Chuyện của Suzu Yamakawa và Minako đã quấy rầy tâm trạng tốt của Diệp Lăng Phi. Hôm qua, hắn nhận được điện thoại của Phi Hổ nói Thầy Dương Cầm đến Nhật Bản, từ đó tâm trạng Diệp Lăng Phi đã tệ đi. Hắn không biết vì sao mình luôn có cảm giác, dường như ở Nhật Bản sắp xảy ra những chuyện không ai có thể lường trước được. Diệp Lăng Phi cũng không biết rốt cuộc mọi chuyện sẽ đi theo hướng nào, nhưng hắn chắc chắn, chuyện ở Nhật Bản phải nhanh chóng được giải quyết. Hôm nay, Suzu Yamakawa và Minako không thể đi Nhật Bản được rồi. Theo tình hình hiện giờ, ít nhất cũng phải qua hai ba ngày nữa, Minako mới có thể ổn định được tâm tình, đem thi thể của Tanaka Ichiro hỏa táng rồi đưa về cố hương. Diệp Lăng Phi rời khỏi bệnh viện, cảm thấy hơi phiền muộn. Hắn không trực tiếp về nhà mà lái ô-tô đến một hội sở, tìm một cô thợ mát xa cho hắn.
Cô thợ mát xa khoảng 24-25 tuổi, dáng người cao gầy, nét mặt thanh tú. Hội sở này là một nơi giải trí khá xa hoa ở thành phố Vọng Hải. Trong phòng mát xa có hòn non bộ, suối, v.v., mang đậm phong cách tự nhiên của các khu mát xa du lịch ở Đông Nam Á. Diệp Lăng Phi nằm trên giường, cô thợ mát xa đó nhẹ nhàng mát xa toàn thân Diệp Lăng Phi, trước tiên giúp toàn bộ cơ thể hắn thả lỏng, sau đó mới mát xa vùng lưng.
Điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn mở mắt ra, cầm điện thoại từ tay cô nhân viên mát xa, thấy là Trịnh Khả Nhạc gọi tới. Diệp Lăng Phi không biết sao Trịnh Khả Nhạc lại gọi điện thoại cho mình vào lúc này. Lần này Trương Lộ Tuyết đến Bắc Kinh không dẫn Trịnh Khả Nhạc theo, để Trịnh Khả Nhạc ở lại công ty, có chuyện gì, Trịnh Khả Nhạc có thể thông báo cho Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, hắn hỏi:
– Khả Nhạc, có chuyện gì vậy?
– Diệp đại ca, anh đang ở đâu thế?
Giọng nói của Trịnh Khả Nhạc dường như còn mang theo tiếng nức nở, như thể cô đang chịu ấm ức gì. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nghe Trịnh Khả Nhạc hỏi như vậy, hắn mỉm cười, ra hiệu cho cô nhân viên mát xa tạm thời dừng lại, ngồi dậy, nói:
– Anh đang mát xa, làm sao vậy, có chuyện gì à?
Trong lúc nói chuyện, Diệp Lăng Phi bảo cô nhân viên mát xa đưa cho hắn một điếu thuốc lá. Cô nhân viên mát xa đưa thuốc lá và châm lửa cho Diệp Lăng Phi, sau đó cô đứng bên cạnh hắn. Chiếc váy siêu ngắn để lộ đôi chân trắng tuyết, cùng với quần lót đen dưới lớp váy trắng, tạo nên một sự kết hợp vô cùng quyến rũ. Hội sở thực hiện chế độ hội viên, người bình thường không thể đi vào được. Nguyên tắc của hội sở không cho phép nhân viên mát xa phát sinh quan hệ với khách hàng. Tất nhiên, nếu như khách hàng và nhân viên mát xa muốn làm bạn, chỉ cần không phát sinh quan hệ ở hội sở, hội sở biết cũng sẽ không can thiệp. Chính vì vậy, có không ít nữ nhân viên mát xa duy trì quan hệ tốt đẹp với khách hàng.
– Diệp đại ca, em bị người ta bắt nạt, anh phải giúp em hả giận!
