Diệp Lăng Phi không hiểu nổi suy nghĩ của Bạch Tình Đình. Hắn vốn cho rằng tâm trạng cô sẽ không vui vì có một người chị lừa đảo, nhưng thật không ngờ Bạch Tình Đình lại đột nhiên thốt ra những lời này. Nhất thời hắn không biết phải nói sao cho phải, đành bó tay cười trừ với cô.
– Cười cái gì, chẳng lẽ em nói không đúng sao?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi cười, cô chu môi dễ thương ra, nói:
– Ông xã, em đã suy nghĩ rồi, nếu thực sự em có một người chị như vậy thì nhất định phải tìm được chị ấy. Em cho rằng bản chất của cô ấy không xấu, chỉ là do hoàn cảnh sống mà thành thôi!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
– Bà xã, anh nhận ra đôi lúc em rất thông minh, có thể nhìn thấu mọi chuyện, nhưng đôi khi, em lại thích giở tính con gái, biết rõ vấn đề nằm ở đâu, nhưng lại không thích giải quyết. Bà xã, em thấy anh nói có đúng không?
– Không nói với anh nữa, em biết thừa là không nói lại anh!
Bạch Tình Đình hờn dỗi nói một câu, không tranh luận với Diệp Lăng Phi nữa. Lúc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đến biệt thự, Bạch Cảnh Sùng đang tưới cây trong vườn. Người càng già càng thích trồng cây cảnh hoa cỏ, đó là những thú vui tuổi già. Bạch Tình Đình không cảm thấy hứng thú với chuyện chăm hoa, cô không có thời gian và tinh lực để làm chuyện này. Khi Bạch Cảnh Sùng nhìn thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đi đến, ông để bình tưới xuống, cười nói:
– Tình Đình, sao lại sang đây thăm cha rồi?
– Cha, con có một việc muốn hỏi cha!
Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, lúc nói chuyện, cô còn liếc nhìn hắn. Động tác nhỏ này không thoát khỏi mắt Bạch Cảnh Sùng, ông cũng nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi. Trong lòng ông cũng muốn biết rốt cuộc Bạch Tình Đình có chuyện quan trọng gì muốn nói với mình. Diệp Lăng Phi cảm giác mình ngược lại trở thành nhân vật chính trong chuyện này rồi. Bạch Cảnh Sùng và Bạch Tình Đình đều đang nhìn hắn, Diệp Lăng Phi cười, nói:
– Hai người trò chuyện đi, con đi tưới hoa!
Nói xong, hắn định cầm bình đi tưới cây thật. Bạch Tình Đình cầm lấy bình, nói:
– Ông xã, để em tưới cho!
Trông bộ dạng lóng nga lóng ngóng của Bạch Tình Đình khi tưới cây, Bạch Cảnh Sùng cười nói:
– Tình Đình, có lẽ con nên nói trước đi, rốt cuộc thì con muốn biết gì. Con cứ thế này làm cha cảm thấy như có chuyện lớn sắp xảy ra. Cha đã già rồi, tim không được tốt lắm, không chịu được những kích động lớn đâu, con có chuyện gì thì cứ nói ra!
– Cha, con đang suy nghĩ xem nên nói chuyện này với cha như thế nào!
Bạch Tình Đình không biết tưới cây, cứ thế mà đổ nước, chưa gì đã hết một nửa lượng nước trong bình. Cô đặt bình tưới xuống, mở to hai mắt nhìn Bạch Cảnh Sùng, nói:
– Cha, con không có ý gì khác đâu, chỉ là gần đây con nghe được một số tin tức, con muốn hỏi cha xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
– Tình Đình, con đừng vòng vo với cha nữa, mau nói đi!
Bạch Cảnh Sùng càng nghe Bạch Tình Đình nói vậy, trong lòng càng thêm hiếu kỳ, rất muốn biết rốt cuộc cô có chuyện gì. Bạch Tình Đình lại liếc nhìn hắn rồi chậm rãi nói:
– Cha, có phải con có một người chị em sinh đôi không?
Bạch Tình Đình vừa hỏi câu này, Bạch Cảnh Sùng ngây người, vô thức nhìn về phía Diệp Lăng Phi. Ông đã từng đề cập chuyện này với Diệp Lăng Phi, ông tưởng rằng hắn đã nói với Bạch Tình Đình, nhưng Diệp Lăng Phi lại lắc đầu, muốn ám chỉ với ông rằng chuyện này không liên quan gì đến hắn. Ông lại quay sang phía Bạch Tình Đình, do dự nói:
– Tình Đình, chuyện này con nghe ai nói vậy?
– Cha, cha cứ trả lời con có phải vậy không!
Bạch Tình Đình truy vấn. Bạch Cảnh Sùng chần chừ một lát, rồi gật đầu, nói:
– Tình Đình, không phải cha không muốn nói cho con biết, chỉ là chuyện này cha cũng không còn cách nào khác đâu. Quả thực con có một người chị sinh đôi, sau khi sinh thì bị thất lạc. Cha đã từng báo cảnh sát, nhưng sau đó cha lại rút đơn!
Bạch Cảnh Sùng không giải thích với Bạch Tình Đình vì sao ông không để cảnh sát tiếp tục điều tra, chỉ là, nói như vậy đã đủ rồi. Sau khi Bạch Tình Đình biết mình còn một người chị nữa, cô nhìn ông, nói:
– Cha, cha biết không, có một người ngoại hình rất giống con, nhưng lại lừa tiền của một người đàn ông. Con muốn điều tra xem rốt cuộc người kia có quan hệ như thế nào với con!
