Những lời của Trương Lộ Tuyết giống như kích nổ một quả bom ngay giữa hội trường, khiến những người tham gia bữa tiệc choáng váng. Không ai ngờ chuyện này lại xảy ra, Lan Đình Tự của Vương Hi Chi lại tái xuất giang hồ. Lan Đình Tự của Vương Hi Chi có giá trị nghệ thuật vô cùng to lớn, cùng với “Tế điệt cảo” (tức “Tế chất Quý Minh văn cảo”, tức bài văn tế người cháu tên là Nhan Quý Minh) của Nhan Chân Khanh và “Hàn thực thiếp” của Tô Thức Tô Đông Pha được coi là “Tam đại hành thư thư pháp thiếp”. Lan Đình Tự đã thất lạc bấy lâu, lần này xuất hiện, có thể tưởng tượng được sẽ gây tiếng vang lớn đến mức nào. Phản ứng đầu tiên của những người đang ở đây là xác nhận xem liệu mình có nghe nhầm không. Sau khi biết là mình không nghe nhầm, lập tức cả hội trường vang lên những tiếng kinh hô, có một số người không thể chờ thêm được nữa, muốn tận mắt nhìn thấy bút tích thật của Lan Đình Tự. Trương Lộ Tuyết muốn tạo ra hiệu ứng lớn đến vậy, cô không có ý định trưng bày Lan Đình Tự. Đây chính là báu vật vô giá, lần này hội nghị giám định phải khiến cả nước chú ý. Trước kia Trương Lộ Tuyết chưa từng nghĩ đến việc tổ chức một hội nghị giám định gây tiếng vang lớn trên toàn quốc, hiện giờ, cô đã nảy ra ý tưởng đó. Không đơn giản chỉ là mời các chuyên gia đến giám định, cô còn định đề nghị đài truyền hình trực tiếp ngay tại hiện trường. Đây chính là cơ hội quảng bá tốt nhất cho Tập đoàn Xây Dựng Thành Thị. Không ai biết rằng bức Lan Đình Tự này là do Diệp Lăng Phi trộm được. Lúc trước, Thái Duyệt đã kể lại chuyện này cho Mộ Văn, nhưng Mộ Văn lại không thể tìm thấy Lan Đình Tự. Chỗ giấu Lan Đình Tự đã sớm bị Diệp Lăng Phi phát hiện ra rồi, Diệp Lăng Phi cũng tiện tay lấy luôn bản thật của Lan Đình Tự. Từ phản ứng của những người đến tham gia buổi tiệc, Trương Lộ Tuyết biết chuyện này nhất định sẽ trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi, vì thế để sự chú ý tiếp tục, tạm thời không cần làm nó nguội lạnh. Trong lòng Bạch Tình Đình lại không nghĩ đến mấy chuyện này. Chuyện về người phụ nữ rất giống cô đi lừa đảo khiến Bạch Tình Đình vô cùng bực bội. Bữa tiệc còn chưa kết thúc, Bạch Tình Đình đã đề nghị muốn về. Trương Lộ Tuyết nhận thấy tâm trạng của Bạch Tình Đình không tốt chút nào. Bất kỳ ai gặp chuyện như thế này chắc chắn cũng sẽ bực bội như cô.
“Tình Đình, hay là mấy ngày tới cậu nghỉ ngơi cho thoải mái, chuyện của công ty mình sẽ lo!” Trương Lộ Tuyết nói.
Hiện giờ quan hệ giữa Trương Lộ Tuyết và Bạch Tình Đình không còn tệ như trước nữa. Nếu như đổi thành trước kia, chắc chắn Trương Lộ Tuyết nhất định sẽ không nói thế. Hồi ấy Trương Lộ Tuyết rất thích nhìn thấy bộ dạng phiền não của Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình khẽ gật đầu, nói:
“Lộ Tuyết, mấy ngày tới mình sẽ nghỉ ngơi một chút. Chuyện này khiến mình rất ức chế, mình nghĩ mình nên bình tĩnh lại, trước tiên phải giải quyết xong chuyện này đã. Chuyện của công ty và nhất là chuyện Long Sơn còn chưa xử lý xong, Lộ Tuyết, lần này phải phiền cậu một mình giải quyết chuyện ở Long Sơn rồi!”
