Diệp Lăng Phi gọi bốn chai bia cho Tiểu Triệu trước. Tiểu Triệu uống một loáng đã hết sạch, Diệp Lăng Phi lại gọi thêm cho Tiểu Triệu sáu chai bia. Tửu lượng của Tiểu Triệu phải nói là cực kỳ đáng sợ. Vừa thấy sáu chai bia, cậu ta không hề do dự, bảo nhân viên phục vụ mở hết ra, trông bộ dạng như thể tối nay nhất định sẽ uống cạn sáu chai đó. Diệp Lăng Phi không hề uống một ngụm nào, từ đầu đến cuối hắn chỉ uống nước trái cây, vừa ăn cơm vừa trò chuyện với Tiểu Triệu. Hai người trò chuyện với nhau hồi lâu, điện thoại Diệp Lăng Phi đổ chuông, lúc này hắn mới nhận ra đã hơn tám giờ tối rồi. Diệp Lăng Phi thấy điện thoại là của Bạch Tình Đình gọi tới, hắn cười cười với Tiểu Triệu, nói:
– Tiểu Triệu, cậu cứ uống rượu trước đi, anh phải nghe điện thoại!
Nói xong, Diệp Lăng Phi đứng dậy. Tiểu Triệu uống không ít, đã hơi say, cậu ta phất tay với Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp ca, em hiểu mà, anh cứ nghe điện thoại đi, em ngồi đây chờ anh!
Tiểu Triệu lại tiếp tục uống rượu. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đi ra ngoài nhà ăn, hắn ngồi xuống một chiếc ghế nghỉ trong đại sảnh, nhận cuộc gọi. Giọng Bạch Tình Đình vang lên từ đầu dây bên kia:
– Ông xã, anh đang ở đâu vậy?
– Anh đang ăn cơm với Tiểu Triệu!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Bà xã, lại nhớ anh rồi à?
– Không phải, em định hỏi xem bao giờ thì anh về!
Bạch Tình Đình không thừa nhận, nói:
– Ông xã, ngày mai em đi Bắc Kinh rồi, em muốn hỏi anh xem có muốn em mua quà gì không!
– Không cần đâu!
Diệp Lăng Phi nghĩ nghĩ một lát, hắn không nghĩ ra mình cần mua gì cả, nói:
– Tình Đình, em thấy có gì hay thì cứ mua cho anh, anh là người rất dễ tính, chỉ cần là đồ em mua, anh đều thích. Tình Đình, em không cần phải suy nghĩ nhiều đâu!
– Ông xã, thế bao giờ thì anh về?
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi vẫn chưa trả lời bao giờ thì hắn về, không nhịn được hỏi tiếp. Làm sao Diệp Lăng Phi lại không hiểu tâm tư của Bạch Tình Đình chứ, hắn cười nói:
– Anh sắp về rồi, thằng nhóc Tiểu Triệu đã uống không ít rồi, anh đưa cậu ta về nhà đã rồi sẽ về!
– Vậy được rồi, ông xã, em chờ anh về!
Diệp Lăng Phi cười cười, cúp máy. Trong lúc hắn định đứng dậy, bỗng nhiên Diệp Lăng Phi nhìn thấy ở quầy tiếp tân của khách sạn có một người đàn ông đang ôm một người phụ nữ đã ngà ngà say, bóng lưng người phụ nữ đó trông rất giống Thái Tiểu Như. Trước kia Diệp Lăng Phi cũng đã gặp bạn gái của Tiểu Triệu là Thái Tiểu Như vài lần, cũng coi như là quen biết cô ấy. Diệp Lăng Phi đứng cách quầy tiếp tân hơi xa, hắn không dám chắc đó có phải Thái Tiểu Như hay không. Diệp Lăng Phi nhớ ra vừa nãy Tiểu Triệu nhận được điện thoại của Thái Tiểu Như, trong đó cô ấy nói tối nay công ty có hoạt động, bảo Tiểu Triệu không cần phải chờ. Nhưng sao Thái Tiểu Như lại ở chỗ này? Diệp Lăng Phi cảm thấy chuyện này không ổn. Thấy người phụ nữ đó bị người đàn ông ôm eo, đi về phía thang máy, Diệp Lăng Phi cũng đi theo. Đây là khách sạn quốc tế, những người có thể ra vào nơi này không phải người bình thường, mà là người của nhà nước hoặc những nhân vật có tiền. Diệp Lăng Phi cũng thường đến khách sạn quốc tế, rất quen thuộc với hoàn cảnh ở đây. Hắn đi theo đôi nam nữ kia vào thang máy, lúc cửa thang máy sắp đóng lại, hắn mới bước vào. Diệp Lăng Phi quay lưng về phía đôi nam nữ kia. Người phụ nữ hiển nhiên đã uống nhiều rượu, nói chuyện không còn mạch lạc, ngược lại người đàn ông kia nói chuyện rất rõ ràng, hắn nói:
– Tiểu Như, lần này anh về là muốn thăm em một chút, không ngờ em vẫn xinh đẹp như vậy. Anh còn nhớ khoảng thời gian trước kia lúc chúng ta còn ở bên nhau…!
