Diệp Lăng Phi lái chiếc xe Chevrolet đưa Đường Hiểu Uyển tới quán mì. Vừa vào quán, Diệp Lăng Phi đã đặt chai rượu vang lên chiếc bàn gỗ cũ nát. Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía họ.
Diệp Lăng Phi lớn tiếng gọi phục vụ:
– Cho hai tô mì, nhớ là phải nhiều thịt đấy nhé!
Đường Hiểu Uyển cảm thấy mặt nóng bừng, nàng thấy tất cả những người trong quán đều nhìn về phía này, trong lòng hết sức bối rối. Nàng lấy bàn tay nhỏ bé kéo nhẹ góc áo của Diệp Lăng Phi, khẽ nói:
– Trưởng phòng, hay là chúng ta đi ăn ở một nhà hàng khác, tôi mời anh.
– Sao thế? Ở đây ăn không tốt sao?
Diệp Lăng Phi cảm thấy kỳ lạ, hỏi:
– Em xem này, ở đây rất náo nhiệt, tất cả mọi người đều ăn uống thoải mái biết bao.
– Không phải, tôi cảm thấy chúng ta có vẻ hơi…
Đường Hiểu Uyển lo lắng bồn chồn, lúc trước, nàng không nghĩ sẽ có nhiều người chú ý như vậy, nên mới đồng ý vào quán này ăn. Nếu như biết sớm như thế này thì nàng thà nhịn đói chứ không đời nào đồng ý đi ăn cùng Diệp Lăng Phi.
– Không sao.
Diệp Lăng Phi xua tay, ra hiệu cho Đường Hiểu Uyển đừng quá lo lắng.
– Không biết năm nay là năm con gì mà nhiều kẻ thích làm màu thế không biết, lái xe sang đi ăn mì, không tiền mà cũng đòi cưa gái.
Giọng nói thô lỗ vang lên từ bàn cạnh tường. Trên bàn là hai người trẻ tuổi, cả hai đều đầu trọc lóc. Trong đó có một người trông rất vạm vỡ, để trần cánh tay, ngực xăm trổ. Kẻ còn lại đeo sợi dây chuyền ngọc trên cổ, vừa nhìn đã biết hai người này chẳng phải hạng lương thiện gì. Người vừa nói chính là gã thanh niên xăm trổ. Gã còn lại nghe vậy cũng hùa theo:
– Đúng vậy, đừng tưởng có xe sang là oai, chưa chắc đã phải xe của mình, khéo lại đi mượn, đúng là đồ ngu.
Diệp Lăng Phi nghe hai gã thanh niên nói vậy, hắn cười cười, cầm đũa gắp một miếng thịt lên, lơ lửng giữa không trung, lẩm bẩm:
– Thật là kỳ lạ, năm nay tại sao lại nhiều chó thế không biết, rảnh rỗi không có việc gì làm lại đi lo chuyện bao đồng.
– Thằng nhãi ranh kia, mày vừa nói cái gì?
Gã thanh niên xăm trổ vừa nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, đứng lên, chĩa ngón tay vào mặt Diệp Lăng Phi, gằn giọng quát:
– Mày có giỏi thì nói lại một lần nữa xem!
Đường Hiểu Uyển vừa nhìn thấy như vậy, mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng giải thích:
– Không phải đâu, anh ấy không nói gì anh đâu.
Nàng siết chặt cổ tay Diệp Lăng Phi, ra hiệu cho Diệp Lăng Phi đừng gây sự.
Diệp Lăng Phi khẽ nhếch mép cười, hắn đưa miếng thịt vào miệng, vừa nhai vừa thản nhiên nói:
– Tôi là người nhã nhặn, chẳng thèm chấp nhặt với mấy người đâu.
Hai gã thanh niên tiến tới, gã thanh niên xăm trổ đập mạnh tay xuống bàn Diệp Lăng Phi, khiến cho tất cả chai lọ gia vị trên bàn đều rơi xuống đất.
– Thằng nhãi, mày ngứa đòn à?
Gã thanh niên hung hăng gằn giọng:
– Muốn chết, nếu như muốn chết sướng thì gọi “chít” một tiếng, tao sẽ cho mày chết không đau đớn.