“Chuyện đó mình biết mà, Tình Đình, cậu cứ yên tâm nghỉ ngơi cho khỏe đi!” Trương Lộ Tuyết nói xong lại liếc Diệp Lăng Phi, nói:
“Đến lúc đó, cậu bảo người đàn ông này ở bên cạnh cậu nhiều hơn một chút, đừng để cả ngày chẳng thấy mặt mũi anh ta đâu cả!”
Bạch Tình Đình cười khẽ như chuông bạc, cô khoác tay Diệp Lăng Phi, cười nói:
“Đàn ông bận rộn việc gì đó thì tốt hơn, cũng không thể để anh ấy ở nhà cả ngày được. Lộ Tuyết, mình cảm thấy anh ấy như vậy là rất tốt rồi!”
“Mình biết ngay là cậu lại nhường nhịn anh ta mà!” Trương Lộ Tuyết nghe Bạch Tình Đình nói như vậy, cô mở to mắt nhìn chằm chằm Bạch Tình Đình, nói:
“Tình Đình, nếu cậu cứ nhường nhịn anh ta như thế, coi chừng bị anh ta bắt nạt đó!”
Bạch Tình Đình cười cười. Diệp Lăng Phi vốn im lặng lúc này rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, hắn chen lời:
“Lộ Tuyết, sao em lại nói anh như thế chứ, chẳng lẽ anh là một người đàn ông chuyên đi bắt nạt vợ mình sao?”
“Tất nhiên là như vậy rồi!” Trương Lộ Tuyết hừ lạnh, nói:
“Anh có thói quen bắt nạt vợ!”
“Được rồi, được rồi, anh không đấu khẩu với em nữa. Anh biết rõ miệng lưỡi em rất sắc bén, anh nói không lại em!”
Giờ phút này Diệp Lăng Phi làm ra vẻ thua cuộc, bất ngờ không cãi vã với Trương Lộ Tuyết nữa. Diệp Lăng Phi đột nhiên nói như vậy trái lại khiến Trương Lộ Tuyết cảm thấy không quen. Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:
“Không phải là hôm nay anh có chỗ nào đó không ổn chứ?”
Diệp Lăng Phi chẳng có gì không ổn cả, chỉ là hắn không muốn đôi co với Trương Lộ Tuyết ở đây. Hắn và Bạch Tình Đình đi ra khỏi hội trường, đi vào thang máy. Vừa xuống đến đại sảnh khách sạn, đã nhìn thấy ngoài cửa ra vào, đám phóng viên vẫn đang chờ Bạch Tình Đình. Những phóng viên này đều là những kẻ kiếm sống bằng tin tức, khó khăn lắm họ mới có được một tin tức giật gân như thế, sao có thể không đào sâu điều tra, dễ dàng buông tay như vậy. Bạch Tình Đình vừa nhìn thấy đám phóng viên kia, cô nhíu mày. Cô ghét nhất đám phóng viên đeo bám này. Bạch Tình Đình không thể nói thẳng như vậy trước mặt đám phóng viên, còn phải tỏ ra rất văn minh thanh lịch, chuyện đó càng khiến cô phiền não hơn. Chỉ là, Diệp Lăng Phi đang ở bên cạnh cô. Có Diệp Lăng Phi ở đây, Bạch Tình Đình không hề lo lắng chút nào. Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:
“Ông xã, phải làm sao bây giờ?”
“Còn có thể làm sao nữa, đương nhiên là quang minh chính đại đi ra ngoài rồi!” Diệp Lăng Phi nói:
“Tình Đình, em yên tâm đi, không phải đã có anh đây rồi sao, có chuyện gì cứ giao cho anh xử lý là được!”
Nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cảm thấy yên lòng, cũng không còn lo lắng gì nữa. Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, cùng Diệp Lăng Phi trực tiếp đi thẳng ra cửa khách sạn. Còn không đợi đám phóng viên kịp bao vây, Diệp Lăng Phi đã cao giọng nói:
“Các vị, tôi biết các vị muốn hỏi chuyện gì. Hiện tại tôi có thể nói cho các vị biết, việc này hoàn toàn không liên quan đến vợ tôi. Hơn nữa chúng tôi sẽ khởi kiện kẻ đã vu oan cho vợ tôi. Tình hình cụ thể, chúng tôi sẽ tổ chức họp báo sau. Từ giờ trở đi, bất kỳ phóng viên nào ngăn cản chúng tôi, chúng tôi sẽ từ chối phỏng vấn. Các vị cũng sẽ bị liệt vào danh sách những nhân vật không được hoan nghênh, từ nay về sau đừng mong có được bất kỳ thông tin trực tiếp nào nữa!”
