Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1811: CHƯƠNG 1811: KIÊU HÙNG RA ĐI (THƯỢNG)

Bành Hiểu Lộ vừa nói ra những lời này, Bành Nguyên lại cảm thấy vui vẻ. Ông vừa cười vừa nói:

- Tiểu Diệp đã giúp ông rất nhiều rồi, không thể lại phiền toái cậu ấy được. Hiểu Lộ, ông thật sự nhớ cậu ấy lắm, bao giờ cháu có thời gian thì gọi điện thoại cho cậu ấy, hỏi xem khi nào cậu ấy có thể tới Bắc Kinh thăm ông!

Những lời Bành Nguyên nói làm cho dự cảm chẳng lành trong lòng Bành Hiểu Lộ càng thêm mãnh liệt. Cô đáp:

- Ông nội, cháu biết rồi, bây giờ cháu sẽ lập tức gọi điện thoại cho anh ấy!

Bành Hiểu Lộ còn chưa nói hết lời, Trương Khiếu Thiên và Bạch Cảnh Sùng đã đi vào phòng bệnh. Trên mặt hai ông lão này còn mang theo nụ cười, Bạch Cảnh Sùng cười nói:

- Lão thủ trưởng, tôi thấy ngài đúng là người tài ba, chỉ cần nghĩ đến ai là người đó sẽ đến ngay. Chẳng phải lão thủ trưởng muốn gặp con rể tôi sao? Con rể của tôi đã tới rồi đấy!

Bạch Cảnh Sùng nói xong thì đứng qua một bên để nhường đường, Diệp Lăng Phi xuất hiện trước mặt Bành Nguyên. Diệp Lăng Phi nhìn khí sắc của Bành Nguyên, lập tức giật mình. Trong lòng hắn cũng biết, tình trạng của Bành Nguyên bây giờ rất kém, không ai biết được bao giờ Bành Nguyên sẽ nằm xuống không tỉnh lại nữa. Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng của Bành Nguyên như vậy, trong lòng âm thầm oán trách mình nên tới gặp Bành Nguyên sớm hơn. Hắn thật sự không ngờ sức khỏe của Bành Nguyên đã tệ đến mức này rồi. Nói lại năm đó Diệp Lăng Phi có thể trở về Trung Quốc, có một thân phận mới, đó là nhờ có Bành Nguyên. Là Bành Nguyên che chở cho hắn, khiến cho Diệp Lăng Phi không cần phải lo lắng chế độ thẩm tra nghiêm khắc ở trong nước. Mặt khác, cũng may mà có sự hỗ trợ của Bành Nguyên, mới giúp cho Diệp Lăng Phi tránh xa được đám cảnh sát hình sự quốc tế mà hắn rất chán ghét. Những chuyện đó đều nhờ vào Bành Nguyên, bây giờ, thấy Bành Nguyên thế này, Diệp Lăng Phi thật sự cảm thấy rất đau lòng. Từ trước tới giờ, Diệp Lăng Phi luôn coi Bành Nguyên như một người bạn cũ của mình để đối đãi. Tuy Diệp Lăng Phi chưa bao giờ cung kính với Bành Nguyên mà xưng hô Bành lão, hắn chỉ xưng hô Bành Nguyên một cách tùy tiện, như hai người bạn thân. Diệp Lăng Phi chưa từng coi chuyện giữa hắn và Bành Nguyên là một vụ giao dịch. Lúc trước, hắn từng vận chuyển vũ khí cho Bành Nguyên, Diệp Lăng Phi chỉ cho rằng đó là việc mình cần làm, chứ không coi là một vụ giao dịch. Chuyện đã trôi qua lâu như vậy rồi, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn có thể nhớ được tình cảnh lần đầu hắn và Bành Nguyên gặp nhau năm đó.

- Lão già, chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy mà kết thúc sao?

