Thấy Diệp Lăng Phi vừa nghe nhắc đến cái tên Chu Tuấn liền tức giận bóp nát cái chén, Đường Hiểu Uyển cho rằng mình đã lỡ lời. Nàng biết chuyện của Diệp Lăng Phi và Chu Tuấn, lần trước bởi vì bộ phận sản xuất cố ý làm khó dễ bộ phận tổ chức nên Diệp Lăng Phi đã đánh Chu Tuấn. Chính vì chuyện này mà Diệp Lăng Phi bị công ty cảnh cáo, lại còn bị giáng một bậc lương, cho tới bây giờ chưa đi làm cũng bởi vì mâu thuẫn với Chu Tuấn.
Đường Hiểu Uyển không biết rằng Diệp Lăng Phi tức giận bởi vì Chu Tuấn quấn lấy Lý Khả Hân. Diệp Lăng Phi là ai, hắn sao có thể cho phép một người đàn ông ghê tởm như Chu Tuấn tới gần Lý Khả Hân được.
Đường Hiểu Uyển vội vàng nói:
- Diệp đại ca, anh đừng nóng giận, em không nên nhắc đến Giám đốc Chu.
Nói xong, Đường Hiểu Uyển vội vàng lấy tờ giấy trong hộp ra lau nước trong tay Diệp Lăng Phi rồi nàng tìm chổi lau nhà để lau nước và thủy tinh trên sàn. Mãi đến lúc này, Diệp Lăng Phi mới lên tiếng:
- Hiểu Uyển, không cần lau đâu, cứ để nước tự khô. Anh còn có chuyện muốn làm, em quay trở lại làm việc đi, nhớ gọi điện cho anh đấy.
Đường Hiểu Uyển cảm giác dường như Diệp Lăng Phi đang muốn làm chuyện gì không hay, nàng vội vàng nói:
- Diệp đại ca, anh ngàn vạn lần đừng đi tìm Chu Tuấn, em sợ anh sẽ xảy ra chuyện.
Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
- Hiểu Uyển, em yên tâm, anh không có ngốc đến mức đi đánh tên khốn kiếp đó đâu, anh có biện pháp khác rồi, em đừng lo.
Lúc này Đường Hiểu Uyển mới yên tâm, trước khi đi nàng còn quay lại cười với Diệp Lăng Phi rồi mới mở cửa đi ra ngoài.
Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng làm việc, hắn xoay tròn chiếc ghế vài vòng rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc.
Cuối năm, bộ phận thị trường cũng khá nhàn rỗi, các dự án đều tạm dừng, phần lớn đều chờ sau khi tổng kết cuối năm.
Những nhân viên bộ phận thị trường lúc này đang tính toán xem cuối năm nay họ được tiền thưởng nhiều hay ít, thấy Diệp Lăng Phi đột nhiên xuất hiện, không ít người giật mình. Sáng sớm hôm nay Đường Dương còn nhắc đến chuyện Diệp Lăng Phi đánh người ở bộ phận thị trường, theo phân tích của Đường Dương, lần này Diệp Lăng Phi lành ít dữ nhiều. Bề ngoài thì tập đoàn chỉ xử phạt Diệp Lăng Phi chứ không khai trừ nhưng bên trong có âm mưu khác, đó là muốn cho Diệp Lăng Phi phải tự từ chức. Trước đây Diệp Lăng Phi đảm nhiệm chức vụ trưởng phòng nhưng tiền lương tương đương với giám đốc bộ phận thị trường, bây giờ bị giáng một bậc lương thì chỉ bằng lương của một nhân viên bình thường. Một tháng được 2000 đồng, khấu trừ bảo hiểm thì còn lại khoảng 1500 đồng. Tất cả những chi tiêu ăn mặc trong tháng đều cần dùng đến tiền, nếu chỉ chi tiêu được có thế, chắc chắn Diệp Lăng Phi sẽ chủ động từ chức để tìm công việc khác.
