Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1807: CHƯƠNG 1807: BỮA TỐI DƯỚI ÁNH NẾN! (2)

Bạch Cảnh Sùng không ở khách sạn, mà cùng Trương Khiếu Thiên túc trực bên cạnh Bành Nguyên trong bệnh viện. Bây giờ đã muộn, Bành Nguyên đã đi ngủ. Bạch Cảnh Sùng từ chỗ Bạch Tình Đình biết được tin Diệp Lăng Phi muốn đến Bắc Kinh, ông ta lập tức muốn nhờ Diệp Lăng Phi điều tra một chút.

- Nhạc phụ, con vừa mới lên xe taxi, đang trên đường về khách sạn!

Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại, ánh mắt nhìn ra bên ngoài. Hắn đã đến Bắc Kinh rất nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần đều thấy sự đổi mới. Diệp Lăng Phi phát hiện vấn đề lớn nhất của thành phố Bắc Kinh là nó quá phồn hoa. Càng phồn hoa, càng có thêm nhiều vấn đề phát sinh, nhất là ở một quốc gia như Trung Quốc, những chuyện như vậy càng dễ xảy ra. Diệp Lăng Phi cho rằng, sớm muộn gì cũng sẽ có vấn đề phát sinh khi một thành phố không được quy hoạch phù hợp với sự phát triển của nó, ví dụ như ngập lụt, giao thông tắc nghẽn, v.v...

Lúc đó, giọng nói của Bạch Cảnh Sùng vang lên trong điện thoại:

- Tiểu Diệp, cha biết con vừa đến Bắc Kinh, nhưng mà cha vừa mới biết được một tin tức. Vốn cha định tự mình điều tra thêm, nhưng cha thật sự có chuyện không rời đi được, đành phải nhờ con giúp một tay, Tiểu Diệp!

- Nhạc phụ, rốt cuộc là chuyện gì, cha nói rõ cho con đi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Bây giờ con bị cha làm cho hoang mang rồi, không biết rốt cuộc cha muốn nói cái gì nữa!

- Cha phải nói thế nào đây nhỉ, cha mới biết được y tá trưởng của bệnh viện năm đó bây giờ đang ở Bắc Kinh. Cha hi vọng con có thể đi gặp y tá trưởng đó, hỏi thăm chuyện trước kia. Nếu Tình Đình không muốn đi, vậy thì phải nhờ con hỏi giúp cha thôi!

Lúc nói chuyện, Bạch Cảnh Sùng có vẻ còn do dự, ông ta nói:

- Thẳng thắn mà nói, bây giờ trong lòng cha rất mâu thuẫn, không biết là có nên đi tìm hay không nữa. Có lẽ là không tìm được thì tốt nhất, như vậy cha và Tình Đình cũng không phải phiền não về chuyện này. Tiểu Diệp, cha có thể nhìn ra được, trong lòng Tình Đình cũng có chút mâu thuẫn với chuyện này!

- Nhạc phụ, nếu cha đã biết như vậy, vậy thì cha nên có quyết định, không phải sao? Có những việc đã trôi qua lâu rồi. Cho dù có tìm lại, để thỏa mãn cảm giác áy náy trong lòng cha, hay thật sự muốn một nhà đoàn viên, nhạc phụ, có những việc nên buông thì hãy buông tay đi. Có lẽ cha nên quý trọng những người hiện giờ. Vì đi truy tìm một người với hành tung thân thế hư vô mờ mịt, thậm chí không để ý đến người bên cạnh, cha cảm thấy như vậy có đáng không? Đã bao nhiêu năm như vậy rồi, cho dù cô ấy còn sống cũng tốt, không còn sống cũng được, tất cả đều đã qua rồi. Nhạc phụ, cha đã từng nghĩ tới chưa, nếu cha tìm được con gái của mình, cha sẽ nói gì?

