Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1833: CHƯƠNG 1833: NGƯỜI TỐT ĐƯỢC BÁO ĐÁP! (2)

Diệp Lăng Phi nói với giọng điệu rất mạnh mẽ. Những người vây quanh đó thấy Diệp Lăng Phi tay ôm cô gái xinh đẹp kia, trông hệt như một cặp vợ chồng, những người đó cũng nhanh chóng mất hứng. Vợ chồng mâu thuẫn là chuyện thường ngày ở huyện, ai cũng đã trải qua rồi, ai chẳng biết những chuyện kiểu này chẳng có gì hay ho để xen vào cả. Cho dù họ cảm thấy người phụ nữ đang khóc nức nở đó rất đẹp, nhưng mọi người ở đây cũng không nghĩ nhiều, cứ thế mà giải tán, ai nấy lục tục rời đi. Diệp Lăng Phi ôm eo Vu Tiểu Vũ đi thêm bảy tám bước nữa, lại gọi một chiếc taxi, để Tiểu Vũ lên xe trước, sau đó hắn cũng ngồi lên xe taxi, nói với Tiểu Vũ rằng:

– Cô nói đi, bây giờ chúng ta đi chỗ nào đây?

– Nhà khách Đông Giao!

Mắt Vu Tiểu Vũ vẫn còn hồng hồng, xem ra vừa nãy đã khóc nhiều. Cô cầm khăn giấy lau nước mắt trên mặt mình, nói:

– Từ nay về sau không được làm như vậy nữa, tôi không phải là một người dễ bắt nạt đâu!

– Được rồi, được rồi, chuyện cũng đã qua rồi mà, sao cô còn nhắc lại làm gì chứ? Tôi tin là cô có chồng! Được rồi chứ? Cô tranh thủ thời gian đi gặp chồng cô đi, tôi thực sự không chịu nổi một người phụ nữ như cô, nói gì cũng không được, không nói gì cũng không được, cô bảo tôi phải nói với cô thế nào cho phải đây!

Diệp Lăng Phi oán trách một hồi. Bác tài xế taxi sau khi nghe được những lời này của Diệp Lăng Phi, liền hiểu lầm đây là một cặp tình nhân vụng trộm. Xã hội bây giờ đủ hạng người, nhất là những đôi tình nhân yêu nhau vụng trộm, nào là vợ cắm sừng chồng, nào là chồng ngoại tình, những chuyện đó nhiều không kể xiết, đến mức chẳng còn gì là lạ nữa. Bởi vì bây giờ đầy rẫy những chuyện như vậy, mọi người không còn thấy kỳ quái, chứ nếu là vài chục năm trước thì tình hình đã khác hẳn. Diệp Lăng Phi hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của tài xế taxi nhìn hắn và Vu Tiểu Vũ, trong lòng hắn vẫn đang tính toán xem nên gặp Chu Hồng Sâm vào lúc nào. Còn Vu Tiểu Vũ thì hai tay cầm túi xách, đặt giữa hai chân, cô nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, ánh mắt không ngừng chớp động, không biết rốt cuộc trong lòng đang nghĩ gì. Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiểu Vũ mấy lần, thấy mắt cô cứ nhìn chằm chằm ra bên ngoài, hắn mở miệng, vốn định nói mấy câu, nhưng lời đã đến bên môi, Diệp Lăng Phi lại nuốt trở vào, hắn cũng quay mặt sang hướng khác.