– Chít.
Diệp Lăng Phi cố ý nhấn mạnh chữ “Chít”.
Hai người này bị chọc cho tức đến sôi máu, rõ ràng là thằng này không sợ chết. Gã thanh niên xăm trổ chẳng nói chẳng rằng, hắn tung cú đấm thẳng vào mặt Diệp Lăng Phi, mắng:
– Thằng ranh, để tao dạy mày thế nào là lễ độ!
Bốp! Cánh tay gã thanh niên chạm vào tay phải Diệp Lăng Phi, vang lên một tiếng “bốp” khô khốc.
– Ôi đau quá!
Diệp Lăng Phi há hốc mồm kêu la:
– Cứu mạng! Báo cảnh sát! Báo cảnh sát! Bọn xã hội đen đánh người!
Quay đầu nhìn lại, quán đã vắng tanh. Tất cả khách ăn lúc nãy, thấy sắp có ẩu đả, đều đã chạy tán loạn ra ngoài. Ngay cả ông chủ cửa hàng cũng núp sau quầy, lén lút nhìn ra. Đường Hiểu Uyển tựa vào tường, mặt cắt không còn giọt máu, nàng đứng bất động, sợ đến mức không thốt nên lời kêu cứu.
Gã thanh niên xăm trổ nghiến răng ken két, cảm thấy tay phải đau rát, nhìn kỹ lại thì bàn tay hắn đỏ rực như bị nung qua lửa.
Hắn đâu biết rằng Diệp Lăng Phi đã trải qua những khóa huấn luyện khắc nghiệt tột cùng. Không chỉ hắn, ngay cả cánh cửa sắt Diệp Lăng Phi cũng có thể đấm thủng dễ dàng. Diệp Lăng Phi không phế bỏ cánh tay phải của hắn đã là nể tình lắm rồi.
Gã thanh niên kia vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi kêu la cứu mạng liền cho rằng thằng bạn mình đang chiếm thế thượng phong, chắc thằng công tử bột này đã chịu không ít khổ sở. Nghĩ vậy, hắn cũng không thể để mình kém cạnh, hung hăng giơ chân định đá vào bụng dưới Diệp Lăng Phi, thầm nghĩ:
– Lần này tao sẽ cho mày đo ván, xem mày còn dám giở trò nữa không!
Thoạt nhìn, Diệp Lăng Phi có vẻ đang ở thế bất lợi, miệng hắn vẫn la hét cứu mạng không ngừng. Nhưng thật ra không phải như vậy, Diệp Lăng Phi nhìn thấy gã kia sắp đá trúng người mình, liền hất tung chiếc ghế bên cạnh lên. Nếu cứ theo cái đà đá của gã thanh niên thì chắc chắn gan bàn chân hắn sẽ đạp thẳng vào ghế. Chiếc ghế lại rất cứng, cứng hơn chân gã thanh niên rất nhiều, chắc chắn lần này gã sẽ ăn đủ.
Đúng như dự đoán của Diệp Lăng Phi, tên tiểu tử kia tung cú đá thẳng về phía Diệp Lăng Phi.
– Trời ơi!
Gã tiểu tử này bỗng kêu thảm một tiếng, ngã bệt xuống đất, hai tay ôm lấy gan bàn chân, không ngừng rên rỉ.
– Cứu mạng! Báo cảnh sát! Có ai giúp tôi không!
Diệp Lăng Phi lớn tiếng nói vọng ra ngoài cửa.
– Hai tên xã hội đen đánh tôi, sao không ai giúp tôi vậy? Hết rồi, cái xã hội này hết rồi, xã hội đen ngang nhiên chém người giữa đường!
Nói xong liền nắm lấy tay Đường Hiểu Uyển, nói:
– Hiểu Uyển, chúng ta chạy mau!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa giả vờ hoảng hốt, hắn cố ý cầm ghế nện thêm cho tên kia một cái nữa khiến hắn càng kêu la thảm thiết hơn, rồi sau đó lại dùng đầu gối huých mạnh vào lưng hắn. Khi Diệp Lăng Phi kéo Đường Hiểu Uyển chạy ra khỏi quán thì gã thanh niên kia đã nằm sõng soài trên mặt đất, không thể gượng dậy được nữa.
