Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1836: CHƯƠNG 1836: CHÂN TƯỚNG!

Vu Tiểu Vũ vẫn luôn không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi đã làm chuyện gì. Chỉ là, việc cấp bách trước mắt là thu xếp cho Tiểu Thiên nằm viện điều trị. Tiểu Thiên được điều trị càng sớm, sức khỏe càng nhanh hồi phục, điều đó đã trở thành nhận thức chung của mọi người. Vu Tiểu Vũ cũng không hỏi quá nhiều, lòng chỉ muốn nhanh chóng đưa Tiểu Thiên vào bệnh viện điều trị. Thời buổi này có tiền thì chuyện gì cũng giải quyết được. Viện phí của Tiểu Thiên đều do Diệp Lăng Phi chi trả, Vu Tiểu Vũ thì bận rộn ngược xuôi, chỉ mong sao Tiểu Thiên nhanh chóng được phẫu thuật.

Diệp Lăng Phi tận dụng thời gian gọi điện thoại cho Chu Hồng Sâm. Chu Hồng Sâm đang họp, lúc nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, ông trầm ngâm một lát rồi nói:

– Tiểu Diệp, thế này đi, hai giờ chiều nay, chúng ta sẽ gặp nhau ở quán trà Nhân Hòa thuộc khu Thành Hà ở tỉnh thành. Mỗi lần đến quán trà đó cha thường vào phòng Tụ Hoa. Lúc con đến đó, chỉ cần nhắc đến cha, họ sẽ dẫn con đi. Bây giờ cha phải giải quyết công chuyện, sau đó sẽ đến gặp con, con thấy sao?

Diệp Lăng Phi cũng không có ý kiến gì, nói:

– Được rồi, nhạc phụ, chúng ta sẽ gặp nhau ở quán trà đó.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, lại bổ sung thêm một câu:

– Vừa lúc con có thể tìm nhà hàng ăn cơm trưa.

– Vậy được rồi, cứ quyết định như vậy đi!

Diệp Lăng Phi dập máy, hắn đi ra cổng bệnh viện, lấy thuốc lá ra hút. Vu Tiểu Vũ làm xong việc của mình, đi tìm Diệp Lăng Phi khắp nơi, cuối cùng cũng thấy hắn đứng tựa vào tường bên ngoài bệnh viện, đang hút thuốc. Vu Tiểu Vũ đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, đưa tay ra vỗ vai hắn một cái, nói:

– Bây giờ tôi mới phát hiện anh là một kẻ có tiền, hơn nữa còn là kẻ có tiền nhưng tâm địa không xấu!

Diệp Lăng Phi ném điếu thuốc lá trong tay xuống đất. Thấy Vu Tiểu Vũ cũng lấy một điếu thuốc ra, xem chừng định hút, hắn liền giật lấy điếu thuốc từ tay cô, nói:

– Đừng hút thuốc nữa, con gái con đứa hút thuốc gì chứ, như vậy không tốt cho sức khỏe đâu. Đi, tôi dẫn cô đi ăn cơm. Bận rộn từ sáng đến trưa, bụng tôi đã sớm biểu tình rồi. Vu Tiểu Vũ, lần sau cô đừng chơi khăm tôi như vậy nữa, tôi không chơi nổi đâu!

– Ai chơi anh chứ, làm sao tôi biết anh là người tốt hay người xấu? Tối hôm qua tự nhiên gọi tôi ở trong quán rượu, tôi không sợ hãi mới là lạ đấy. Chỉ là, chung quy anh không phải người xấu. Nể mặt anh đã trả tiền viện phí cho Tiểu Thiên, tôi tha thứ cho anh. Đi thôi, hai chúng ta đi ăn cơm!

Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Vu Tiểu Vũ, hắn cười nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, nói:

– Vu Tiểu Vũ, tôi không dám để cô đi ăn cơm với tôi đâu, chắc tôi không mời nổi cô mất!

Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, bất mãn nói:

– Anh nói vậy là có ý gì? Có phải anh xem thường tôi không? Tôi biết, tôi chỉ là một kẻ lừa đảo, làm gì có tư cách ăn cơm với anh chứ? Diệp Lăng Phi, nếu anh không muốn mời tôi thì thôi đi, không phải tôi không tìm được người khác mời cơm. Được rồi, được rồi, để tôi tìm người khác mời tôi đi ăn cũng được, tôi không thể trêu chọc anh được!

Trong ngữ khí của Vu Tiểu Vũ mang theo ý vị thương cảm, Diệp Lăng Phi cười nói:

– Tôi không có ý đó, ý của tôi là tôi dám mời cô ăn cơm. Nhưng cô đã nói rồi mà, tôi là một kẻ biến thái!

Lúc này Vu Tiểu Vũ mới hiểu ra nguyên nhân, hóa ra Diệp Lăng Phi muốn nói đến chuyện này. Cô khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp Lăng Phi, anh còn là đàn ông không vậy, sao lại đi so đo những chuyện đó với tôi? Tôi thừa nhận là tôi không nên nói anh như vậy, nhưng anh cũng không nên tức giận chứ. Nếu anh còn là một người đàn ông thì không nên tức giận nữa, lại càng không nên nói như vậy!

Vu Tiểu Vũ nhìn quanh, bỗng nhiên cô hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái, nói:

– Như vậy anh đã hài lòng chưa? Tôi đã tặng cho anh một nụ hôn rồi!

Diệp Lăng Phi mím môi, nói:

– Một nụ hôn làm sao đủ được? Những gì cô nói đã làm tôi bị tổn thương sâu sắc, phải đền bù thêm mấy cái nữa mới được!

– Anh nghĩ hay quá nhỉ!

Vu Tiểu Vũ nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, cô bật cười. Từ trong giọng nói của hắn, Vu Tiểu Vũ cũng nghe ra Diệp Lăng Phi đã không còn tức giận nữa. Cô khoác tay Diệp Lăng Phi, nói:

– Bụng tôi đói lắm rồi, Diệp Lăng Phi, chúng ta nên đi ăn cơm thôi. Bây giờ tôi chỉ muốn ăn một bữa thật no, sau đó nằm trên giường ngủ một giấc thật sảng khoái. Không biết hôm qua anh có làm trò gì với tôi không, nhưng thôi, dù sao tôi cũng biết đêm qua nhất định anh đã sàm sỡ. Bây giờ tôi lại coi trọng anh rồi. Chờ sau khi gặp bà xã của anh, tôi sẽ nói cho cô ấy biết hai người chúng ta đã phát sinh quan hệ rồi, để xem bà xã nhà anh sẽ nói thế nào!

Vu Tiểu Vũ nói mấy câu này khiến lông mày Diệp Lăng Phi nhăn tít. Hắn nhìn thoáng qua Vu Tiểu Vũ, sắc mặt rất nghiêm túc, nói:

– Vu Tiểu Vũ, tôi không thể không nhắc nhở cô, lúc cô gặp vợ tôi thì không thể nói lung tung. Bà xã tôi là một người rất nghiêm túc, nếu cô nói với vợ tôi như vậy, rất có thể vợ tôi sẽ tin những chuyện đó đấy. Cô ngàn vạn đừng hại tôi như vậy!

Vu Tiểu Vũ cười, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi luôn cho rằng anh chẳng sợ hãi cái gì cả. Náo loạn cả buổi, hóa ra anh sợ vợ à? Vậy được rồi, lúc nào tôi gặp vợ anh nhất định sẽ giữ quan hệ thật tốt với cô ấy. À, Diệp Lăng Phi này, tiện đây hỏi anh một câu, bà xã nhà anh có nhiều tiền không?

– Ừm... chuyện này tôi phải nói thế nào đây nhỉ? Vợ tôi là phó tổng giám đốc của một tập đoàn, mà tập đoàn đó có tài sản ước tính vài tỷ. Cô nói xem vợ tôi có nhiều tiền không?

Khi Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong ánh mắt cô lóe lên vẻ vui mừng, nói:

– Diệp Lăng Phi, anh đã hỏi vợ anh chưa, cô ấy có chị em song sinh không? Tướng mạo của hai chúng tôi giống nhau như vậy, nói không chừng tôi chính là chị hoặc em gái bị thất lạc của vợ anh đó!