Đường Dương phân tích cũng có lý, những người này đều suy đoán trong thời gian tới Diệp Lăng Phi sẽ phải rời cương vị làm việc. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Diệp Lăng Phi, Đường Dương cảm thấy bất ngờ, nhìn Diệp Lăng Phi như vậy, chẳng có chút nào giống với việc sắp phải rời khỏi tập đoàn.
- Mọi người làm gì mà thấy tôi đến không chào hỏi gì vậy?
Diệp Lăng Phi đứng trong phòng cả bộ phận thị trường, hắn nhìn những nhân viên đang làm việc trong phòng, cười ha hả.
Đường Dương cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên, hắn thầm nghĩ:
- Giám đốc Diệp, không phải là chúng tôi không muốn nói chuyện với anh mà là anh đã đắc tội với Giám đốc Tôn, nếu như có quan hệ với anh thì chẳng phải là tự tìm khổ sao?
Lý Khả Hân đang kiểm tra e-mail trong máy tính, đột nhiên nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi truyền đến, theo bản năng nàng ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi một cái. Theo như suy nghĩ của Lý Khả Hân thì Diệp Lăng Phi hẳn là phải rất uể oải. Dù sao thì hắn cũng tiêu tiền phóng khoáng như thế mà bây giờ bị hạ tiền lương thấp như vậy làm sao mà đủ chi tiêu, nhưng thật không ngờ Diệp Lăng Phi vẫn vui vẻ, không có chút nào là mất tinh thần.
Lý Khả Hân thật nể phục Diệp Lăng Phi, gặp phải chuyện lớn như vậy mà vẫn có thể cho qua rất dễ dàng. Nàng còn đang tức Diệp Lăng Phi nên cố ý làm bộ không nghe thấy, càng cúi thấp đầu xuống.
Diệp Lăng Phi đã sớm nhìn thấy, hắn đang định đi tới bên cạnh Lý Khả Hân thì từ phía sau truyền đến giọng nói của Tôn Hằng Viễn:
- Ai nha, Giám đốc Diệp, tại sao anh lại đến bộ phận thị trường vậy?
Diệp Lăng Phi quay lại thấy Tôn Hằng Viễn ưỡn cái bụng ra, hắn bĩu môi, cười nói:
- Tôi đến thăm anh không được à?
- Giám đốc Diệp, nghe anh nói vậy, e rằng tôi phải xem xét lại anh mới được. Tuy rằng anh tạm thời bị nghỉ việc thế nhưng chức vụ vẫn không thay đổi, vẫn là giám đốc bộ phận tổ chức, là cấp trên của tôi, tôi đâu phải người không biết điều. Giám đốc Diệp, đừng đứng ở chỗ này, chúng ta vào trong phòng làm việc nói chuyện.
Diệp Lăng Phi xua tay, cự tuyệt nói:
- Không cần đâu, tôi chỉ đến xem thôi, bây giờ tôi vẫn đang trong giai đoạn tạm nghỉ việc. Đương nhiên nếu như bộ phận tổ chức có việc gì khó khăn tôi cũng không đứng nhìn đâu.
- Giám đốc Diệp, xem anh nói kìa, bây giờ tôi rất nể phục Phó Tổng Trần.
Trên khuôn mặt Tôn Hằng Viễn nở một nụ cười nham hiểm, hắn nói:
- Hiện tại, bộ phận thị trường chúng tôi đang nằm dưới sự lãnh đạo của bộ phận tổ chức, nào có ai dám không nghe lời. Chúng tôi có chuyện gì đều phải báo cáo cho bộ phận tổ chức biết, anh xem mọi tài liệu tổng kết cuối năm đều đã được chuyển lên bộ phận tổ chức. Trước đây thì những việc này đều do tôi xử lý nhưng bây giờ thì khác rồi, trên bộ phận thị trường còn có bộ phận tổ chức, tất cả công việc của bộ phận thị trường đều phải tập hợp lên bộ phận tổ chức.