Đột nhiên, ví tiền của Diệp Lăng Phi rơi từ trong túi quần ra. Diệp Lăng Phi không thích mang theo ví lắm, nhưng ví tiền và điện thoại đều là vật tùy thân. Cũng bởi đang ngồi trong xe, ví tiền của hắn mới rơi ra khỏi túi quần, lăn đến bên chân Vu Tiểu Vũ. Vu Tiểu Vũ vốn không có ý định nói chuyện với Diệp Lăng Phi, nhưng thấy ví tiền của hắn rơi ra, cô liền cúi xuống, nhặt lấy chiếc ví dưới chân mình. Vu Tiểu Vũ vừa nhấc tay lên, chợt thấy trong ví Diệp Lăng Phi có một bức ảnh. Lúc đầu Vu Tiểu Vũ còn tưởng người trong ảnh chính là mình. Khi cô định hùng hổ chất vấn bức ảnh này từ đâu ra, cô mới nhận ra người phụ nữ trong ảnh vẫn có những điểm khác biệt so với mình. Người phụ nữ trong bức ảnh này còn xinh đẹp hơn cô, hơn nữa khí chất cũng cao quý hơn nhiều, đó là khí chất mà Vu Tiểu Vũ trước giờ rất cố gắng thể hiện nhưng không tài nào làm được. Cô có thể khẳng định người trong tấm ảnh này tuyệt đối không phải mình. Vu Tiểu Vũ quay sang phía Diệp Lăng Phi, không nhịn được hỏi:

– Người phụ nữ đó là ai vậy?

Diệp Lăng Phi cầm lấy ví tiền của mình từ tay Vu Tiểu Vũ, hắn không muốn giải thích với cô, chỉ lạnh nhạt nói:

– Chuyện đó có liên quan gì đến cô?

– Tất nhiên là có liên quan!

Vu Tiểu Vũ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Tôi cho rằng anh có bí mật gì đó giấu giếm tôi, thậm chí tôi còn hoài nghi anh đã theo dõi tôi từ lâu. Bây giờ tôi đặc biệt muốn anh thẳng thắn với tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!

Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiểu Vũ nói vậy, bật cười, hắn lắc đầu nhìn cô, hỏi:

– Thế cô định nói gì với cảnh sát?

– Tôi…!

Vu Tiểu Vũ bị Diệp Lăng Phi hỏi vậy, á khẩu không trả lời được. Cô nhìn Diệp Lăng Phi, oán hận đáp:

– Tôi sẽ nói với cảnh sát là bị người ta lừa, một người đàn ông xấu xa nào đó uy hiếp tôi, muốn bắt cóc tôi. Anh nói xem, cảnh sát có tin lời tôi không?

– Cô tự trả lời đi!

Diệp Lăng Phi cười đáp:

– Vấn đề này căn bản không cần hỏi tôi, chính cô hoàn toàn có thể tự trả lời được. Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không hại cô, cô mau làm xong những chuyện này đi. Nếu cô thật sự muốn biết người phụ nữ đó là ai thì tôi nói cho cô biết cũng được. Người phụ nữ đó là vợ tôi. Xong chưa? Bây giờ cô đã hài lòng rồi chứ? Còn có chuyện gì muốn hỏi tôi nữa không?

Vu Tiểu Vũ hiển nhiên không ngờ trên đời lại có người giống nhau đến vậy. Cô nhìn vào mắt Diệp Lăng Phi, hỏi với vẻ không tin tưởng:

– Đó là sự thật sao?

Diệp Lăng Phi tỏ ra không kiên nhẫn được nữa, nói:

– Cô cảm thấy tôi cần thiết phải lừa gạt cô sao? Tôi không phải là kẻ lừa đảo như cô. Được rồi, được rồi, mau giải quyết xong chuyện của cô đi, bây giờ tôi không có thời gian để dây dưa với cô ở đây!

