Vu Tiêu Tiếu cùng Trương Lộ Tuyết và Trương Khiếu Thiên đến sân bay. Mấy hôm nay, cô bé luôn đi cùng Trương Lộ Tuyết, không biết trong lòng tiểu nha đầu này rốt cuộc đang nghĩ gì. Thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đã đứng chờ ở sân bay, Vu Tiêu Tiếu reo lên một tiếng hoan hô, giống như chú chim nhỏ chạy tới. Vốn định nhào vào lòng Diệp Lăng Phi, nhưng nhớ ra Bạch Tình Đình cũng có mặt, Vu Tiêu Tiếu liền đổi ý, lao vào vòng tay Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình khẽ cười nói:
- Tiêu Tiếu, em làm gì vậy, cứ như thể lâu lắm rồi chúng ta chưa gặp nhau không bằng!
- Em nhớ chị lắm!
Vu Tiêu Tiếu nói câu này e rằng chính cô bé cũng không tin, nhưng lúc nói ra, cô bé chẳng hề tỏ ra xấu hổ chút nào. Bạch Tình Đình cũng không nhịn được nữa, đưa tay véo má Vu Tiêu Tiếu một cái, yêu kiều cười nói:
- Tiêu Tiếu, em nhớ chị mà sao mấy hôm nay không sang chỗ chị chơi, cả ngày đi với Lộ Tuyết, còn nói là nhớ chị. Xem ra chị không dám quen một cô em gái như em rồi, tiểu nha đầu nhỏ như vậy mà đã biết nói dối rồi!
Bạch Tình Đình chỉ nói đùa vậy thôi, Vu Tiêu Tiếu sao có thể không hiểu chứ. Cô bé hai tay nắm chặt lấy cánh tay Bạch Tình Đình, bắt đầu làm nũng với bà chị kết nghĩa. Trương Khiếu Thiên và Trương Lộ Tuyết đi tới. Trương Lộ Tuyết khoác một chiếc ba lô trên vai, đeo kính râm, ngoài ra không còn mang theo gì nữa. So với Bạch Tình Đình mang theo bao lớn bao nhỏ lỉnh kỉnh bên cạnh, Trương Lộ Tuyết trông nhẹ nhàng hơn nhiều. Diệp Lăng Phi đi tới, không chào hỏi Trương Lộ Tuyết mà bắt chuyện với Trương Khiếu Thiên. Khi Diệp Lăng Phi vừa mới tới thành phố Vọng Hải, hắn từng làm việc trong công ty của Trương Khiếu Thiên. Chuyện đã qua lâu như vậy, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn rất tôn trọng Trương Khiếu Thiên. Hắn bắt chuyện với Trương Khiếu Thiên, sau đó hai người trò chuyện vài câu.
Trương Lộ Tuyết nhìn đồng hồ, thúc giục:
- Chúng ta chuẩn bị vào thôi!
Trước đó, Trương Lộ Tuyết còn cố ý trợn mắt nhìn Diệp Lăng Phi. Hắn liền chu môi, làm ra dáng vẻ muốn hôn, nhưng Trương Lộ Tuyết lại quay đầu đi, không thèm để ý đến hắn. Diệp Lăng Phi cảm thấy cụt hứng, đành phải đi theo sau Trương Lộ Tuyết thì thầm mấy câu:
- Để xem khi nào về anh sẽ giáo huấn em thế nào, dám không nể mặt anh à, hừ…!
Diệp Lăng Phi nói thầm nên âm lượng không lớn, giống như một đứa bé bị chọc tức, liền lầm bầm sau lưng. Nhưng những gì hắn nói vẫn bị Trương Lộ Tuyết nghe được. Trương Lộ Tuyết quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi. Lần này, Diệp Lăng Phi không cam lòng tỏ ra yếu thế, cũng nhìn lại Trương Lộ Tuyết. Chỉ thấy Trương Lộ Tuyết nở một nụ cười, tặng cho Diệp Lăng Phi một cái hôn gió. Mấy người Trương Lộ Tuyết, Bạch Tình Đình đi vào trong sân bay làm thủ tục. Ở đây chỉ còn lại Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu ngáp một cái, thân thiết khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:
- Sáng nay em còn chưa ngủ đủ, bây giờ cảm thấy rất buồn ngủ. Diệp đại ca, lát nữa em muốn ngủ một giấc trên xe của anh!
Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua Vu Tiêu Tiếu, cười nói:
- Tiêu Tiếu, em làm sao thế, trông em dường như rất buồn ngủ, chẳng lẽ tối qua em không ngủ sao?
- Ngủ thì có ngủ, nhưng mà em ngủ muộn lắm, tại em mải chơi game. Thôi không nói nữa, không nói nữa. Diệp đại ca, bây giờ em đang rất buồn ngủ, để em ngủ một giấc trên xe của anh đi!
Vu Tiêu Tiếu thoạt nhìn cực kỳ dễ thương, đôi môi khép lại, hàng lông mi thật dài rủ xuống, mắt thì nửa nhắm nửa mở. Diệp Lăng Phi thật sự không đành lòng tiếp tục trêu đùa Vu Tiêu Tiếu nữa, hắn gật đầu đồng ý:
- Vậy được rồi, lát nữa anh định đến bệnh viện thăm Hân Mính. Tiêu Tiếu, em có muốn đi cùng không?
- Dạ có!
Diệp Lăng Phi lái xe chở Vu Tiêu Tiếu đến bệnh viện phụ sản. Hắn trước tiên hôn con gái bảo bối một cái, sau đó trò chuyện với Chu Hân Mính. Không biết từ lúc nào, Vu Tiêu Tiếu đã gục đầu ngủ trên giường.
………………
Trong khu vườn một ngôi biệt thự ở thành phố Paris, Pháp đang diễn ra một bữa tiệc. Một chiếc xe hơi màu đen bình thường dừng lại trước cổng biệt thự. Cửa xe mở ra, Tưởng Khải Lâm bước xuống. Ông ta mặc một bộ âu phục màu lam, đeo một chiếc kính gọng vàng, chỉ đi một mình, không dẫn theo bất kỳ cấp dưới nào. Tưởng Khải Lâm đi vào bên trong. Chu Ngọc Địch mặc một bộ lễ phục màu đen đã đứng chờ ở cửa biệt thự. Thấy Tưởng Khải Lâm đi tới, Chu Ngọc Địch tiến ra đón, rất tự nhiên khoác tay ông ta, nói:
- Tưởng tiên sinh, tôi đã chờ ông lâu lắm rồi!
Đây là nước Pháp, Tưởng Khải Lâm không phải là bí thư thành ủy ở đây. Lần này, ông ta dẫn một đoàn khảo sát của chính phủ đến Paris để tham gia một sự kiện giữa chính quyền hai thành phố. Trên thực tế, người phát thiệp mời là tổ chức của Chu Ngọc Địch. Trước đây, Chu Ngọc Địch từng nhận lời Tưởng Khải Lâm rằng cô ta sẽ sắp xếp cho ông đến Paris. Khi Chu Ngọc Địch trở lại Pháp, cô ta lập tức thu xếp chuyện này. Hoạt động của cô ta ở Trung Quốc cần có sự ủng hộ của Tưởng gia, mà đại diện là Tưởng Khải Lâm. Tưởng Khải Lâm khẽ cười nói:
- Chu tiểu thư, tôi thật sự không ngờ cô lại mời tôi tham gia bữa tiệc này, một bữa tiệc riêng của Brown. Khi còn ở trong nước, tôi cũng từng nghe nói Brown là nhân vật hàng đầu trong giới thượng lưu nước Pháp, những bữa tiệc riêng của ông ấy luôn là nơi tất cả những người nổi tiếng tề tựu. Nhưng không ngờ tôi cũng được tham gia một buổi tiệc thế này. Giá như tôi trẻ lại hơn mười tuổi, có lẽ tôi sẽ có một cuộc tình lãng mạn khó quên ở đây ấy chứ!
Chu Ngọc Địch cười nói:
- Tưởng tiên sinh, bây giờ ông còn chưa già mà, ông vẫn có thể theo đuổi những người đẹp ở đây. Những bữa tiệc này luôn có những người mẫu đẳng cấp quốc tế, còn có cả những nữ minh tinh xinh đẹp từ Anh, Pháp nổi tiếng toàn thế giới. Tưởng tiên sinh, Brown tiên sinh đã nói rồi, để thể hiện sự hoan nghênh của ông ấy, tôi sẽ tự mình giới thiệu ông với những người tham dự bữa tiệc này. Ông sẽ là vị khách quý được chú ý nhất ngày hôm nay đấy!