Diệp Lăng Phi cảm thấy nực cười, chẳng phải Tôn Hằng Viễn đang tự lừa mình dối người đó sao. Hiện tại thì bộ phận tổ chức mới chỉ có liên quan đến bộ phận thị trường trong việc tính toán sản phẩm, chứ chưa đến mức có thể quản lý toàn bộ công việc của bộ phận thị trường. Tôn Hằng Viễn làm như vậy đơn giản là muốn để cho Trần Ngọc Đình phải khó khăn, muốn nhìn Trần Ngọc Đình bị bẽ mặt. Nhưng rất có thể đây không phải là chủ ý của Tôn Hằng Viễn, rất có thể Tiễn Thường Nam đã sai Tôn Hằng Viễn làm chuyện này. Diệp Lăng Phi hiện tại cũng lười quản chuyện này, cứ để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm. Diệp Lăng Phi muốn nhìn xem Tiễn Thường Nam sẽ giở trò gì, có chuyện gì thì sau này hắn sẽ xử lý, đến lúc đó sẽ trị cho bọn Tôn Hằng Viễn một trận ra trò.
Diệp Lăng Phi quyết định như vậy, hắn cười nói:
- Ừ, Giám đốc Tôn làm như vậy là tốt. Chờ khi nào tôi đi làm, tôi sẽ xử lý toàn bộ những công việc mà Giám đốc Tôn chuyển lên bộ phận tổ chức. Giám đốc Tôn chỉ cần quản lý khâu tiêu thụ là được.
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Tôn Hằng Viễn khẽ chấn động, hắn nghe ra được ý tứ trong lời này của Diệp Lăng Phi. Đó chính là nói Tôn Hằng Viễn giữ chức vụ giám đốc cũng là vô dụng, chẳng bằng một nhân viên tiêu thụ. Trong đầu Tôn Hằng Viễn thầm nghĩ:
- Diệp Lăng Phi, đợi đấy.
Trong lòng Tôn Hằng Viễn cảm thấy bất mãn với Diệp Lăng Phi nhưng hắn không biểu hiện ra ngoài mà vẫn cười ha hả nói:
- Giám đốc Diệp nói rất đúng, tôi là người không thích hợp với nghiệp vụ đó, thế nhưng hàng năm vẫn là quán quân tiêu thụ đấy chứ...
Tôn Hằng Viễn còn chưa nói xong thì thấy Diệp Lăng Phi xua tay, hắn nhịn không được nói:
- Được rồi, Giám đốc Tôn, anh có việc của anh, tôi có việc của tôi, anh chỉ cần không xuất hiện trước mặt tôi là được rồi.
Tôn Hằng Viễn xấu hổ, bị Diệp Lăng Phi đứng trong phòng bộ phận thị trường nói như vậy, hắn cảm giác thật mất mặt. Nhưng hắn lại sợ Diệp Lăng Phi phát hỏa lên, chuyện ngày hôm đó cho tới bây giờ hắn vẫn còn nhớ như in trong đầu. Tôn Hằng Viễn quay sang những nhân viên trong phòng nói lớn:
- Các người nhìn cái gì vậy, còn không mau viết báo cáo tổng kết cho tôi.
Tôn Hằng Viễn cầm lấy đống tài liệu trên bàn rồi đi vào phòng vệ sinh sửa sang một chút sau đó cầm cái túi rời khỏi bộ phận thị trường.
Đường Hiểu Uyển đã về nhà rồi, Lý Khả Hân thì không rủ Đường Hiểu Uyển về nhà như mọi khi, nàng không thấy Diệp Lăng Phi đi đâu, vốn tưởng rằng Diệp Lăng Phi sẽ đấu võ mồm với mình, thế nhưng không ngờ hắn lại chẳng nói với nàng một câu nào, khiến Lý Khả Hân cảm thấy có chút thất vọng.
Lý Khả Hân cầm túi xách đi ra khỏi tòa nhà, vừa mới qua đường sang bến xe đối diện thì một chiếc xe Toyota trắng đã chắn trước mặt nàng. Chu Tuấn mở cửa sổ xe xuống, nói với Lý Khả Hân:
- Lý Khả Hân, lên xe đi, tôi tiễn cô một đoạn đường.