Giọng nói của Trịnh Khả Nhạc đầy ấm ức, cô kể:
– Những tên quản lý của bộ phận hậu cần đó quả là ức hiếp người khác quá đáng. Khi Tổng giám đốc Trương còn ở đây, họ chẳng bao giờ dám đối xử với em như thế. Giờ thì hay rồi, Tổng giám đốc Trương vừa đi ra ngoài, bọn họ liền bắt nạt em. Diệp đại ca, anh phải đòi lại công bằng cho em!
Diệp Lăng Phi vừa nghe Trịnh Khả Nhạc nói như vậy, trong lòng không khỏi buồn cười. Trong mắt hắn, Trịnh Khả Nhạc chỉ là một cô bé bốc đồng mà thôi. Diệp Lăng Phi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện Trịnh Khả Nhạc có thể bàn chuyện người lớn với hắn, có thể nói rằng Trịnh Khả Nhạc giống như là một đứa trẻ thích làm nũng thì đúng hơn. Diệp Lăng Phi rít một hơi thuốc lá, hắn cười nói:
– Tiểu nha đầu, em đây là đang kể khổ với anh đấy à? Em đâu phải không biết, anh không quan tâm đến chuyện của tập đoàn. Nếu như em bị ấm ức gì, em nên nói với Lộ Tuyết, để Lộ Tuyết giúp em đòi lại công bằng!
– Diệp đại ca, em bị người ta bắt nạt mà anh cũng không chịu giúp em!
Người ta thường bảo con gái làm nũng thì đừng nói đến đạo lý. Trịnh Khả Nhạc chính là một cô gái không biết lý lẽ như vậy. Trong lòng Trịnh Khả Nhạc đương nhiên biết rõ Diệp Lăng Phi không quan tâm đến chuyện tập đoàn, nhưng hết lần này đến lần khác cô vẫn cứ khóc lóc kể lể với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nghe Trịnh Khả Nhạc kể khổ trong điện thoại, hắn liền cười nói:
– Khả Nhạc, đã như vậy thì em cứ tới đây đi. Vừa lúc anh đang ở một mình, em qua đây chơi với anh. Hội sở này cũng không tệ, có các dịch vụ mát xa, chơi bóng, tiêu khiển. Nếu như em muốn đánh bạc cũng được, thua thì cứ tính vào tiền anh, thắng coi như là của em, em thấy như thế có được không?
– Thật sao?
Trịnh Khả Nhạc vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, trong lòng tràn ngập vui mừng, lập tức đồng ý:
– Diệp đại ca, được rồi, bây giờ em sẽ đến ngay. Anh không được nuốt lời đâu đấy, nếu không thì từ nay về sau em không thèm nói chuyện với anh nữa!
– Anh sẽ không nuốt lời đâu, em yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, lại nằm trên giường mát xa, gọi cô nhân viên mát xa tiếp tục công việc. Trịnh Khả Nhạc bắt xe taxi để tới đây. Cô gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi ở trước cửa ra vào của hội sở. Trịnh Khả Nhạc không thể một mình đi vào đây được, phải nhờ Diệp Lăng Phi dẫn vào. Đây là lần đầu tiên Trịnh Khả Nhạc đến nơi này, những người như cô làm gì có tiền mà tiêu pha ở những nơi thế này chứ. Sau khi Trịnh Khả Nhạc đi vào trong hội sở, nhìn thấy cô nhân viên phục vụ ở đây ai nấy đều ăn mặc rất gợi cảm và thoáng mát, Trịnh Khả Nhạc liền chu môi, khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp đại ca, nếu em mà mặc quần áo giống như mấy cô gái này, nhất định sẽ đẹp hơn họ gấp trăm lần. À, em nhớ hồi em ở Bắc Kinh hôm đó em mặc xường xám đi chụp ảnh, lúc đó người nhiếp ảnh gia bảo là muốn giới thiệu em làm người mẫu, em không thèm làm đâu. Chẳng lẽ em không biết người mẫu phải làm gì sao? Nhà em ở Bắc Kinh, hắn ta coi em là con ngốc sao? Em không thèm quan tâm đến hắn ta. Diệp đại ca, anh có muốn xem em mặc xường xám không?