– Chuyện đã qua lâu như vậy rồi, cha cũng không biết nếu chị gái của con còn sống thì dung mạo của con bé thế nào. Chỉ có điều, cha thật sự rất muốn gặp lại con bé, dù sao, đó cũng là con gái của cha!
Bạch Cảnh Sùng nói đến đây, khóe mắt ông đã rơm rớm nước mắt. Người làm cha như ông sao lại không muốn gặp lại con gái của mình chứ, chỉ là lúc ấy ông không còn cách nào. Về sau, ông cũng đã đi tìm rồi, nhưng không có tin tức gì của con bé. Bạch Tình Đình vội vàng dìu ông, nói:
– Cha, con thật sự không có ý gì khác, con chỉ muốn biết có phải con còn một chị em gái nữa không thôi. Bây giờ con đã biết mình còn một chị gái nữa, vậy là đủ rồi. À, nếu có cơ hội, con sẽ đi gặp chị của con!
Bạch Cảnh Sùng vỗ nhẹ lên mu bàn tay Bạch Tình Đình, nói:
– Tình Đình, có một số việc không thể cưỡng cầu. Nếu có thể gặp được là tốt nhất, nếu không tìm được cũng không cần tìm nữa, chỉ cần con hạnh phúc, cha cũng đã yên lòng rồi!
– Vâng, cha, con biết rồi!
Bạch Tình Đình lại liếc nhìn hắn, cô nói với ông:
– Cha, chi bằng chúng ta đi câu cá đi, con nhớ cha thích nhất là dẫn con đi câu cá đấy!
– Ra biển à?
Bạch Cảnh Sùng nghe Bạch Tình Đình nói vậy, ông nhìn trời, thời tiết này ra biển cũng không tệ. Ông khẽ gật đầu, nói:
– Thế cũng được, chúng ta ra biển đi!
Ông đi vào biệt thự thay quần áo. Diệp Lăng Phi liền kéo cô qua một bên, nói:
– Tình Đình, sao em lại muốn ra biển vậy? Chẳng lẽ em không biết anh còn chưa chuẩn bị gì, hơn nữa, anh cũng không biết câu cá mà. Em bảo anh ra biển, không phải muốn anh buồn chết sao?
– Đi chơi với cha em thì có vấn đề gì sao?
Bạch Tình Đình ghé môi đến bên tai hắn, thấp giọng nói:
– Có muốn nhìn thấy em mặc bikini không? Nếu muốn thì đi biển với em, nếu anh không muốn thì thôi, em cũng không ép anh. Không biết đến lúc đó bị người đàn ông khác nhìn thấy, anh có ghen không? Khụ, kết hôn lâu như vậy rồi, không biết em có còn sức hấp dẫn nữa không?
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, hắn vội vàng đồng ý:
– Tình Đình, đừng nói nữa, anh đi với em là được chứ gì!
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô vừa cười vừa nói:
– Em biết ngay ông xã sẽ đồng ý mà!
Bạch Tình Đình nhìn quanh thấy không có ai, cô liền ghé môi hôn lên má hắn một cái rồi cười nói:
– Em vào biệt thự xem thế nào. Ông xã, anh cũng chuẩn bị một chút đi, em không hi vọng ông xã biến thành vịt lên cạn đâu!
Câu nói này của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi phiền muộn rất lâu. Hắn sao có thể là vịt cạn được chứ. Diệp Lăng Phi rất am hiểu bơi lội, dưới nước hắn như cá gặp nước. Chỉ là sau khi đến thành phố Vọng Hải, hắn không đi bơi bao giờ, cho nên mới khiến Bạch Tình Đình hoài nghi hắn là vịt cạn. Thẳng thắn mà nói, Diệp Lăng Phi thật sự không hề muốn ra biển một chút nào. Con gái hắn vừa mới ra đời không lâu, hắn còn định đến thăm con bé nhiều nhiều. Nhưng lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, chuyện này khiến hắn khó xử. Hắn không thể bộc lộ suy nghĩ thật lòng trước mặt Bạch Tình Đình, đành phải ưng thuận. Bạch Cảnh Sùng trên danh nghĩa có một chiếc du thuyền. Về sau, chiếc du thuyền đó được chuyển lại cho Bạch Tình Đình. Chuyện này cô không hề đề cập tới. Bạch Tình Đình không phải là một cô gái thích ra biển chơi, phần lớn thời gian cô ở công ty hoặc ở bên cạnh chồng. Những cô gái như Bạch Tình Đình trong xã hội bây giờ càng ngày càng ít, vừa có sự nghiệp vừa đảm đang. Bạch Cảnh Sùng rất thích đi câu cá. Đúng như Bạch Tình Đình đã từng nói, trước kia ông rất thích dẫn cô đi câu cá. Sau khi người ta già đi thì sẽ càng thích câu cá hơn. Nhưng Diệp Lăng Phi lại cảm thấy câu cá là một chuyện rất nhàm chán, hắn rất không thích đi câu cá, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể lên du thuyền. Tuy ngoài miệng Bạch Tình Đình nói sẽ mặc bikini, nhưng trên thực tế, cô căn bản không mang theo bộ nào, muốn mặc cũng không được. Du thuyền đậu bên bờ biển. Bạch Cảnh Sùng cầm cần câu, ngồi ở phía dưới du thuyền để câu cá. Diệp Lăng Phi cũng học theo ông, cầm lấy cần câu. Bạch Tình Đình thì rúc vào lòng hắn, nghịch ngợm.
– Cha, mau kéo cần câu!