Hai ngày nay Lý Khả Hân bị Chu Tuấn đeo bám, nàng cũng không biết Chu Tuấn tại sao hết lần này đến lần khác cứ đeo bám mình. Nhưng Chu Tuấn là giám đốc bộ phận sản xuất, tương lai nàng còn phải nhờ Chu Tuấn giúp đỡ khi đặt hàng, nên Lý Khả Hân không thể thẳng thừng từ chối hắn.
Nhưng với tính cách của Lý Khả Hân, nếu cứ bị Chu Tuấn đeo bám như vậy, chắc chắn nàng sẽ không thể nhịn được nữa. Lý Khả Hân lạnh lùng lắc đầu nói:
- Giám đốc Chu, không cần phiền đến anh đâu.
Chu Tuấn cười nói:
- Phiền với không phiền gì chứ, chúng ta đều là đồng nghiệp, tôi tiện đường nên tiễn cô một đoạn thôi mà.
- Tôi và anh không quá thân thiết, tôi nghĩ không cần phải như vậy. Hơn nữa nếu như tôi ngồi trong xe của anh, chỉ sợ bạn trai tôi sẽ không vui.
- Cô có bạn trai?
Chu Tuấn hơi sửng sốt, hắn thầm nghĩ:
- Tại sao Tôn Hằng Viễn lại vỗ ngực khẳng định Lý Khả Hân không có bạn trai?
Chu Tuấn đảo mắt một vòng rồi cười ha hả nói:
- Chuyện này thì có gì đâu, tôi với cô chỉ là quan hệ đồng nghiệp. Cô thấy tôi cũng kết hôn rồi đấy, lẽ nào cô sợ giữa chúng ta có chuyện gì sao?
Lý Khả Hân mắng thầm:
- Lão háo sắc, vẫn còn biết mình đã kết hôn à? Anh không có việc gì thì đeo bám tôi làm gì, anh nghĩ tôi là đứa ngốc sao.
Nghĩ thế nhưng Lý Khả Hân không biểu lộ ra, nàng lạnh lùng cười nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi sợ bạn trai tôi không vui, ngoại trừ bạn trai tôi ra, tôi không muốn tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào khác. Thôi được rồi, Giám đốc Chu, ngày mai chúng ta gặp lại.
Lý Khả Hân vừa mới đi được vài bước thì Chu Tuấn lái xe đuổi theo. Hắn lái xe rất chậm, đi cạnh Lý Khả Hân, nói:
- Khả Hân, dạo này tôi đang dự định thành lập một công ty, nguồn tài chính đã tìm được, chuẩn bị sang năm sẽ chính thức mở công ty. Tôi định sang năm sẽ từ chức, mặc dù tôi là giám đốc bộ phận sản xuất nhưng về nghiệp vụ tiêu thụ cũng không thạo lắm. Khả Hân, cô có hứng thú làm trong công ty tôi không, tiền lương một tháng ít nhất cũng tám ngàn đến một vạn, mà đến cuối năm còn được chia hoa hồng nữa. Tôi đảm bảo so với ở đây, cô sẽ có công việc tốt hơn nhiều.
- Không có hứng thú, công việc bây giờ của tôi rất tốt.
Lý Khả Hân không thèm suy nghĩ, nàng thẳng thắn cự tuyệt.
Chu Tuấn còn muốn tiếp tục nói nhưng đột nhiên hắn nghe được âm thanh khiến hắn kinh hãi: tiếng va chạm đuôi xe.
Lý Khả Hân cũng nghe thấy, nàng dừng chân lại rồi xoay người nhìn thì thấy Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, đầu xe của hắn đụng vào đuôi xe Chu Tuấn. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, Lý Khả Hân cảm giác có chuyện sắp xảy ra, nàng đứng trên lề đường, muốn nhìn xem Diệp Lăng Phi muốn làm cái gì tiếp theo.