Diệp Lăng Phi khiến Vu Tiểu Vũ hiểu lầm rằng vợ hắn đã qua đời. Nghĩ đến đó, trong lòng Vu Tiểu Vũ bỗng nhiên hiểu ra, có lẽ người đàn ông này đã theo dõi mình từ lâu, sau đó tìm được nhược điểm của mình, như vậy có thể khống chế mình, bắt mình hành động như người vợ của hắn trong quá khứ. Vu Tiểu Vũ nghĩ đến nước này, cô đã nảy ra chủ ý, chỉ là hiện giờ cô cố ý không nói ra. Cô nhìn ra bên ngoài cửa kính xe, không tiếp tục nói chuyện với hắn. Nhà khách Đông Giao không phải là một nhà khách lớn, tài xế taxi cũng không biết nó ở đâu, cuối cùng dưới sự chỉ dẫn của Vu Tiểu Vũ mới tìm được Nhà khách Đông Giao. Vừa đến nơi, Vu Tiểu Vũ đã đẩy cửa bước xuống xe. Diệp Lăng Phi thanh toán tiền, hắn vừa đặt chân xuống đất đã cảm thấy đất dưới chân rất mềm, phát hiện có một vũng nước. Nhà khách Đông Giao này là một nhà nghỉ tư nhân nhỏ ở vùng ngoại thành, hoàn cảnh rất kém, mà ở đây toàn là nước, không biết nước này từ đâu mà ra. Hai hôm nay thành phố không có một giọt mưa nào, đáng lý ra mặt đất không thể có nhiều vũng nước đọng thế này. Diệp Lăng Phi cũng không quan tâm nhiều đến vậy, hắn đi đến trước mặt Vu Tiểu Vũ, hỏi:

– Chồng cô ở đâu vậy?

– Tôi đã nói với anh rồi, tôi muốn đi gặp chồng tôi, anh không được phép đi theo, tôi sợ chồng tôi không chịu nổi cú sốc!

Vu Tiểu Vũ nói:

– Nếu một người đàn ông như anh xuất hiện ở đây, chồng tôi sẽ nghĩ không hay. Tóm lại, tôi không muốn làm chồng tôi bị kích động. Chuyện đó anh phải đáp ứng tôi, nếu không thì tôi sẽ không dẫn anh tới nơi tôi ở!

Diệp Lăng Phi nheo mắt, nhìn về phía Vu Tiểu Vũ, nói:

– Vu Tiểu Vũ, cô đừng có giở trò với tôi đó!

Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô biến sắc, hung hăng giậm chân một cái, nói:

– Anh đừng có suốt ngày dùng suy nghĩ hèn hạ của anh để đánh giá tôi, tôi rất yêu chồng tôi, tôi không cho phép bất cứ người nào sỉ nhục tình cảm mà tôi dành cho chồng tôi. Nếu như anh không tin tưởng tôi, bây giờ tôi sẽ dẫn anh đến đó. Chỉ có điều, tôi nói trước rồi đấy, anh không được lộ diện cùng với tôi, đó là yêu cầu cơ bản nhất, anh có đồng ý không?

– Tôi đồng ý với cô là được chứ gì!

Diệp Lăng Phi nói:

– Điều kiện này với tôi mà nói cũng không khó. Tôi đứng chờ cô ở bên ngoài là được rồi! Tôi sẽ thu xếp cho cô, tôi không nhất thiết phải dẫn cô đi một mình, cô có thể cùng chồng mình đi với tôi cũng được!

– Điều đó không thể nào xảy ra, chồng tôi sẽ không bằng lòng gặp anh!

Vu Tiểu Vũ nói xong, cất bước rời đi. Cô vừa đi được vài bước, bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Tôi vẫn còn chưa hỏi tên anh, anh thành thật nói cho tôi biết, rốt cuộc thì anh tên là gì?

– Tên tôi quan trọng với cô đến vậy sao?

Diệp Lăng Phi nói:

– Biết hay không biết thì có gì khác nhau đâu chứ, như cô tên là Vu Tiểu Vũ, nhưng chẳng phải cũng hay dùng tên giả đó sao? Nhưng mà nếu cô đã muốn biết tên tôi, tôi nói cho cô biết cũng được, không thì cô lại cho rằng tôi là một người keo kiệt, không chịu nói tên của tôi là gì! Tôi tên là Diệp Lăng Phi, cô muốn gọi tên này như thế nào cũng được. Thôi, Vu Tiểu Vũ, chuyện cô muốn biết cũng đã biết rồi, bây giờ chúng ta đi gặp chồng cô đi!

– Diệp Lăng Phi?

Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cô liền thì thầm:

– Cái tên này quả thật rất lạ, trước giờ tôi chưa nghe nói qua. Lăng Phi (bay lên cao) ư, thật sự rất thú vị!

» Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc «

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!