Diệp Lăng Phi nói những câu này vô cùng hiệu quả. Đám phóng viên vừa nghe Diệp Lăng Phi nói thế, quả nhiên không dám tùy tiện xông tới, chỉ giơ máy ảnh lên chụp hình. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình thuận lợi rời khỏi khách sạn. Sau khi lên xe, Bạch Tình Đình mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không còn lo đám phóng viên kia làm phiền nữa.
“Ông xã, chúng ta đi tản bộ đi!” Bạch Tình Đình quay sang phía Diệp Lăng Phi, nói:
“Đã lâu rồi em chưa đến quảng trường Minh Châu. Ánh đèn đêm ở đó rất đẹp. Em còn nhớ hình ảnh năm đó em và Hân Mính tản bộ ở đó. Thoáng cái thời gian trôi qua thật nhanh, Hân Mính đã mang thai rồi, còn em...!”
Bạch Tình Đình nói đến đây sờ bụng mình, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, nói thầm:
“Đáng tiếc là bụng em chẳng có động tĩnh gì!”
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình lại nhắc đến chuyện mang thai, chắc hẳn chuyện này đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình luôn muốn sinh cho hắn một đứa bé. Diệp Lăng Phi liền an ủi cô:
“Tình Đình, em cũng đừng quá để tâm như thế. Trong chuyện này cũng có trách nhiệm của anh, có lẽ anh phải cố gắng hơn. Vấn đề này là chuyện của cả vợ và chồng mà!”
Bạch Tình Đình khẽ gật đầu, nói:
“Ông xã, trong lòng em hiểu mà. Em cũng không nghĩ ngợi nhiều đâu. Em chỉ muốn làm một người mẹ, thấy Hân Mính sắp được làm mẹ, mà em lại không thể được như thế, trong lòng em...!”
Bạch Tình Đình không nói hết câu, nhưng đừng nhìn Bạch Tình Đình ngoài miệng nói không để ý, thật ra trong lòng cô rất để ý chuyện này. Diệp Lăng Phi vốn định an ủi Bạch Tình Đình vài câu, nhưng nhìn vẻ cô đơn lúc này của Bạch Tình Đình, hắn lại không biết phải nói thế nào. Đột nhiên Bạch Tình Đình khẽ thở dài, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng hỏi:
“Ông xã, anh bảo có phải em quá ích kỷ không?”
“Ích kỷ? Ích kỷ cái gì?” Diệp Lăng Phi không hiểu Bạch Tình Đình nói thế là có ý gì. Hắn nhìn Bạch Tình Đình, trên mặt lộ vẻ khó hiểu. Bạch Tình Đình nói:
“Em có thể cảm nhận được, anh rất muốn có con, nhưng em lại không thể sinh con cho anh. Em là vợ của anh, thế mà...!”
Diệp Lăng Phi không đợi Bạch Tình Đình nói xong, hắn đã ngắt lời cô. Diệp Lăng Phi liền cười nói:
“Tình Đình, em đừng nói thế, anh chưa từng nghĩ thế. Anh cảm thấy mọi chuyện rất tốt. Em thử nghĩ xem, Hân Mính đã sinh con cho anh, anh sắp được làm cha rồi, còn gì phải tiếc nuối nữa chứ. Tình Đình, nếu em thực sự cảm thấy mình mắc nợ anh, vậy thì cứ hầu hạ anh cho tốt là được rồi. Mỗi buổi sáng em phải hầu hạ anh mặc quần áo, buổi tối hầu hạ anh tắm rửa. Lúc nào anh muốn sủng hạnh em, dù em có muốn hay không cũng phải làm anh thỏa mãn. Khi anh không có dục vọng làm chuyện đó, em phải ngoan ngoãn không được quyến rũ anh. Em phải học làm bếp, nấu những món anh thích, em phải học...!”
❆ Thiên Lôi Trúc ❆ AI cộng đồng