Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1794: CHƯƠNG 1794: TRỞ VỀ NHẬT BẢN (2)

Trịnh Khả Nhạc sớm đã lường trước, nếu cô nói mình có bạn trai, mẹ cô chắc chắn sẽ hỏi han không ngớt. Người lớn tuổi nào cũng vậy, Khả Nhạc vốn không muốn tiết lộ, nhưng không còn cách nào khác, đành phải trả lời qua loa:

– Mẹ, bạn trai của con là giám đốc một công ty, tuổi trẻ tài cao đấy!

Trong lúc nói chuyện, Trịnh Khả Nhạc vẫn thấp thỏm lo Diệp Lăng Phi sẽ có ý kiến. Cô cố ý liếc nhìn hắn, thấy Diệp Lăng Phi không hề tỏ vẻ bất mãn, Khả Nhạc mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói mà không chút kiêng dè:

– Mẹ, mẹ yên tâm đi, anh ấy đối xử với con rất tốt... vâng, con sẽ không làm như vậy đâu, con không phải là một con bé ngốc, sao lại làm những chuyện điên rồ như thế chứ...!

Trịnh Khả Nhạc trò chuyện tâm tình với mẹ một lúc lâu mới cúp máy, cô nũng nịu cười nói:

– Mẹ em nói với em là nhất định không thể để bị lừa, không thể đơn giản phát sinh quan hệ với anh, để tránh sau này anh lừa gạt em, đồ háo sắc!

Diệp Lăng Phi đặt hai tay lên mông Trịnh Khả Nhạc, hắn cũng tươi cười đáp:

– Khả Nhạc, anh đâu có háo sắc chứ, hiện giờ là em đang ngồi trên đùi anh mà!

– Ông xã, anh đúng là xấu tính!

Trịnh Khả Nhạc đổi giọng gọi Diệp Lăng Phi là ông xã, cô hờn dỗi nói:

– Ông xã, anh nói phải làm sao bây giờ? Mẹ em nói muốn gặp anh, anh phải nghĩ cách đi!

– Anh cần gì phải nghĩ ngợi chứ? Nếu mẹ em muốn gặp, anh cứ đến gặp bà ấy là được!

Diệp Lăng Phi ôm Trịnh Khả Nhạc, nói tiếp:

– Anh cũng muốn gặp bố mẹ vợ tương lai của anh. Sớm muộn gì cũng phải gặp thôi, Khả Nhạc, em thấy có phải không?

Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trịnh Khả Nhạc cười duyên, đáp:

– Ông xã, vậy anh cần phải suy nghĩ cho kỹ đã. Cha mẹ em yêu cầu rất nghiêm khắc với em, bọn họ yêu cầu bạn trai của em đầu tiên là phải chung thủy, tuyệt đối chung thủy, không thể có người phụ nữ khác ở bên ngoài. Ông xã, chuyện đó anh có làm được không?

– Chuyện này khó đây!

Diệp Lăng Phi cười đáp:

– Chẳng lẽ không còn cách nào khác sao?

– Không hề!

Trịnh Khả Nhạc lắc đầu, nói:

– Anh vốn là người đã có gia đình, nếu anh đến gặp cha mẹ em thì chẳng phải sẽ khiến họ tức chết sao? Nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ rồi, có lẽ không gặp họ thì tốt hơn. Em thấy bây giờ thế này là ổn rồi. Chờ sau khi em mang thai con của anh, em sẽ nói với cha mẹ. Đến lúc đó, dù cha mẹ em không muốn chấp nhận anh cũng không được, ông xã, anh thấy có đúng không?

Nghe Trịnh Khả Nhạc nói muốn sinh con cho mình, Diệp Lăng Phi liền vuốt ve khuôn mặt cô, nói:

– Khả Nhạc, em phải suy nghĩ thật kỹ. Chuyện sinh con không phải cứ muốn là được đâu, phải có một quá trình chuẩn bị chu đáo, nếu không đứa bé sinh ra sẽ có vấn đề. Chỉ là, nếu em thật sự sinh cho anh một đứa con, anh sẽ mua cho em một ngôi biệt thự. Đến lúc đó, em và con sẽ ở đó!