Diệp Lăng Phi cau mày. Lúc đầu hắn còn cho rằng người phụ nữ đó không phải bạn gái của Tiểu Triệu là Thái Tiểu Như, nhưng bây giờ hắn có thể khẳng định người phụ nữ này chính là cô ấy. Qua những gì người đàn ông kia nói, Diệp Lăng Phi biết hắn ta là bạn trai cũ của Thái Tiểu Như. Lúc đó, Thái Tiểu Như chia tay người này rồi sau đó mới hẹn hò với Tiểu Triệu. Tối hôm nay Thái Tiểu Như không tham dự hoạt động gì của công ty cả, mà đi gặp bạn trai cũ của mình. Diệp Lăng Phi vốn không muốn xen vào chuyện này, nhưng dù sao hắn và Tiểu Triệu cũng rất thân thiết. Thấy Tiểu Triệu có thể bị người ta cắm sừng, trong lòng hắn do dự không biết có nên ngăn cản hay không. Trong lúc Diệp Lăng Phi đang do dự, cửa thang máy mở ra, người đàn ông kia ôm eo Thái Tiểu Như bước ra. Diệp Lăng Phi cũng đi theo hai người này ra ngoài. Hắn thấy người đàn ông kia ôm eo Thái Tiểu Như, tay hắn đặt lên bờ mông đầy đặn của cô ấy, bóp mấy cái. Thái Tiểu Như dường như không muốn như vậy, giãy dụa một chút. Hành động đó ngược lại càng kích thích thú tính của người đàn ông kia, bàn tay hắn lại bóp mông Thái Tiểu Như mấy cái nữa. Lần này, Thái Tiểu Như không còn giãy dụa nữa. Người đàn ông đó ôm Thái Tiểu Như đi đến trước cửa một căn phòng khách sạn. Sau khi mở cửa, hắn ôm Thái Tiểu Như đi vào trong phòng. Diệp Lăng Phi đi đến trước cửa căn phòng, trong lòng hắn vẫn còn phân vân, không biết có nên ngăn cản hay không. Diệp Lăng Phi cho rằng nếu Thái Tiểu Như thật sự phát sinh quan hệ với bạn trai cũ của cô ta, thì cho dù lần này hắn ngăn cản, cũng không ai dám đảm bảo chuyện này sẽ không tái diễn. Chi bằng cứ trực tiếp để Tiểu Triệu đá Thái Tiểu Như còn hơn. Đây là suy nghĩ chân thực nhất trong lòng Diệp Lăng Phi. Hắn đứng trước cửa phòng khách sạn chần chừ một lát, cuối cùng quyết định bất kể thế nào cũng phải ngăn cản. Cho dù sau này Thái Tiểu Như chia tay với Tiểu Triệu, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn cô ấy còn chưa chia tay với Tiểu Triệu mà đã cắm sừng cậu ấy. Chuyện này đối với Tiểu Triệu mà nói thật sự quá tàn nhẫn. Diệp Lăng Phi coi Tiểu Triệu như một người bạn, hắn không muốn thấy Tiểu Triệu phải đau khổ. Diệp Lăng Phi nghĩ đến đây, mở cửa phòng và bước vào. Trong phòng, Thái Tiểu Như nằm trên giường, người đàn ông ngồi dưới đất. Chỉ nghe thấy Thái Tiểu Như lẩm bẩm:
– Em đã có bạn trai rồi, em không thể làm như vậy...!