Diệp Lăng Phi đứng trước mặt Bành Nguyên, hắn không phải là một người đàn ông hay rơi lệ. Lúc hắn mới mười tuổi, Diệp Lăng Phi đã từng khóc vì cha mẹ mình qua đời. Từ đó về sau hắn đã quên mất khóc là như thế nào rồi. Nam nhi đổ máu không đổ lệ, đó là điều Diệp Lăng Phi luôn tự nói với mình. Hắn coi đây là lời răn của mình, luôn tự nhắc nhở bản thân, hắn không nên rơi lệ. Nhưng giờ phút này, Diệp Lăng Phi lại không rõ tại sao mình lại dễ dàng rơi lệ đến vậy. Hắn cảm giác được mắt mình đã hơi ướt. Diệp Lăng Phi không muốn để Bành Nguyên nhìn thấy hắn như vậy, hắn đưa tay lên quệt mắt, rồi cười nói:

- Lão già, tôi còn chưa uống đủ rượu với ông mà, bao giờ ông mới có thể uống rượu với tôi đây?

- Tiểu Diệp, e rằng lão già này không thể uống rượu với cậu được nữa rồi!

Bành Nguyên từ trên giường đứng dậy. Ông nằm trên giường lâu như vậy mà vẫn chưa bước xuống. Lúc này ông bước xuống, nhưng những người xung quanh không hề cảm thấy vui mừng vì Bành Nguyên có thể xuống giường. Trái lại, vẻ mặt họ càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị, thậm chí Bành Hiểu Lộ còn rơi nước mắt. Ai cũng biết sự khác thường của Bành Nguyên lúc này tuyệt đối không phải là chuyện tốt. Người trước khi chết thường có hồi quang phản chiếu, không ai biết sau đó sẽ có chuyện gì xảy ra, và không ai có thể vui mừng được. Bành Hiểu Lộ lau nước mắt, vội vàng đến bên giường, dìu Bành Nguyên, nói:

- Ông nội, ông ngồi trên giường đi, đừng bước xuống làm gì!

Bành Hiểu Lộ nói xong, cố gắng nặn ra một nụ cười, rồi nói:

- Ông nội, đều là do Diệp Lăng Phi vừa mới đến mà đã làm ông xuống giường rồi. Ông nội, chúng ta đuổi anh ấy đi là được!

Bành Nguyên nở một nụ cười hiền lành, ánh mắt ông đảo qua khuôn mặt cháu gái mình. Trên gương mặt tràn đầy vẻ thanh xuân tươi tắn đó là một nụ cười trông còn khó coi hơn cả khi cô khóc. Trong lòng Bành Nguyên hiểu rất rõ tình hình của mình lúc này. Bàn tay khô gầy không còn chút huyết sắc giơ lên. Những ngày qua bệnh tật đã làm cho ông sớm mất đi sức lực. Nếu nói Bành Nguyên từng là một con sư tử mạnh mẽ, thì giờ đây ông chỉ là một con sư tử mù đã mắc bệnh nặng, ngay cả sức để đi lại cũng không có. Nhưng hôm nay, Bành Nguyên lại cảm thấy toàn thân mình tràn đầy khí lực. Khi Bành Hiểu Lộ muốn dìu ông, Bành Nguyên lại đẩy cô ra, nói:

- Hiểu Lộ, cứ để ông đi. Ông là một quân nhân, cho dù có chết, ông cũng phải chết như một quân nhân, không hề sợ hãi!

Nếu đổi lại là ngày thường, Diệp Lăng Phi nhất định sẽ cười giễu Bành Nguyên, một người đã có tuổi mà lại nói những lời như vậy. Nhưng giờ phút này, hắn lại không cười, mà tiến đến trước mặt Bành Nguyên, vươn tay ra, đỡ lấy vai Bành Nguyên, nói:

- Lão gia, tôi biết ông là quân nhân, tôi cũng từng trải qua huấn luyện quân sự, từ một khía cạnh nào đó chúng ta giống như nhau. Nhưng mà lúc này không phải là lúc để nói về quân nhân, chúng ta nên nói chuyện bè bạn. Ông và tôi là bằng hữu, là bạn tốt đã nhiều năm!

Bành Nguyên nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ông khẽ gật đầu. Bành Nguyên tùy ý để Diệp Lăng Phi đỡ vai mình, Diệp Lăng Phi nói với những người vây quanh:

- Nào, nhường một chút, lão gia và tôi muốn nói chuyện như hai người bạn!

