Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1824: CHƯƠNG 1824: QUÁ LÂU RỒI!

– Chuyện này anh cũng không rõ lắm, chỉ có điều, cậu ta muốn tới gặp anh, dù thế nào anh cũng phải tiếp đón!

Chu Hồng Sâm nằm trên giường, tay cầm một điếu thuốc, sau khi hút một hơi, Chu Hồng Sâm quay sang phía Hứa Nguyệt Như nằm bên cạnh, hỏi:

– Em thấy chuyện này thế nào?

– Dù sao em chỉ là một người phụ nữ, những chuyện thế này em không có chủ kiến gì cả!

Hứa Nguyệt Như dịu dàng nói:

– Những chuyện này cứ để đàn ông các anh làm chủ đi, em không có suy nghĩ gì to tát, chỉ mong có thể chung sống với anh, như vậy là đủ rồi!

– Anh nghĩ Tưởng Khải Lâm sẽ không dễ dàng buông tha đâu!

Chu Hồng Sâm bỗng nhiên ngồi dậy, ông ta dụi tắt điếu thuốc trong cái gạt tàn ở đầu giường, cầm lấy quần đùi, mặc vào. Hứa Nguyệt Như không hiểu sao Chu Hồng Sâm lại đột nhiên nhắc đến Tưởng Khải Lâm, cô ta cảm thấy không hiểu lắm, hỏi:

– Sao đang yên đang lành anh lại nhắc đến ông ta chứ, em đã nói rồi mà, giữa em và ông ta đã không còn gì nữa cả, những chuyện đó đã là quá khứ rồi, sao anh cứ nhắc đến nó vậy?

Chu Hồng Sâm lắc đầu, nói:

– Nguyệt Như, không phải là anh muốn nhắc lại chuyện này, mà vì chuyện này luôn luôn là một nan đề với anh, không biết vì sao anh luôn cảm thấy bất an, anh cảm giác được Tưởng Khải Lâm sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta đâu, em đã từng là người phụ nữ của ông ta, chẳng lẽ ông ta sẽ trơ mắt nhìn em đi theo anh sao?

Hứa Nguyệt Như nghe Chu Hồng Sâm nói như vậy, cô ta nhìn Chu Hồng Sâm, hỏi:

– Vậy anh định làm thế nào, có phải là bây giờ anh đã hối hận rồi không?

– Anh chỉ đang suy nghĩ không biết quan hệ giữa hai chúng ta có khiến cho Tưởng Khải Lâm tức giận không, anh và Tưởng Khải Lâm là đồng sự, nếu giữa bọn anh có chút mâu thuẫn, khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng đến công việc. Hiện giờ anh đang rất lo lắng, lần này Tưởng Khải Lâm sang Pháp còn dẫn theo một đoàn khảo sát, ai biết Tưởng Khải Lâm sẽ làm gì ở nước Pháp chứ!

Hứa Nguyệt Như đi đến bên cạnh Chu Hồng Sâm, cô ta đứng sau lưng Chu Hồng Sâm, hỏi:

– Có phải là anh lo lắng Tưởng Khải Lâm sẽ bỏ rơi anh không?

Hứa Nguyệt Như vừa nói ra câu này, chỉ thấy Chu Hồng Sâm nhướng mày lên, nhìn Hứa Nguyệt Như, nói:

– Em nói vậy là có ý gì, cái gì mà Tưởng Khải Lâm bỏ rơi anh chứ, anh nói cho em biết, từ trước tới giờ anh chưa từng sợ chuyện đó, lúc anh đến tỉnh thành làm cái chức thị trưởng này, anh đã tính đến kết quả rồi, Tưởng Khải Lâm là người thế nào chẳng lẽ anh không biết sao, lúc anh tới đây đã chuẩn bị tốt về phương diện này rồi. Nguyệt Như, anh không muốn hai chúng ta cãi nhau, nhưng mà không thể không nhắc nhở em, lúc nói chuyện nhất định phải chú ý giữ chừng mực, những chuyện chính trị đó em không nên xen vào thì hơn, em chuyên tâm vào công ty bất động sản của em chẳng phải tốt hơn sao?