Người đàn ông kia đang ngồi dưới đất, định đứng dậy thì đúng lúc đó Diệp Lăng Phi xông vào. Hắn thấy có người vào phòng, lập tức quát:
– Anh là ai, sao lại xông vào phòng của tôi?
– Tôi là người quen của Thái Tiểu Như!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra câu này, Thái Tiểu Như vốn đã ngà ngà say đột nhiên ngồi bật dậy. Cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi, trong ánh mắt hiện lên vẻ khiếp sợ. Chắc Thái Tiểu Như không thể ngờ rằng Diệp Lăng Phi lại xuất hiện ở đây. Cô ấy biết rõ quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Tiểu Triệu, cảm thấy như bị sét đánh, lao ra khỏi giường, toàn thân nồng nặc mùi rượu, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nắm chặt tay hắn, cầu khẩn:
– Diệp tiên sinh, anh đừng nói chuyện này cho Tiểu Triệu biết, chuyện này… có chút hiểu lầm…!
Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua người đàn ông kia, rồi lại nhìn Thái Tiểu Như, chậm rãi nói:
– Không phải anh muốn xen vào chuyện của em. Tiểu Triệu đang ở bên dưới, anh và cậu ấy đang ăn cơm. Chuyện này tự em đi giải thích đi. Anh làm như vậy không phải vì em, chỉ là anh không muốn làm cho Tiểu Triệu đau lòng. Thái Tiểu Như, đường là do mình lựa chọn, em không thể chơi trò bắt cá hai tay nguy hiểm như vậy được. Anh không biết nếu Tiểu Triệu biết được thì sẽ có phản ứng gì, nhưng anh nghĩ có lẽ em nên cẩn thận một chút, đừng dại dột chơi những trò chơi nguy hiểm như thế này!
Thái Tiểu Như cắn môi, vội vàng gật đầu. Diệp Lăng Phi quay người, rời khỏi phòng. Thái Tiểu Như cũng đi theo Diệp Lăng Phi ra ngoài, trong lòng cô vẫn còn cảm thấy bất an. Cô vội vàng giải thích với Diệp Lăng Phi rằng cô vốn không muốn lừa gạt Tiểu Triệu, nhưng cô lo Tiểu Triệu biết được thì sẽ nghĩ lung tung, vì thế mới nói dối. Tối hôm nay quả thực cô đã uống không ít rượu. Nhớ lại quãng thời gian trước kia của cô và bạn trai cũ, trong lòng cũng có chút dao động, thiếu chút nữa đã phạm phải sai lầm lớn. Diệp Lăng Phi và Thái Tiểu Như đi vào thang máy. Diệp Lăng Phi nói với vẻ rất lạnh nhạt:
– Nếu anh không đi vào trong phòng, có phải chuyện đó sẽ xảy ra không?
– Sẽ không, sẽ không như vậy đâu...!
Thái Tiểu Như liên tục phủ nhận. Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:
– Anh không muốn nói gì với em cả, anh chỉ nhắc nhở để em biết: có những thứ không thể nào đùa được, tương lai sẽ phải trả giá rất đắt vì những trò chơi kiểu đó. Tiểu Triệu là một người đàn ông tốt, em hãy suy nghĩ lại hành vi của mình đi!
– Diệp tiên sinh, em phải làm sao bây giờ?
Thái Tiểu Như hỏi.
– Làm sao bây giờ? Chuyện này phải hỏi em thôi. Có những thời điểm, em nên để cho Tiểu Triệu cảm thấy yên tâm!
Diệp Lăng Phi nói:
– Nếu em tiếp tục như bây giờ thì còn ra thể thống gì nữa. Nghe nói em suốt ngày bận bù đầu vì công việc, nếu em tiếp tục như vậy nữa, anh tin rằng tình cảm của hai người cũng sẽ đi đến hồi kết. Anh đã nói nhiều như vậy rồi, Thái Tiểu Như. Em suy nghĩ thật kỹ những gì anh nói đi. Tiểu Triệu đang ở nhà ăn tầng một, em tự đi gặp cậu ấy đi. Chuyện tối hôm nay anh sẽ giả vờ như không biết!