Trịnh Khả Nhạc nghe đến đó thì chu môi ra, nói:

– Em không cần đâu. Nếu vậy, em cứ cảm thấy anh đang bao nuôi em mất. Em không muốn như thế. Đúng như Diệp đại ca vừa mới nói đấy, có lẽ em phải chuẩn bị sẵn sàng, không thể tùy tiện sinh con được. Vừa rồi em còn muốn sinh con, nhưng mà bây giờ em đã thay đổi chủ ý rồi. Em sẽ chờ khi nào ông xã anh cưới em thì em sẽ sinh cho anh một đứa con!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

– Khả Nhạc, em ấy à, cứ suy nghĩ thật kỹ đi rồi hẵng nói. Anh còn chưa đồng ý cưới em đâu đấy!

– Chuyện này tất nhiên em biết, nhưng em tin rằng sớm muộn gì anh cũng sẽ phá lệ thôi. Tổng giám đốc Trương chính là một ví dụ, chẳng lẽ hiện giờ ông xã anh không đang suy nghĩ xem làm thế nào để cưới Tổng giám đốc Trương sao? Giấy đăng ký kết hôn đối với bọn em mà nói chỉ là một tờ giấy mà thôi. Điều quan trọng chính là chung sống hạnh phúc bên nhau. Chỉ có điều, thói quen sinh hoạt và tính cách của con gái bọn em bây giờ đã quyết định không thể nào chia sẻ một người đàn ông với những người phụ nữ khác. Làm người tình thì phù hợp hơn, bởi vì người tình không cần phải lo lắng quá nhiều trách nhiệm. Nhưng em không ngại chia sẻ anh với những người phụ nữ khác, cho nên, em nguyện ý gả cho ông xã anh!

Diệp Lăng Phi bị Trịnh Khả Nhạc nói vậy thì có chút dở khóc dở cười. Hắn ôm cô vào lòng, nói:

– Khả Nhạc, chúng ta tạm thời không nói về vấn đề này nữa. Em không phải không biết tình cảnh hiện tại của anh. Nếu để Tình Đình biết chuyện này, chắc anh thê thảm lắm. Bây giờ anh đang tìm cơ hội để thẳng thắn với Tình Đình. Khụ, mọi chuyện hãy đợi sau khi anh thẳng thắn với Tình Đình rồi tính sau!

Trịnh Khả Nhạc khẽ gật đầu, đáp lại:

– Em cũng không nói muốn anh cưới em ngay bây giờ. Em cũng hiểu sự khó xử của anh, cho nên, em sẽ nghe lời anh...!

Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc quay trở lại phòng khách sạn. Khả Nhạc như một con rắn quấn lấy Diệp Lăng Phi ngủ suốt đêm. Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi lái xe đưa cô về chỗ ở. Từ Oánh vừa mới dậy, thấy Diệp Lăng Phi đưa Trịnh Khả Nhạc về, cô không cần hỏi nhiều cũng biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Diệp Lăng Phi không giải thích với Từ Oánh, hắn lại lái xe về nhà. Khi hắn về đến biệt thự, Chu Hân Mính vẫn chưa dậy. Diệp Lăng Phi đi thăm con gái trước, sau đó trở lại phòng ngủ, trèo lên giường "làm loạn" với Chu Hân Mính một hồi, rồi mới đi tìm Suzu Yamakawa. Diệp Lăng Phi cần Suzu Yamakawa và Minako quyết định sớm xem khi nào thì quay về Nhật Bản. Quyết định càng sớm, xác suất quay về thành công càng cao. Mắt Suzu Yamakawa hơi sưng lên, dường như tối hôm qua cô ngủ không ngon giấc. Khi nghe Diệp Lăng Phi hỏi bao giờ thì sẽ về Nhật Bản, cô liếm môi, nói:

– Tôi và chị Minako định sáng sớm mai sẽ lên đường về Nhật Bản. Hôm nay chị Minako còn phải đi giải quyết một số chuyện, ngày mai chúng tôi có thể lên máy bay về Nhật Bản rồi!

