xuống xe, đã có phóng viên chờ sẵn trước cửa khách sạn. Họ vây lấy hai người, không ít phóng viên giơ mic lên hỏi:
– Tổng giám đốc Bạch, nghe nói cô đang bị tình nghi lừa tiền lừa tình, xin hỏi chuyện này là thật hay giả?
Những phóng viên này trông như chỉ sợ thiên hạ không loạn, nhất là bây giờ internet đã phổ biến, rất nhiều trang giải trí trực tuyến đều có đội phóng viên riêng. Những đội phóng viên này coi việc đào bới tin đồn, bí mật đời tư là niềm vui thú lớn nhất của mình. Cho dù không có tin đồn hay scandal nào, bọn họ cũng sẽ cố gắng tạo ra, chỉ như vậy mới có thể câu view, tạo hiệu ứng gây sốc trên mạng. Bạch Tình Đình đang bực bội, không biết rốt cuộc đám phóng viên này lấy được thông tin đó từ đâu, chẳng lẽ có người muốn giở trò với cô? Diệp Lăng Phi cũng xuống xe, hắn ôm Bạch Tình Đình, hô lên:
– Tránh ra nào, các vị, tránh đường đi! Tối hôm nay chúng tôi không nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào!
Diệp Lăng Phi tách đám phóng viên ra, ôm Bạch Tình Đình đi vào trong khách sạn. Ở sảnh lớn, Diệp Lăng Phi nói với người quản lý sảnh:
– Không được để những phóng viên đó vào. Nếu để bọn họ vào được đây, tôi sẽ khiếu nại, khiến anh mất việc!
Bạch Tình Đình đưa tay ngăn Diệp Lăng Phi, nói:
– Ông xã, đừng như vậy mà!
Cô cố gắng nói với người quản lý sảnh bằng giọng điệu hòa nhã nhất có thể:
– Phiền anh ngăn bọn họ lại. Tạm thời tôi không tiếp nhận cuộc phỏng vấn nào, tôi tới đây chỉ để tham dự một bữa tiệc!
Người quản lý sảnh lập tức đồng ý:
– Chúng tôi biết phải xử lý thế nào!
Bọn họ rất có kinh nghiệm trong chuyện này, biết rõ cách đối phó với đám phóng viên giải trí ngoài kia. Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình đi thẳng vào thang máy. Đến lúc đó Diệp Lăng Phi mới buông tay ra, Bạch Tình Đình hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định tâm trạng. Cô nở nụ cười, khoác tay Diệp Lăng Phi. Chờ thang máy lên tầng trên, cô và Diệp Lăng Phi bước ra.
Buổi tiệc đã diễn ra được một lúc, không chịu ảnh hưởng bởi sự vắng mặt của Bạch Tình Đình, vẫn tiến hành theo kế hoạch. Những người tham gia bữa tiệc, ngoài một số phóng viên được mời, còn lại là những người chơi đồ cổ có tiếng và những nhân vật nổi tiếng trong giới văn hóa. Những phóng viên được mời cũng hiểu rằng, trong tình hình này, nếu phỏng vấn Bạch Tình Đình về chuyện tin đồn, chẳng khác nào tát vào mặt người ta. Từ nay về sau, đừng mong được người khác mời nữa. Huống hồ, những phóng viên như bọn họ không làm về chuyên mục giải trí, cũng không tỏ ra hứng thú với chuyện này. Điều làm bọn họ chú ý hơn cả là mục đích của Tập đoàn Xây Dựng Thành Thị khi tổ chức bữa tiệc này. Trương Lộ Tuyết mãi mà không ra nói chuyện trước mặt mọi người, chỉ tán gẫu với những người đến tham gia, giống như đây chỉ là một bữa tiệc bình thường, không có gì đặc biệt.
Khi Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi xuất hiện, những người ở đây đều tập trung sự chú ý vào Bạch Tình Đình. Trong những trường hợp như thế này, người được công nhận là mỹ nữ số một trong giới kinh doanh ở thành phố Vọng Hải dường như càng khiến người ta chú ý hơn. Còn Diệp Lăng Phi, vẫn luôn làm nền cho Bạch Tình Đình, đồng thời cũng là kẻ đáng ghét nhất trong lòng rất nhiều người. Nếu không có Diệp Lăng Phi, sẽ có rất nhiều người còn mang tâm tư với Bạch Tình Đình, chí ít cũng có cơ hội danh lợi song toàn. Nhưng sự tồn tại của Diệp Lăng Phi lại khiến mọi chuyện khác đi. Không ai nghĩ rằng mình còn mạnh hơn một người cường thế như Diệp Lăng Phi. Những chuyện của Diệp Lăng Phi đã sớm công khai ở thành phố Vọng Hải, chỉ là có một số người không muốn thừa nhận thế lực cường đại của hắn mà thôi. Giờ phút này, tâm trạng Bạch Tình Đình rất không tốt. Cô vẫn nở nụ cười thật tươi, xuân quang vô hạn, nhưng trong lòng lại phiền não vì chuyện kia. Cô thật sự không ngờ cũng có một ngày mình trở thành kẻ tình nghi lừa tiền lừa tình, đó quả thực là sự vũ nhục lớn nhất mà cô từng phải chịu. Bạch Tình Đình sẽ không bỏ qua như vậy, nhất định phải điều tra cho rõ đầu đuôi, xem rốt cuộc là ai giở trò quỷ. Trương Lộ Tuyết thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đã tới, cô cầm ly rượu đi đến chỗ hai người. Diệp Lăng Phi vừa mở miệng, còn chưa kịp nói gì, Trương Lộ Tuyết đã kéo tay Bạch Tình Đình đi sang chỗ khác, bỏ lại Diệp Lăng Phi một mình ở đó.