Hai người chạy ra khỏi quán, gã thanh niên xăm trổ cố gắng ngồi dậy, hắn chẳng thèm để ý đến thằng bạn, liền lao thẳng vào bếp, vớ lấy con dao phay, đuổi theo Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy như vậy cảm thấy buồn cười, thầm nghĩ:
– Mấy thằng này đúng là không biết trời cao đất rộng, chẳng học cái hay ho gì, lại đi học làm xã hội đen.
Hắn không kéo Đường Hiểu Uyển chạy thẳng ra xe, mà chạy vòng vèo trên phố.
Gã thanh niên giơ dao đuổi theo Diệp Lăng Phi, hắn vừa đuổi vừa gào lên:
– Thằng nhãi, đồ rùa rụt cổ! Hôm nay tao mà không tóm được mày thì tao đổi họ theo mày!
– Theo họ tao? Mày đợi kiếp sau đi, tao còn chẳng thèm nhận mày làm con!
Diệp Lăng Phi nói một câu như vậy khiến gã thanh niên càng tức điên lên, quyết chém chết bằng được Diệp Lăng Phi.
Lúc đầu Đường Hiểu Uyển còn sợ, bây giờ nàng lại thấy có chút kích thích. Đường Hiểu Uyển cảm giác như mình đang lạc vào một bộ phim hành động. Nam chính nắm tay nữ chính chạy trốn khỏi bọn xã hội đen.
Phía trước là một con phố, có một chiếc xe cảnh sát đang đỗ ở đó. Hai viên cảnh sát vừa mua hai chai nước từ cửa hàng đi ra, vừa uống vừa nói chuyện. Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi kéo Đường Hiểu Uyển chạy đến đó. Vừa nhìn thấy hai viên cảnh sát, trong đầu Diệp Lăng Phi chợt lóe lên một ý. Hắn cố ý chạy chậm lại cho gã thanh niên xăm trổ kia đuổi theo. Đúng lúc gã thanh niên giơ dao lên chém vào đầu Diệp Lăng Phi thì Diệp Lăng Phi khẽ nghiêng người một chút. Gã thanh niên chém trượt, không kịp thu thế, lao thẳng về phía trước. Diệp Lăng Phi sợ vẫn chưa đủ đô, liền đẩy nhẹ vào lưng hắn một cái, cả người lẫn dao của gã thanh niên lao thẳng về phía hai viên cảnh sát.
– Hành hung cảnh sát!
Diệp Lăng Phi cố ý gào lớn:
– Mấy anh cảnh sát cẩn thận!
Hai viên cảnh sát lúc này mới giật mình chú ý, nhìn thấy một gã thanh niên xăm trổ đang hùng hổ cầm dao xông tới, không còn kịp rút súng ra nữa, đành phải cố gắng né tránh. Cho dù vậy, một viên cảnh sát cũng bị con dao sượt nhẹ qua tay trái.
– Thằng nhãi, dám hành hung cảnh sát à?
Hai viên cảnh sát tức đến nổ đom đóm mắt, nhất là viên cảnh sát bị thương, trong lòng giận sôi, hắn thầm nghĩ:
– Mẹ kiếp! Tao vừa mới làm cảnh sát được có mấy ngày, chưa lập được công trạng gì mà mày đã muốn chém tao rồi à!
– Không phải tôi, không phải tôi!
Gã thanh niên xăm trổ ngã sấp mặt xuống đường, bị hai viên cảnh sát đè chặt, mồm đập mạnh xuống nền đường, máu me đầy miệng. Hắn đang cố giải thích với hai viên cảnh sát rằng hắn không cố ý chém họ.
Viên cảnh sát bị thương hung hăng chạy tới đạp cho tên thanh niên một cú, gằn giọng quát:
– Không phải là mày thì là ai? Chẳng lẽ tao tự cầm dao chém mình sao?
– Thật không phải là tôi mà!
Tên thanh niên trong đầu vẫn cố gắng giải thích, vẻ mặt oan ức nói:
– Thật tình là tôi không hề muốn chém cảnh sát đâu!