Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1831: CHƯƠNG 1831: CHỒNG CỦA TÔI! (2)

Diệp Lăng Phi ngồi trên sô pha, tay cầm điếu thuốc. Phụ nữ tắm thường rất chậm, Diệp Lăng Phi kiên nhẫn chờ Vu Tiểu Vũ. Vu Tiểu Vũ đang tắm ở bên trong, cân nhắc xem mình nên đào tẩu như thế nào. Tuy người đàn ông này không tỏ ra quá nhiều địch ý với mình, nhưng Vu Tiểu Vũ vẫn không cảm thấy yên tâm, ai biết người đàn ông này có âm mưu gì chứ. Tối hôm qua cô vốn định đánh thuốc mê người đàn ông này, sau đó sẽ chạy trốn, nhưng không ngờ người đàn ông mà đến giờ cô vẫn chưa biết tên này còn tinh ranh hơn cả khỉ, căn bản không uống ly rượu đã bị bỏ thuốc. Ngược lại, Vu Tiểu Vũ bị thuốc mê của chính mình làm cho ngất xỉu. Trải qua chuyện đêm qua, trong lòng Vu Tiểu Vũ bắt đầu cảm thấy lo lắng, không dám chắc mình có thể trốn khỏi tay người đàn ông mà mình từng không coi vào đâu này. Nhưng cô lại muốn trốn, không thể cứ ở lại chỗ này như vậy được. Trong lúc Vu Tiểu Vũ còn đang suy nghĩ xem làm thế nào để có thể trốn khỏi đây, cô chợt nghe thấy ngoài cửa phòng tắm có tiếng gõ cửa, sau đó nghe thấy giọng nói của Diệp Lăng Phi:

– Bao giờ thì cô mới ra vậy, nhanh lên đi, tôi đói lắm rồi!

“Tên đáng chết, toàn ép buộc mình, sớm muộn gì anh cũng rơi vào tay tôi thôi, đến lúc đó, tôi sẽ dạy dỗ anh một trận nên thân!”. Vu Tiểu Vũ nghĩ đến đây, cô ta không nhịn được cười. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng cười của cô, liền quát:

– Vu Tiểu Vũ à, cô có hiểu những gì tôi nói không vậy, rốt cuộc cô có đi không đây?

– Đi, sao lại không đi chứ?

Vu Tiểu Vũ nói,

– Bụng tôi cũng đói lắm rồi!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiểu Vũ nói vậy, hắn phàn nàn:

– Tôi chẳng thấy cô có vẻ muốn đi chút nào, cứ lề mề mãi. Nếu cô còn tiếp tục như vậy, coi chừng tôi sẽ không giúp cô nữa đâu. Đến lúc đó, để cảnh sát tóm cô lại có lẽ cũng là một lựa chọn hợp lý!

Những lời này của Diệp Lăng Phi quả nhiên đã phát huy tác dụng. Vu Tiểu Vũ vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lập tức mở cửa phòng tắm, thò đầu ra. Cô ta nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Anh còn đứng đó thì làm sao tôi ra được, dù sao anh cũng là đàn ông, còn tôi là phụ nữ...!

Vu Tiểu Vũ còn chưa nói hết lời, Diệp Lăng Phi đã mở cửa phòng tắm ra, cưỡng ép Vu Tiểu Vũ chỉ mặc mỗi đồ lót đi ra ngoài. Hắn không kiên nhẫn, nói:

– Tôi đã nói với cô rồi, tôi không có thời gian để dây dưa với cô, lề mề phiền chết đi được!

Vu Tiểu Vũ cứ thế gần như trần truồng đứng trước mặt Diệp Lăng Phi. Cô hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Xem như anh lợi hại, anh nhớ kỹ cho tôi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả thù đó, tên đàn ông thối tha nhà anh!

Vừa nghe Vu Tiểu Vũ nói những lời này, Diệp Lăng Phi lập tức ôm lấy eo Vu Tiểu Vũ, kéo cô vào trong. Bàn tay hắn hung hăng bóp mạnh vào mông Vu Tiểu Vũ một cái. Hắn nhìn Vu Tiểu Vũ, nói:

– Cô phải nhớ kỹ, bây giờ cô đang ở trong tay tôi. Nếu cô không biết điều một chút, tôi không ngại đưa cô vào đồn cảnh sát đâu. Nói thẳng nhé, nếu không phải có người nhờ tôi đi tìm cô, tôi thật sự chẳng muốn nói nhiều với cô như vậy làm gì. Cô không phải là kiểu phụ nữ khiến người ta cảm thấy thích thú, tuy rằng tôi phải thừa nhận là cô rất đẹp, nhưng đáng tiếc là, cô không có khí chất, càng chưa nói đến sức hấp dẫn đối với tôi. Vu Tiểu Vũ, tốt nhất là bây giờ cô nên hợp tác với tôi, như vậy sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái cho cả hai bên chúng ta, cô đã hiểu chưa?