– Anh muốn thấy em mặc đồng phục y tá!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Anh ham thích các thể loại đồng phục!
– Tốt, để hôm nào em đi mua đồng phục nữ y tá là được!
Trịnh Khả Nhạc không hề cảm thấy xấu hổ, cô khoác tay Diệp Lăng Phi, ngực cô áp sát vào người Diệp Lăng Phi, ánh mắt hết nhìn đông lại nhìn tây, cô đang tìm xem sòng bạc ở chỗ nào. Trịnh Khả Nhạc vội vàng tới đây như vậy cũng bởi vì câu nói của Diệp Lăng Phi thắng bạc thì tiền của cô, thua thì anh ta trả. Chuyện tốt như vậy Trịnh Khả Nhạc sao có thể bỏ qua được chứ. Cô nhìn khắp xung quanh, cũng không nhìn thấy cái mà Diệp Lăng Phi gọi là sòng bạc ở chỗ nào. Trịnh Khả Nhạc không nhịn được, hỏi:
– Diệp đại ca, chúng ta đi đâu đánh bạc vậy?
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Khả Nhạc, chẳng lẽ em đến đây để đánh bạc sao?
Diệp Lăng Phi liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Trịnh Khả Nhạc, Trịnh Khả Nhạc chu môi, nói:
– Hôm nay tâm trạng em không tốt, toàn là do đám người bộ phận hậu cần bắt nạt em. Diệp đại ca, anh phải giúp em...!
Trịnh Khả Nhạc vừa định làm nũng, Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
– Được rồi, được rồi, Khả Nhạc, coi như là anh sợ em. Em đừng nói đến chuyện đó nữa, bây giờ chúng ta đi mát xa trước đã, mát xa xong chúng ta sẽ đi đánh bạc, như vậy có được không?
– Để em nghĩ đã!
Trịnh Khả Nhạc tỏ vẻ như đang suy nghĩ. Diệp Lăng Phi không quan tâm đến Trịnh Khả Nhạc, ánh mắt hắn nhìn xung quanh. Trịnh Khả Nhạc cuối cùng cũng đồng ý:
– Thế cũng được, Diệp đại ca, nhưng mà em phải nói trước với anh, người mát xa nhất định phải là nữ!
– Chẳng lẽ lúc trước có nam nhân viên mát xa cho em sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trịnh Khả Nhạc thè lưỡi, nói:
– Diệp đại ca, thật sự là có mà. Lần trước em và Tiểu Vương của phòng kinh doanh trong công ty cùng đi mát xa, ai ngờ lại là một nhân viên nam tiến vào, khiến em sợ chết khiếp. Em sợ đến mức vội vàng đuổi hắn ta ra, căn bản không dám để hắn xoa bóp. Anh đoán xem sau đó thế nào, Tiểu Vương ở lại trong đó đến hơn một tiếng mới đi. Lúc đi ra, dáng đi của Tiểu Vương không còn bình thường nữa. Lúc đó em cảm thấy Tiểu Vương có vấn đề, em vừa hỏi thì cô ấy lập tức thừa nhận chuyện đó. Diệp đại ca, anh bảo Tiểu Vương có cần thiết phải làm như vậy? Dù dáng người không đẹp, khuôn mặt cũng hơi khó coi, nhưng ít ra cũng là phụ nữ, đâu cần phải tìm đàn ông để làm chuyện đó chứ. Em cứ nghĩ đến là thấy buồn nôn!
Diệp Lăng Phi nghe Trịnh Khả Nhạc nói như vậy, liền biết ngay quán mát xa mà Tiểu Vương và Trịnh Khả Nhạc đến thuộc loại cung cấp "dịch vụ" đặc biệt. Những nơi như vậy ở thành Vọng Hải cũng không ít. Thời buổi bây giờ phụ nữ bán thân thì cũng có đàn ông bán thân. Những chuyện đó không thể nói ai đúng ai sai được. Đàn ông yêu thích những người phụ nữ xinh đẹp gợi cảm, chẳng phải phụ nữ cũng thích những người đàn ông cường tráng mạnh mẽ đó sao? Đàn ông háo sắc, đàn bà cũng vậy thôi.