Diệp Lăng Phi hỏi câu này quả thật làm khó Bạch Cảnh Sùng. Bạch Cảnh Sùng còn chưa nghĩ tới chuyện ấy. Đúng như Diệp Lăng Phi nói, cho dù cha tìm lại được con gái mình thì cha sẽ nói gì? Bạch Cảnh Sùng do dự, ông ta không dám chắc. Đã nhiều năm trôi qua, ông ta không biết bây giờ con gái mình đã trở nên như thế nào, khi gặp nhau thì câu đầu tiên ông ta nên nói cái gì? Diệp Lăng Phi thấy Bạch Cảnh Sùng trầm mặc, hắn tiếp tục nói:

- Nhạc phụ, con vẫn nhắc nhở cha như vậy: hãy quý trọng người bên cạnh mình. Cho dù cha tìm lại được con gái của mình, cha có thể đảm bảo là cô ấy sẽ không oán hận cha không? Con chỉ nói như vậy thôi. Nếu cha đã nhờ con, vậy thì con sẽ làm theo, nhưng con nghĩ chắc cha cũng hiểu, chuyện này chưa chắc đã thành công được!

- Tiểu Diệp, tạm thời không làm chuyện này vội. Cha biết con đến Bắc Kinh là để thăm lão thủ trưởng. Con nên ở bên cạnh lão thủ trưởng nhiều hơn nhé, tình hình sức khỏe của ông ấy bây giờ rất tệ, có lẽ không chịu được bao lâu nữa!

Bạch Cảnh Sùng dường như đã bị Diệp Lăng Phi thuyết phục, ông ta nói:

- Con nói đúng, tất cả cứ để xem ý trời đi. Nếu bây giờ cha đi tìm nó, có thể cũng sẽ không tìm được. Trước kia không phải là cha chưa từng tìm!

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Cảnh Sùng nói như vậy, hắn bảo:

- Nhạc phụ, cha nên sớm nghĩ như vậy mới phải. Chẳng phải bây giờ cha đang có một cô con gái đáng yêu sao, cha nên yêu thương cô ấy!

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang nói, Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh hướng về phía hắn làm ra vẻ mặt dễ thương. Biểu hiện của cô khiến Diệp Lăng Phi không nhịn được cúi đầu, hôn lên môi Bạch Tình Đình. Lúc này Bạch Cảnh Sùng nói:

- Tiểu Diệp, con nói đúng, quả thực cha nên quan tâm đến Tình Đình nhiều hơn!

Bạch Cảnh Sùng nói đến đây, ông ta bỗng nhiên đổi giọng, hỏi:

- Tiểu Diệp, cha nghe vú Ngô nói bà ấy gặp con ở quảng trường Hải Tinh. Chúng ta đều là đàn ông, chuyện của đàn ông cha cũng hiểu được. Cha chỉ hi vọng con và Tình Đình có thể chung sống với nhau thật hạnh phúc, nếu có thể thì chi bằng sinh một đứa bé đi!

Diệp Lăng Phi đã sớm nghĩ đến chuyện Bạch Cảnh Sùng sẽ nói những lời này, nó đã nằm trong dự liệu của Diệp Lăng Phi rồi. Nhưng Bạch Tình Đình đang ở ngay bên cạnh hắn, Diệp Lăng Phi không thể nói quá nhiều, tránh để Bạch Tình Đình nghe xong lại nổi cơn ghen. Hắn chỉ nói:

- Nhạc phụ, con biết rồi, con và Tình Đình sẽ cố gắng, mau chóng sinh một đứa bé!

- Như vậy là tốt rồi!

Bạch Cảnh Sùng nói:

- Sinh con sớm một chút, đối với cả hai vợ chồng đều tốt. Tiểu Diệp, nghe lời cha, hai vợ chồng phải tin tưởng và giúp đỡ lẫn nhau, nếu không thì sẽ có nguy cơ đổ vỡ đấy!

Diệp Lăng Phi trong lòng thầm nghĩ: nhạc phụ à, hình như cha không có tư cách gì để mà nói con nhé. Hôn nhân của cha vốn là một bi kịch, nếu không thì đã không trở thành cục diện rối rắm như bây giờ. Nhưng dù gì Bạch Cảnh Sùng cũng là bố vợ của Diệp Lăng Phi, cho nên câu này Diệp Lăng Phi chỉ có thể nói thầm trong bụng chứ không thể nói ra ngoài miệng được, hắn đáp:

- Dạ, con biết rồi!