Diệp Lăng Phi cười hỏi:

– Chẳng lẽ cô không biết thân phận của mình sao?

– Tất nhiên là tôi biết chứ!

Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, cô có vẻ không thoải mái lắm, nói:

– Tôi chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi. Cha mẹ tôi đã vứt bỏ tôi rồi, nếu tôi và vợ anh là hai chị em sinh đôi, làm sao cha mẹ tôi sẽ vứt bỏ tôi chứ? Hơn nữa còn nuôi tôi lớn vài năm rồi mới vứt bỏ. Nếu tôi không phải là con gái, có lẽ... khụ, không nói, không nói nữa, chuyện cũng đã qua rồi. Diệp Lăng Phi, tôi chỉ tùy tiện nói vậy thôi, anh không cần lo lắng, tôi sẽ không khiến anh khó xử đâu!

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Vu Tiểu Vũ, tôi có nói gì đâu? Sao tôi cảm thấy hình như chỉ có một mình cô nói, tôi có nói gì đâu?

– Tôi chỉ lo lắng anh lại cằn nhằn với tôi thôi. Được rồi, được rồi, tôi đói rồi, Diệp Lăng Phi, chúng ta đi đâu ăn cơm đây?

Vu Tiểu Vũ khoác tay Diệp Lăng Phi hỏi.

Diệp Lăng Phi nhìn đường, nói:

– Chúng ta cứ tìm một quán cơm nào đó cũng được. Nói thẳng nhé, tôi không quen thuộc nơi này lắm, không biết ở đâu có đồ ăn ngon. Vu Tiểu Vũ, nếu cô biết thì cứ cho ý kiến đi!

Vu Tiểu Vũ cười nói:

– Chuyện này anh hỏi đúng người rồi đấy. Tất nhiên là tôi biết rõ ở đây chỗ nào ăn ngon nhất. Tôi đến thành phố này được một tuần rồi, rất quen thuộc nơi này!

Lúc Vu Tiểu Vũ nói đến đây, Diệp Lăng Phi không nhịn được chen vào:

– Vu Tiểu Vũ, chẳng phải cô sống ở đây sao, sao bây giờ lại bảo mới đến được một tuần vậy?

– Anh ngốc thế, chuyện này mà cũng cần tôi giải thích sao?

Vu Tiểu Vũ nói:

– Sao tôi có thể ở mãi chỗ này được chứ? Chẳng lẽ tôi không sợ cảnh sát gây phiền toái sao? Anh đã nói rồi mà, tôi đang bị cảnh sát truy nã, sao có thể ở lại đây được chứ? Nhưng mà cũng phải nói lại, Diệp Lăng Phi này, bức ảnh truy nã tôi có đẹp không? Tôi không muốn những tên cảnh sát đó làm chuyện xấu xa với ảnh của tôi, như vậy thì quá ghê tởm!

– Cô đã biết nó ghê tởm mà còn làm!

Diệp Lăng Phi nói:

– Có lẽ cô cũng biết, lừa đảo không phải tội nhẹ đâu. Nếu cô bị bắt, tính tất cả những tội đã phạm phải, chắc cũng phải bóc lịch mười lăm, mười sáu năm. Chờ đến lúc ra tù thì cô đã già, tóc cũng đã bạc rồi!

– Anh nói bậy!

Vu Tiểu Vũ lập tức phản bác:

– Cùng lắm thì gần bốn mươi tuổi tôi đã ra tù rồi, lúc đó vẻ đẹp của tôi vẫn còn mặn mà lắm. Thật ra thì trong lòng tôi cũng đã từng suy nghĩ đến chuyện đó. Chỉ là, vừa nghĩ tới những đứa trẻ đáng thương đó, không biết sau này chúng có thể sống hạnh phúc không, trong lòng tôi lập tức không còn sợ hãi gì nữa. Diệp Lăng Phi, không biết anh có cảm giác đó hay không, chính là cảm giác rất hy vọng người khác được hạnh phúc, cho dù phải trả giá thế nào tôi cũng cam tâm tình nguyện...!

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ Dịch AI hot

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!