– Ai nhờ anh tìm tôi vậy?

Vu Tiểu Vũ rất ngạc nhiên, hỏi.

– Chuyện đó không liên quan gì tới cô. Trước khi tôi làm rõ tất cả mọi chuyện, có lẽ là không nên nói cho cô biết thì tốt hơn. Vu Tiểu Vũ, cô chỉ cần nhớ kỹ một điều là tôi sẽ không hại cô đâu, như vậy đủ rồi. Ở Trung Quốc, nếu có người nào có thể giúp được cô thì người đó nhất định là tôi!

Diệp Lăng Phi và Vu Tiểu Vũ rời khỏi phòng, đi ra thang máy chuẩn bị xuống nhà ăn ở tầng một để dùng bữa sáng. Khi thang máy đi đến tầng sáu của khách sạn, chợt thấy người đàn ông đầu hói khoảng ba lăm, ba sáu tuổi hôm qua đang định đi vào. Vu Tiểu Vũ nhìn thấy người đàn ông đầu hói đó, cô ta khoác tay Diệp Lăng Phi, trông cực kỳ thân mật, nhẹ nhàng nói:

– Anh gây phiền toái cho tôi, bây giờ đến lúc anh giải quyết rồi đấy!

Diệp Lăng Phi cười cười, thấp giọng nói:

– Thật ra thì anh ta nên cảm ơn tôi mới phải, đúng không?

Vu Tiểu Vũ không nói nhiều. Người đàn ông đầu hói đó đi vào trong thang máy, liếc mắt thấy Vu Tiểu Vũ đang khoác tay Diệp Lăng Phi, hắn ta lập tức trợn trừng mắt, đúng là chọc gậy bánh xe mà. Tối hôm qua hắn ta hấp tấp đi thuê phòng, còn tưởng rằng tối đó nhất định sẽ được âu yếm mỹ nữ trong lòng, nhưng không ngờ sau khi hắn thuê phòng xong, lúc quay trở lại quán bar thì đã không thấy người đâu nữa rồi. Tối hôm qua hắn mang một bụng tức đi ngủ, trong lòng đang định đi tìm hiểu xem liệu người đẹp đó có phải đã bị gã đàn ông chán ghét tối qua đưa đi rồi không. Thật không ngờ lại gặp được hai người này ở trong thang máy, hơn nữa từ những động tác thân mật của hai người họ, có thể khẳng định tối qua hai người này đã có quan hệ với nhau. Hắn vốn cho rằng mình đã tìm được một thiếu phụ tịch mịch cực phẩm, vốn đang vui sướng vô cùng, không ngờ cuối cùng lại bị người khác nhanh chân đoạt mất. Sự tức giận trong lòng hắn lúc này có thể tưởng tượng được. Khi hắn vừa đi vào trong thang máy, lập tức không khách khí nói với Diệp Lăng Phi:

– Này nhóc, mày đừng vội đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện!

– Ừm, tôi không muốn đi, chúng tôi đang chuẩn bị đi ăn điểm tâm. Nếu anh còn chưa ăn sáng thì tôi không ngại mời anh ăn cùng!

Diệp Lăng Phi cười nói,

– Tính tôi luôn hào phóng, không giống ai đó hẹp hòi keo kiệt đâu!

– Mày có ý gì, mày bảo tao keo kiệt à?

Người đàn ông đầu hói đó nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, hừ lạnh nói:

– Mày không biết tao là người thế nào à? Làm sao tao lại keo kiệt được chứ?

– Nếu anh không keo kiệt thì chi bằng mời chúng tôi đi ăn sáng đi!

Diệp Lăng Phi nói,

– Sau khi ăn sáng xong, tôi có thể đi với anh tới chỗ nào mà anh muốn, bất kể là solo hay đấu võ, tôi đều không ngại!