Hai cánh tay mảnh khảnh của Hứa Nguyệt Như khoác lên bờ vai Chu Hồng Sâm, cô ta nói:

– Hồng Sâm, đó không phải vì em lo lắng cho anh sao, em lo lắng giữa anh và Tưởng Khải Lâm sẽ xảy ra vấn đề, em cũng khá hiểu về tay Tưởng Khải Lâm đó, em biết lão ta là một kẻ tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn, biết đâu lão ta sẽ ra tay với anh, em không muốn nhìn thấy anh bị tổn thương!

– Anh và anh ta không có chuyện gì đâu, bọn anh là đồng sự, chưa nói tới mức làm tổn thương!

Chu Hồng Sâm nghe Hứa Nguyệt Như nói như vậy, ông ta quay mặt lại, nhìn khuôn mặt xinh đẹp khiến cho người ta phải say mê của Hứa Nguyệt Như, nói:

– Nguyệt Như, anh không thể không cân nhắc tình cảnh của chúng ta, em đã nghĩ tới chưa, công ty bất động sản của em dựa vào chính phủ, nếu có phương tiện truyền thông nào đó công khai mối quan hệ giữa hai chúng ta, như vậy sẽ gây ra một cuộc sóng gió. Anh đang nghĩ không biết Tưởng Khải Lâm sẽ xử sự thế nào, nói không chừng Tưởng Khải Lâm sẽ bỏ đá xuống giếng, ông ta tuyệt đối sẽ không giúp anh đâu, giống như là Vu Chấn trước kia, Tưởng Khải Lâm sẽ bỏ đá xuống giếng thôi, anh không thể không cân nhắc những vấn đề này!

– Chúng ta từ bỏ tất cả, ra nước ngoài định cư có được không?

Hứa Nguyệt Như nói:

– Trong tay em cũng có một ít tiền, nếu hai người chúng ta ra nước ngoài sinh sống thì chừng đó cũng đủ rồi, không cần phải ở đây lo lắng, sợ hãi nữa. Hồng Sâm, em thừa nhận trước kia em có quan hệ với Tưởng Khải Lâm, nhưng đó đã là quá khứ rồi, từ sau khi gặp được anh, em đã yêu anh sâu đậm rồi, em không muốn rời xa anh, chúng ta ra nước ngoài đi, em có thể lo liệu các thủ tục được mà!

Chu Hồng Sâm vỗ nhẹ lên người Hứa Nguyệt Như mấy cái, nói:

– Nguyệt Như, anh nghĩ có lẽ mình nên cân nhắc nên tiếp tục làm việc với Tưởng Khải Lâm như thế nào thì tốt hơn, anh không phải muốn đi là có thể đi ngay được, có quá nhiều chuyện chờ anh xử lý!

Chu Hồng Sâm nói xong lại quay người sang chỗ khác, mặc quần áo vào, nói:

– Chiều nay anh có một cuộc họp, Nguyệt Như, công ty của em trước mắt không nên quá liều lĩnh, anh nghe nói trung ương đang nghiên cứu một chính sách tài chính mới, rất có thể nửa cuối năm nay việc kiểm soát tài chính sẽ nghiêm ngặt hơn, đến lúc đó, ngân hàng sẽ thu hẹp nghiệp vụ tín dụng. Nếu công ty bất động sản của em không kiềm chế một chút, cứ tiếp tục vay vốn từ ngân hàng, rất dễ dàng sẽ xảy ra vấn đề, em nên chú ý đến chuyện này một chút!

Hứa Nguyệt Như nghe những lời này của Chu Hồng Sâm, cô ta khẽ gật đầu, đáp:

– Hồng Sâm, chuyện đó anh có thể yên tâm, em nắm rõ mà, biết rõ mình nên làm gì, về phần công ty em sẽ cẩn thận một chút, cố gắng kiểm soát các khoản vay ngân hàng, em lo lắng cho anh nhiều hơn, em luôn sợ rằng mình sẽ gây phiền toái cho anh!

– Chuyện này có lẽ anh nên tự mình giải quyết!

Chu Hồng Sâm nói.

Sau khi Chu Hồng Sâm rời đi, Hứa Nguyệt Như đi tắm, cô ta ngâm mình trong bồn tắm, tay thì cầm điện thoại, gọi vào một số điện thoại, sau khi người ở đầu dây bên kia nhấc máy, Hứa Nguyệt Như hỏi:

– Bí thư Tưởng, ông ở Pháp thế nào rồi?