Vừa để điện thoại xuống, Bạch Tình Đình đã ghé đôi môi đỏ mọng tới. Hai người hôn nhau say đắm, sau đó Diệp Lăng Phi nói:

- Nhạc phụ bảo chúng ta nên sớm có con, Tình Đình, ý kiến của em thế nào?

Chuyện này không phải là lần đầu được đề cập đến. Lúc trước Bạch Tình Đình cũng đã nhắc đến chuyện muốn sinh một đứa con, chỉ là mãi mà vẫn chưa thành công. Thân thể Bạch Tình Đình đặc biệt khiến cô khó mang thai hơn người bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là Bạch Tình Đình nhất định không thể mang thai, chỉ là cơ hội mang thai của cô nhỏ hơn mà thôi. Bạch Tình Đình nhìn về phía tài xế ngồi đằng trước đang lái xe, những chuyện thế này không nên nói ở trên xe taxi thì tốt hơn. Bạch Tình Đình ghé môi thì thầm vào tai Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, đừng nói chuyện đó ở chỗ này, chúng ta quay trở lại khách sạn rồi nói sau đi!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, không nói chuyện tiếp với Bạch Tình Đình nữa. Xe taxi đỗ ở trước cửa khách sạn. Sau khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình thanh toán tiền rời khỏi xe taxi, tên tài xế đó nhìn chằm chằm vào vòng ba của Bạch Tình Đình, nuốt nước bọt ừng ực, tay hắn đặt xuống hạ thân, tự nhủ:

- Thật đúng là một mỹ nữ cực phẩm, được một lần thì có chết cũng đáng!

Bạch Tình Đình đâu biết rằng cô đang bị tên tài xế đó lấy làm đối tượng để suy nghĩ hèn mọn bỉ ổi. Trong lòng Bạch Tình Đình chỉ muốn cùng Diệp Lăng Phi quay về phòng ân ái triền miên. Ở trên xe taxi, dục vọng của Bạch Tình Đình đã sớm bị Diệp Lăng Phi khơi gợi, chỉ là không tiện biểu hiện ra. Nhưng bây giờ thì khác, đã vào đến khách sạn rồi, Bạch Tình Đình không cần phải che giấu nữa, có thể bộc lộ sự khát khao trong lòng cô. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi vừa mới bước ra khỏi thang máy của khách sạn, đã nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đang đi về phía này. Lúc Trương Lộ Tuyết nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô dừng lại, do dự không biết có nên rời đi hay không. Bạch Tình Đình đã nhìn thấy Trương Lộ Tuyết, cô đứng từ xa gọi:

- Lộ Tuyết, cậu đi đâu vậy?

- Mình... mình định xuống quán bar uống chút rượu!

Trương Lộ Tuyết nói:

- Vừa rồi mình đi tìm cậu, cậu lại không có ở trong phòng. Mình đoán có lẽ cậu đi đón anh ấy rồi, xem ra mình đã đoán đúng. Mình không làm phiền hai người nữa, mình xuống quán bar uống rượu đây!

- Lộ Tuyết, em định uống rượu một mình sao?

Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói muốn đi uống rượu, hắn liền bảo:

- Hay là thế này đi, anh còn chưa ăn cơm, ba người chúng ta cùng ăn một bữa cơm. Sau đó khi ăn cơm xong, em muốn đi uống rượu ở đâu thì cứ đi, anh không bận tâm đâu!

Bạch Tình Đình kéo tay Trương Lộ Tuyết, nói:

- Đúng đó, Lộ Tuyết, chúng ta ăn cơm cùng nhau đi!

- Chuyện này...!

Trong lúc Trương Lộ Tuyết còn đang do dự, Diệp Lăng Phi đã đi tới ôm eo Trương Lộ Tuyết, tay kia ôm eo Bạch Tình Đình, đi về phía phòng, vừa đi vừa nói:

- Người ta thường nói ăn cơm tối dưới nến ở trong khách sạn rất lãng mạn. Chi bằng hôm nay ba người chúng ta dùng cơm dưới ánh nến đi!

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, trong lòng cô hiểu ý định của Diệp Lăng Phi. Cô nhấc chân phải lên, nhẹ nhàng giẫm lên mu bàn chân Diệp Lăng Phi để biểu lộ sự bất mãn trong lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!