– Anh... anh là người ở tỉnh thành?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Cũng chưa đến mức ấy, tôi mới ở đây được bảy, tám năm thôi. Vị tiên sinh này, tôi thấy hình như anh không phải là người ở tỉnh thành, nhưng mà thế cũng không sao cả, kết giao bạn bè không luận xuất thân, chúng ta có thể ngồi xuống chậm rãi trò chuyện. Vừa nãy tôi và Vu Tiểu Vũ trò chuyện, tôi còn đang nghĩ không biết nên đưa cô ấy đến đâu chơi cho vui. Anh đã nghe nói về đấu quyền ngầm chưa? Chỗ đó thú vị lắm. Anh bạn, hình như anh vừa nói mình rất có tiền đúng không? Chi bằng chúng ta qua đó chơi đi. Tôi cũng có không ít bạn bè ở đấy, họ rất thích những người vừa có tiền lại vừa nho nhã như anh bạn đây!

Khi cửa thang máy vừa mở ra, người đàn ông đầu hói đó không nói thêm một câu nào, vội vàng chạy ra ngoài. Hắn vẫn không quên liếc Diệp Lăng Phi vài lần, cảm thấy ánh mắt đó rất không giống người thường. Giọng điệu của Diệp Lăng Phi khi nói chuyện giống hệt một tên thủ lĩnh xã hội đen. Hắn sao có thể đắc tội được chứ? Sợ đến mức vội vàng chạy đi mất. Vu Tiểu Vũ thấy người đàn ông đầu hói đó bỏ chạy nhanh như vậy, cô ta bĩu môi, nói:

– Cái tên này trông thế mà nhát gan thật. Còn muốn ra ngoài chơi gái nữa chứ, cứ nghĩ có tiền là có thể tùy tiện động vào phụ nữ sao, đúng là buồn cười!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiểu Vũ nói vậy, hắn cười nhạt bảo:

– Nói cũng đúng, không phải tất cả phụ nữ đều tốt đẹp như vẻ bề ngoài đâu. Có những người phụ nữ bề ngoài thì xinh đẹp, nhưng nội tâm lại vô cùng hiểm ác. Tôi nghĩ có lẽ tên đầu hói đó nên cảm ơn tôi. Nếu không nhờ có tôi thì chắc hắn cũng không biết mình bị lừa thế nào đâu!

– Nhưng nếu hắn thích bị lừa thì sao!

Vu Tiểu Vũ bất chợt thốt ra câu này, cô ta khoác tay Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:

– Cũng không phải tất cả đàn ông đều nghĩ được như anh đâu. Có những người đàn ông biết rất rõ đó là một cái bẫy, nhưng họ vẫn cứ nhảy vào. Cho nên, anh ngàn vạn lần đừng nên dùng suy nghĩ của mình để đánh giá đàn ông khác!

Diệp Lăng Phi cười cười, hắn nhìn Vu Tiểu Vũ, nói:

– Ờ nhỉ, tôi lại quên mất chuyện này. Cô nói không sai, quả thực tôi không hiểu đàn ông khác như cô. Vu Tiểu Vũ, giờ tôi cảm thấy cô càng lúc càng thú vị rồi đó!

– Tôi thú vị ấy hả?

Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô ta tỏ vẻ kỳ quái, hỏi:

– Tôi thú vị ở chỗ nào?

– Chuyện này đến một lúc rồi cô sẽ hiểu, giờ tôi không nói với cô thì tốt hơn!

Diệp Lăng Phi nói.

Vu Tiểu Vũ cũng không hỏi tiếp nữa, cô ta cùng Diệp Lăng Phi đi về phía nhà hàng của khách sạn. Sau khi Vu Tiểu Vũ và Diệp Lăng Phi chọn chỗ ngồi trong nhà ăn xong, Vu Tiểu Vũ đột nhiên hỏi:

– Tôi có một yêu cầu. Sau khi chúng ta ăn sáng xong, anh có thể cho phép tôi đi gặp chồng tôi được không? Anh ấy cần người chăm sóc!

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

– Vu Tiểu Vũ, cô đúng là một người phụ nữ thú vị, cứ thích đùa với tôi!

– Những điều tôi nói là thật, tôi không đùa với anh đâu. Chồng của tôi đang ở chỗ này!

Bộ dạng của Vu Tiểu Vũ khi nói chuyện rất nghiêm túc, tuyệt nhiên không giống đang đùa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!