– Mấy ngày nữa sẽ về!

Giọng nói của Tưởng Khải Lâm vang lên trong điện thoại, tâm trạng của ông ta dường như rất thoải mái, có thể nghe thấy tiếng cười sảng khoái từ Tưởng Khải Lâm, ông ta cười nói:

– Nguyệt Như, lần này về nhất định sẽ không thiếu quà cho cô đâu, ừm, cô nói đi, cô thích quà gì?

– Chuyện đó mà cần tôi nói sao, nước hoa, quần áo, túi xách, Paris là kinh đô thời trang thế giới, tôi đã muốn sang Pháp du lịch từ lâu rồi, chỉ là không có ai đi cùng tôi. Bí thư Tưởng, có muốn tôi sang Pháp với ông không?

Lúc Hứa Nguyệt Như nói những lời này, cô ta cố ý cất tiếng cười sảng khoái, Tưởng Khải Lâm nghe thấy tiếng cười của Hứa Nguyệt Như, ông ta chỉ nói:

– Nguyệt Như, tôi thừa biết cô thích đùa mà, cô sang Pháp làm gì, tôi ở đây bận trăm công nghìn việc, không có thời gian đi với cô đâu!

– Nói cũng đúng, Bí thư Tưởng, bao giờ ông về, tôi nhớ ông lắm!

Hứa Nguyệt Như nói.

Tiếng cười của Tưởng Khải Lâm vang lên trong điện thoại, hiển nhiên, Tưởng Khải Lâm không tin những lời Hứa Nguyệt Như nói.

– Nguyệt Như, tôi còn lạ gì cô nữa, cô nhớ tôi cái gì chứ, chẳng phải bây giờ cô đang thân thiết với Chu Hồng Sâm đó sao, điểm tốt nhất của tôi là không hay giận dỗi, nhưng tôi cũng biết, cô chẳng nhớ tới tôi đâu!

Hứa Nguyệt Như nghe được những lời này của Tưởng Khải Lâm, lập tức nói:

– Bí thư Tưởng, xem ông nói kìa, tôi thân thiết với Chu Hồng Sâm lúc nào chứ, đó đều là ông hiểu lầm cả thôi, tôi và Chu Hồng Sâm chỉ vì công việc mà phải gặp nhau nhiều thôi, giữa chúng tôi không có quan hệ gì cả, trong lòng tôi vẫn luôn nhớ đến ông mà!

– Cô ăn nói ngọt như mía lùi, sớm muộn gì tôi cũng bị mấy lời đường mật của cô làm cho chết mất!

Tưởng Khải Lâm cười nói:

– Nguyệt Như, cô không cần phải nói mấy câu ngon ngọt đó với tôi nữa, bây giờ tôi đang rất nhiều việc, nếu như có chuyện gì thì chờ tôi quay trở về tỉnh thành rồi nói sau, cùng lắm là tôi nhận lời với cô, nhất định sẽ giúp cô giải quyết ổn thỏa!

– Bí thư Tưởng, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy đi, bao giờ ông về nhất định phải gọi điện thoại báo cho tôi biết!

Hứa Nguyệt Như nói đến đây lại bổ sung thêm:

– Gần đây công ty của tôi tuyển một nữ sinh viên, tướng mạo rất xinh đẹp, hơn nữa còn là sinh viên tốt nghiệp đại học. Bí thư Tưởng, có hứng thú làm quen với cô ấy không?

Hứa Nguyệt Như hiểu rất rõ suy nghĩ trong lòng Tưởng Khải Lâm, nghe Hứa Nguyệt Như nói như vậy, Tưởng Khải Lâm cười nói:

– Nguyệt Như, cô nghĩ tôi hồ đồ lắm sao, sao tôi cứ cảm thấy nữ sinh viên mà cô nói đến toàn là những cô gái rất phóng khoáng. Cô sinh viên tốt nghiệp Đại học Bắc Đại mà cô giới thiệu với tôi, ngồi bên cạnh tôi chưa được năm phút đã bắt đầu rồi, còn chủ động hơn cả tôi. À, tôi hỏi ra mới biết cô ta 20 tuổi, Nguyệt Như, 20 tuổi mà đã tốt nghiệp Đại học Bắc Đại, có phải cô muốn nói cô ta là thần đồng không?

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!