Trong lúc Diệp Lăng Phi nói chuyện, Bành Nguyên ho nhẹ một tiếng. Nhưng rất nhanh, Bành Nguyên lại ngẩng đầu lên. Trên khuôn mặt tràn đầy tang thương lóe lên ánh mắt của một trung thần đối với tổ quốc. Họ là những người đặt nền móng cho một Trung Quốc mới, sự hiện hữu của họ chính là để quốc gia này trở nên tốt đẹp hơn. Chỉ có điều, cho dù tương lai quốc gia này có trở thành thế nào, thì không ai có thể phủ nhận sự trung thành của họ với tổ quốc. Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, họ có thể mất mạng bất kỳ lúc nào trên sa trường. Bây giờ không có bất kỳ ai có tư cách để đánh giá những khai quốc công thần đó, Họ không thẹn với lương tâm! Bành Nguyên lại ho một tiếng, ông khoát tay, nói với Diệp Lăng Phi:

- Không sao đâu, tôi hiểu bệnh tình của mình mà!

- Tôi không lo lắng ông!

Diệp Lăng Phi nói:

- Lão già, trong lòng tôi ông mãi mãi là một con sư tử hiên ngang bất khuất. Tôi tin tưởng ông sẽ không ngã xuống đâu!

- Tiểu Diệp, tôi thích nghe những câu này của cậu, đó mới là Tiểu Diệp mà tôi quen biết chứ!

Bành Nguyên dùng sức vỗ vai Diệp Lăng Phi, nói:

- Tiểu Diệp, tuy tôi không muốn thừa nhận, nhưng tôi biết lão già này đã đi đến cuối con đường rồi. Tôi luôn cho rằng thành quả lớn nhất lúc tuổi già của mình là được quen biết cậu. Nhưng bất cứ chuyện gì cũng phải có kết thúc, ai rồi cũng phải chết. So với những lão chiến hữu của mình, tôi đã rất may mắn rồi. Tôi thật sự rất biết ơn cậu, cảm ơn cậu đã đến thăm lão già này lúc tôi sắp nhắm mắt xuôi tay. Nếu có kiếp sau, tôi vẫn hy vọng có thể kết giao với cậu. Cậu là một kẻ hay gây phiền phức, đồng thời cũng là một người trẻ tuổi mà tôi rất bội phục. Trên người cậu cũng mang theo sự ngang tàng bá đạo của tôi lúc còn trẻ. Tiểu Diệp, hãy tiếp tục như vậy, đừng để nó thay đổi!

Diệp Lăng Phi cảm thấy một thứ gì đó yên lặng trong cơ thể mình đã lâu bắt đầu trỗi dậy. Hắn không biết rốt cuộc đó là cái gì, nhưng hắn biết chính Bành Nguyên đã khiến nó trỗi dậy. Trong khoảnh khắc đó, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên hiểu ra, đó chính là tinh thần mạnh mẽ của hắn, đó là sự gai góc đã bị cuộc sống mài mòn đi, đó là mơ ước của hắn khi còn trẻ. Hắn mơ có một ngày có thể lớn tiếng nói cho những thôn dân từng xem thường hắn rằng, mình không phải phế vật. Nhưng đến lúc hắn thực sự được như vậy, những thứ đó trong người Diệp Lăng Phi đã bị chôn vùi. Hắn không còn khao khát nói như vậy nữa. Nhưng giờ phút này, khi hắn nghe những lời Bành Nguyên nói, Diệp Lăng Phi cảm thấy thứ đó trong người mình lại trỗi dậy. Điều đó không phải là chuyện xấu, sự ngang ngược của tuổi trẻ cũng có tác dụng riêng của nó, ít nhất là sẽ khiến cuộc sống của những người trẻ tuổi có thêm sức sống. Diệp Lăng Phi nhìn Bành Nguyên, nói:

- Lão gia, tôi hiểu rồi!

- Tôi không còn nhiều cơ hội để nói chuyện với cậu nữa rồi. Lần này nói chuyện với cậu, không biết còn có lần sau nữa không. Tiểu Diệp, tôi vẫn nhắc lại câu nói đó, thành quả lớn nhất của tôi lúc tuổi già là được quen biết cậu. Tôi cũng hy vọng cậu đừng vì một số điểm xấu của đất nước mà cho rằng đất nước này không tốt. Đây là đất nước của cậu, dòng máu trong người cậu là của dân tộc này. Năm đó tôi từng nói với cậu, cậu nên sinh sống ở đây. Bây giờ tôi lại nói câu này với cậu: Hãy sống ở đất nước này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!