Đây cũng là kết quả mà Diệp Lăng Phi mong muốn nhất. Hắn hi vọng Suzu Yamakawa và Minako có thể quay về Nhật Bản sớm một chút. Nếu vậy, hắn sẽ dẹp loạn gia tộc Yamakawa sớm hơn, từ nay về sau không cần phải lo lắng quá nhiều về gia tộc này nữa. Diệp Lăng Phi muốn lợi dụng Suzu Yamakawa để khiến gia tộc Yamakawa biết điều hơn một chút, đó là ý định của hắn. Nghe Suzu Yamakawa nói ngày mai cô sẽ quay về Nhật Bản, Diệp Lăng Phi liền bảo:

– Vậy được rồi, bây giờ tôi sẽ đi đặt vé máy bay cho hai cô. Nếu hai cô còn cần những thứ khác thì cứ nói, tôi sẽ cố hết sức đáp ứng yêu cầu của hai cô!

Suzu Yamakawa thật sự không biết mình nên chuẩn bị những gì để quay về. Lúc trước cô hi vọng Diệp Lăng Phi có thể đến Nhật Bản cùng với mình, nhưng thái độ của Diệp Lăng Phi lại khiến cô nhận ra mình không thể trông cậy vào hắn. Cũng may có Minako ở bên cạnh, Suzu Yamakawa cũng không quá lo lắng. Cô nghe Diệp Lăng Phi hỏi mình muốn chuẩn bị gì, Suzu Yamakawa mở miệng, nhưng không nói nên lời, cuối cùng đành đáp:

– Chuyện này tôi phải bàn bạc với chị Minako một chút. Diệp tiên sinh, tôi thật sự không biết mình nên chuẩn bị gì!

Đúng lúc Suzu Yamakawa nói câu này, Minako vừa hay từ trên gác đi xuống. Thấy Minako đã ở đây, Suzu Yamakawa lập tức nói với cô ấy:

– Chị Minako, Diệp tiên sinh hỏi chúng ta phải chuẩn bị gì?

Minako hơi sửng sốt. Cô nhìn Suzu Yamakawa, rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Chuẩn bị gì?

– Chính là chuyện các cô về Nhật Bản ấy. Hai cô có định mang theo gì về không? Có gì tôi sẽ giúp đỡ!

Diệp Lăng Phi giải thích.

Minako lắc đầu, đáp:

– Diệp tiên sinh, chúng tôi không cần anh giúp đỡ gì cả. Lần này chúng tôi trở về không phải để dốc sức liều mạng với bọn họ. Tôi tin rằng các trưởng lão của gia tộc Yamakawa sẽ nể mặt tiểu thư Yamakawa. Bất kể thế nào, hiện giờ tiểu thư Yamakawa là người thừa kế chính thức của gia tộc Yamakawa!

– Còn tiền thì sao? Chẳng lẽ các cô quay về mà không cần tiền à?

Diệp Lăng Phi hỏi. Minako lắc đầu, đáp:

– Chuyện này không cần Diệp tiên sinh phải bận tâm. Sau khi tiểu thư Yamakawa trở lại Osaka, tất cả chi phí đều do gia tộc Yamakawa phụ trách. Trước khi tiểu thư Yamakawa về nước, tôi sẽ thông báo cho các phương tiện thông tin đại chúng ở Nhật Bản. Tôi tin rằng cho dù có người bất mãn với tiểu thư Yamakawa cũng sẽ không có hành động gì trước mắt truyền thông đâu. Cho nên, tất cả đều an toàn, ít nhất là sẽ an toàn trong ngày quay về. Còn sau đó, tôi cũng không dám đảm bảo sẽ xảy ra chuyện gì. Tôi chỉ có thể nói tôi sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ tiểu thư Yamakawa!

– Như vậy là đủ rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

– Minako, tôi tin tưởng năng lực của cô. Nếu cô trợ giúp Suzu Yamakawa thì nhất định sẽ không có vấn đề gì cả. Bất cứ lúc nào cô cũng có thể liên hệ với tôi. Nếu có chuyện gì cần tôi giúp thì cứ nói!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!