Diệp Lăng Phi há hốc mồm, lắc đầu. Lúc này, hắn chợt cảm thấy đói bụng. Vừa rồi còn chưa kịp ăn gì đã vội vàng đến đây. May thay, ở đây có tiệc đứng. Những người tham gia những bữa tiệc kiểu này phần lớn đã ăn lót dạ trước khi đi, rất ít người đến tiệc lại ra sức ăn uống. Đó gọi là cuộc sống của tầng lớp thượng lưu, chú trọng lễ tiết. Những bữa tiệc như thế này, đối với phần lớn bọn họ mà nói, chỉ là một nơi để kết giao thêm bạn bè, tăng cường quan hệ giữa mọi người mà thôi, chứ không phải để nhét đầy thức ăn vào dạ dày. Nhưng Diệp Lăng Phi thì không nằm trong số những người đó. Trước giờ, hắn vẫn luôn như vậy, dường như sẽ không gia nhập vào cái gọi là giới thượng lưu. Hắn tự do đã quen, không thích những khuôn phép gò bó như vậy. Hồi nhỏ, Diệp Lăng Phi không giống như những kẻ xuất thân từ danh môn đó. Hắn vì kiếm kế sinh nhai mới ra nước ngoài, vì tiền mà làm những chuyện phạm pháp, vì tiền mà tiếp xúc với tất cả mọi tầng lớp. Đó chính là Diệp Lăng Phi. Trong mắt hắn, cái gọi là thượng lưu xã hội cũng chỉ là một cái vòng tròn, một "giới". Mỗi giới đều có quy củ của riêng mình, giống như giới văn nghệ có quy tắc ngầm riêng. Thật ra thì, không chỉ giới văn nghệ, từng tầng lớp trong xã hội đều có quy tắc riêng của bọn họ, chỉ là những quy tắc này người ngoài không thể biết được. Diệp Lăng Phi không thích mấy cái quy tắc đó, hắn ưa thích một cuộc sống thuộc về riêng mình, hắn muốn sống tự do tự tại, không bị người khác gò ép. Hiện giờ, Diệp Lăng Phi đi lấy thức ăn, sau đó đến một chỗ, bắt đầu ăn điểm tâm. Những người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội đang ở đây, đối với Diệp Lăng Phi mà nói, đều chỉ là vài người đàn ông và phụ nữ mà thôi. Hắn không có chủ đề gì để bắt chuyện với họ cả. Nói chuyện về nghệ thuật, Diệp Lăng Phi không hiểu. Nói chuyện về vũ khí, những người đó lại không hiểu. Quả thực không phải là người cùng tầng lớp, Diệp Lăng Phi cũng chẳng muốn đi ra nói chuyện xã giao. Diệp Lăng Phi không tìm người khác, nhưng đã có người đến tìm hắn. Chỉ thấy một ông lão đeo kính, vẻ ngoài nho nhã lịch thiệp đi tới. Ông ta vừa đến nơi, lập tức lên tiếng:
– Anh Diệp, đã lâu không gặp!
Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua ông lão đó. Hắn thật sự không biết ông lão này, cái gì mà "đã lâu không gặp" chứ? Diệp Lăng Phi tự hỏi liệu mình đã gặp ông lão này bao giờ chưa, nhưng nghĩ lại thì hắn dám chắc mình chưa bao giờ gặp ông ta cả, không nhịn được hỏi:
– Trước kia chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?
– À, trước kia tôi đã từng nghe đến tên của anh, là chồng của Tổng giám đốc Bạch!
Ông lão kia nói.
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Ông lão, không biết ông có chuyện gì?
– Anh Diệp, tôi vừa nghe nói tập đoàn của anh đã xây xong dự án nhà ở bên Long Sơn rồi, không biết đến lúc đó sẽ bán với giá bao nhiêu!
Dường như ông lão sợ bị người khác nghe thấy, hạ giọng nói:
– Tôi muốn mua một căn hộ cho con, không biết có giá nội bộ không?
Diệp Lăng Phi nghe xong, không nhịn được bật cười. Ông lão này trông thì rất nho nhã, nhưng không ngờ thật ra lại khá giống mình, đều là những kẻ thực dụng, ăn nói khép nép vì chuyện nhà ở, còn muốn mua với giá nội bộ. Khu Long Sơn vẫn đang trong quá trình xây dựng, gần đây lại xảy ra một số chuyện, trì hoãn tốc độ xây dựng.