Chu Tuấn vội vàng xuống xe, hắn rất quý trọng cái xe này, không cần phải đụng mạnh, ngay cả chạm nhẹ một chút thôi cũng đã đau lòng rồi. Chu Tuấn chạy đến xem xe, thì thấy Diệp Lăng Phi đi từ trên xe xuống, nhìn vẻ mặt Diệp Lăng Phi khiến hắn tức muốn chết. Rõ ràng Diệp Lăng Phi đụng vào xe Chu Tuấn mà trông hắn như không có chuyện gì, hắn đứng dựa người vào cửa xe, ung dung hút thuốc lá.
Tuy không nghiêm trọng lắm nhưng Chu Tuấn cũng rất đau lòng. Hắn liếc mắt thấy Diệp Lăng Phi như không có chuyện gì thì cảm thấy hết sức tức giận. Chu Tuấn đi thẳng tới trước mặt Diệp Lăng Phi, hổn hển nói to:
- Anh có biết lái xe không, xe tôi đi chậm thế mà anh cũng có thể đụng vào à. Diệp Lăng Phi, anh nói thẳng xem có phải anh cố ý không.
Diệp Lăng Phi thở khói thuốc ra, hắn ung dung hỏi ngược lại:
- Anh đoán xem?
- Để tôi đoán à, tôi nói là anh cố ý đấy. Tôi thấy anh bởi vì chuyện bị công ty xử phạt nên đổ toàn bộ trách nhiệm lên đầu tôi. Anh cho rằng tất cả là vì tôi nên anh mới bị công ty xử phạt, anh tức tôi nên cố ý đụng vào xe tôi.
Chu Tuấn chẳng hề bận tâm đến việc chỗ này gần Tập đoàn Tân Á, hắn la hét rất lớn, trông có vẻ hết sức phẫn nộ.
- Chúc mừng anh, anh đoán trúng rồi! Anh sẽ nhận được phần thưởng: tôi sẽ đụng lại một lần nữa.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Anh điên rồi! Anh là một kẻ điên!
Chu Tuấn vùng vằng.
Diệp Lăng Phi cười ha hả, hắn rít mấy hơi thuốc rồi ném điếu thuốc xuống đất, vỗ vỗ vai Chu Tuấn, cười nói:
- Chu Tuấn, bây giờ anh mới biết tôi là người điên sao, tôi thật buồn thay cho anh đấy. Thế nhưng nhìn anh cũng không phải người thông minh, anh xem tướng mạo anh kia, nếu không phải loại xấu xí dọa người thì cũng là tinh tinh đột biến. Đôi mắt cá chết của anh cứ nhìn chằm chằm vào tôi là không phục phải không? Không phục thì đánh tôi đi!
Những lời này của Diệp Lăng Phi khác gì lời khiêu khích, Chu Tuấn có thêm mấy lá gan cũng không dám động đến một sợi lông chân của Diệp Lăng Phi. Lần trước bị Diệp Lăng Phi đánh hắn vẫn còn nhớ như in trong đầu. Chu Tuấn trừng mắt nhìn một lúc lâu, cuối cùng cũng chỉ nói ra được một câu:
- Diệp Lăng Phi, anh... anh là đồ vô học, đồ lưu manh!
Xì, Lý Khả Hân không nhịn được bật cười. Nàng không ngờ Chu Tuấn tức nghẹn một lúc lâu cuối cùng cũng chỉ nói ra được câu này. Nói không chừng khi nghe xong, Diệp Lăng Phi sẽ nói "tôi là lưu manh đấy thì sao" ấy chứ.
Lý Khả Hân quả thật đã đoán trúng được phần đầu, nhưng không ngờ được phần sau. Diệp Lăng Phi cười ha hả nói:
- Tôi là đồ vô học, tôi là lưu manh đấy thì sao! Nhưng anh cũng là người làm công tác văn hóa đấy, tại sao tâm địa lại gian xảo đến vậy? Nói cho anh biết, Lý Khả Hân là bạn gái của tôi, phiền anh tránh xa nàng một chút, nếu không, tôi nghĩ anh sẽ tạo được thói quen sống ở bệnh viện đấy.
Lý Khả Hân vốn đang định cười, nhưng ngay lập tức khuôn mặt nàng lại cau lại, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh... anh là một kẻ lưu manh!