Tưởng Khải Lâm có cảm giác được ưu ái đặc biệt đến mức bất ngờ, dường như ông ta cũng không ngờ mình lại được đối đãi trọng vọng như vậy ở Pháp. Ở trong nước, ông ta chỉ là một bí thư thành ủy, cũng chưa phải cấp quản lý cao ở tỉnh. Cho dù chỗ dựa của ông là cây đại thụ Tưởng gia, nhưng trong lòng Tưởng Khải Lâm, ông ta cảm thấy mình sẽ không được đối đãi trọng hậu ở nước ngoài. Nơi này là Paris, thái độ của Pháp cũng không thân thiện với Trung Quốc lắm. Nhưng không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích mới là vĩnh viễn. Vì có cùng lợi ích, hai bên đối địch cũng có thể là bạn tốt; vì lợi ích, vốn là bạn tốt cũng có thể trở thành đối thủ. Đây là quy tắc, một quy tắc không ai có thể nghi ngờ. Hiển nhiên, Tưởng Khải Lâm rất mừng rỡ với sự coi trọng đặc biệt dành cho mình. Ông ta cũng thích cảm giác thu hút mọi ánh mắt của người khác. Ở trong nước, cho dù dưới ánh đèn flash loang loáng, Tưởng Khải Lâm cũng không có cảm giác như vậy. Đối với ông ta, những ánh đèn đó đã trở nên vô vị rồi. Ông ta đã quen tiếp xúc với ánh đèn máy ảnh, quen với việc trả lời phỏng vấn của phóng viên, quen với việc trả lời báo chí. Những thứ đó là thói quen của ông ta, sau khi trở thành thói quen thì sẽ trở nên vô cảm. Dần dần, Tưởng Khải Lâm đã không còn cảm giác về chuyện này. Nhưng bây giờ, khi được những người ở đây chú ý đến mình, cảm giác đắc ý đã lâu lắm rồi không xuất hiện lại trào lên từ tận đáy lòng. Đây là sự quan tâm của những nhân vật có máu mặt ở nước ngoài, không phải đám dân chúng bình thường ở Trung Quốc. Đây là cảm giác mà Tưởng Khải Lâm rất khát vọng nhưng trước giờ chưa được nếm trải. Bây giờ, cảm giác này lại xuất hiện ở đây, sao có thể không khiến Tưởng Khải Lâm vui cho được. Chu Ngọc Địch khoác tay Tưởng Khải Lâm, đi qua đoàn người, đến thẳng phòng khách trong biệt thự. Tình hình bên trong không được náo nhiệt như bên ngoài. Trong đại sảnh chỉ có lác đác mấy người đang ngồi nói chuyện phiếm. So với bên ngoài phòng khách, nơi những người đẹp nhiều như mây, tình cảnh bên trong phòng khách có vẻ cực kỳ yên tĩnh, chỉ có mấy lão già tuổi tác khá cao đang ngồi trò chuyện. Chu Ngọc Địch đi đến trước mặt một lão già tóc bạc, nói mấy câu bằng tiếng Pháp. Tưởng Khải Lâm hoàn toàn không hiểu Chu Ngọc Địch nói gì. Ông ta chỉ có thể chờ Chu Ngọc Địch và lão già đó nói chuyện xong. Sau khi trò chuyện mấy câu với Chu Ngọc Địch, ông già kia ngẩng đầu lên, nở nụ cười, vươn tay ra, dùng tiếng Anh nói:
- Tưởng tiên sinh, tôi là Brown!
Trình độ tiếng Anh của Tưởng Khải Lâm cũng không kém. Ông ta không giống mấy vị bí thư thành ủy, tỉnh ủy khác không biết tiếng Anh, đi đâu cũng mang theo phiên dịch. Tưởng Khải Lâm bản thân là dòng chính của Tưởng gia, sinh ra trong hoàn cảnh đó ông ta phải tiếp thu rất nhiều điều, trong lòng biết rõ nếu tương lai muốn có tầm ảnh hưởng trên chính trường quốc tế thì phải giỏi tiếng Anh. Khả năng tiếp thu tiếng Anh của ông ta rất tốt. Sau khi lớn lên, ông ta cũng không hề bỏ bê tiếng Anh. Hiện giờ đi tiếp các vị khách quốc tế, Tưởng Khải Lâm dẫn nữ phiên dịch theo chỉ để tượng trưng thôi. Trên thực tế, ông ta không cần nữ phiên dịch làm gì cả.