Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1842: CHƯƠNG 1842: SÓNG GIÓ GIA ĐÌNH (1)

Vu Tiểu Vũ nhận ra nhà Diệp Lăng Phi có rất nhiều chuyện thú vị, đặc biệt là khi cả nhà cùng ăn cơm, cô càng cảm thấy hứng thú. Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình ngồi hai bên Diệp Lăng Phi. Vu Tiểu Vũ thấy cả hai đều gắp thức ăn cho hắn, bèn không kìm được hỏi một câu:

- Diệp Lăng Phi, sao anh lại có hai vợ?

Nghe Vu Tiểu Vũ hỏi vậy, cả nhà liền im phăng phắc. Chu Hân Mính nhìn Bạch Tình Đình, thấy Bạch Tình Đình cũng đang nhìn mình. Chuyện này quả thực rất khó trả lời, nếu muốn giải thích cặn kẽ thì có vô vàn điều cần nói. Cả Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi, tốt nhất là để hắn tự giải thích. Diệp Lăng Phi không ngờ Vu Tiểu Vũ lại đặt ra vấn đề như vậy. Thử hỏi ai lại bàn đến những chủ đề nhạy cảm thế này lúc ăn cơm chứ? Chỉ có điều, vì Vu Tiểu Vũ đã nhắc đến RỒI, Diệp Lăng Phi đành giải thích:

- Vấn đề này nói phức tạp thì phức tạp, nói đơn giản cũng đơn giản. Bản thân tôi muốn lấy hai vợ đấy, ai quy định không thể chứ?

Câu trả lời đơn giản dứt khoát khiến Vu Tiểu Vũ không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói vậy. Cô sững người, rồi lập tức cười nói:

- Nói cũng đúng, chẳng có ai cấm lấy hai vợ cả. Chỉ cần anh có tiền, anh có thể lấy hai vợ. Loại chuyện này tôi đã thấy nhiều lắm RỒI. Tôi còn gặp được một quan chức có bảy tám cô tình nhân nữa kia, chuyện này quả là không khó hiểu!

Bạch Tình Đình tay cầm đũa, tỏ vẻ như không hề để ý, gắp một miếng thịt, nói:

- Đó là việc riêng của người ta, chẳng có ai bắt cô phải hỏi những chuyện này. Người Việt Nam có thói quen như vậy đúng là không tốt, lúc nào cũng thích hỏi han những chuyện riêng tư của người khác. Ở điểm này, người Việt Nam thật sự phải học hỏi người nước ngoài nhiều hơn. Căn cứ theo những gì tôi được biết, ở nước ngoài mọi người đều có sự tôn trọng về không gian riêng tư, trong phạm vi đó tốt nhất không nên đụng chạm tới, tránh can thiệp vào đời tư của người khác!

Những gì Bạch Tình Đình nói là thói quen ở rất nhiều nước, đặc biệt là phương Tây, xuất phát từ sự tôn trọng quyền riêng tư của người khác. Nhưng ở trong nước, ý thức về phương diện này rất kém, thậm chí ngay cả lúc đến ngân hàng để rút tiền hay gửi tiền, những người xếp hàng phía sau luôn cố chen lên phía trước. Đó là sự yếu kém về mặt ý thức của người Việt Nam. Tất nhiên, Bạch Tình Đình nói vậy không phải để chỉ trích ý thức của người trong nước về mặt này rất yếu kém, mà là để phản bác lại Vu Tiểu Vũ. Ý tứ của Bạch Tình Đình rất rõ ràng: cô không muốn tiếp xúc quá nhiều với Vu Tiểu Vũ. Điều cô muốn biểu đạt là thái độ của mình với Vu Tiểu Vũ rất dứt khoát. Vu Tiểu Vũ cũng không phải đồ ngốc, tất nhiên có thể nghe ra ý tứ của Bạch Tình Đình. Mặc dù nơi này là nhà của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, nhưng Vu Tiểu Vũ lại không hề tỏ vẻ khách sáo chút nào. Tất nhiên, khi thấy chủ nhà phát tín hiệu không hữu hảo với mình, những người khách đó thường sẽ trở nên mẫn cảm và bất an. Vu Tiểu Vũ thì hoàn toàn không hề lo lắng điều này. Trông bộ dạng cô ta dường như đã coi đây là nhà mình vậy. Sau khi Bạch Tình Đình nói xong, Vu Tiểu Vũ cười nói:

- Tôi chưa ra nước ngoài bao giờ, thật sự là không hiểu rõ lắm những thói quen của người nước ngoài! Chỉ có điều, tôi nghĩ những gì tôi hỏi không phải là chuyện riêng. Dù sao tôi và Diệp Lăng Phi không phải người xa lạ, lúc ở tỉnh thành chúng tôi còn ở cùng nhau cả đêm trong khách sạn cơ mà!

Diệp Lăng Phi vừa nghe Vu Tiểu Vũ nói vậy, hắn cố ý ho khan hai tiếng, định đi lấy nước. Chu Hân Mính cầm lấy cốc nước ấm đã được rót sẵn ở bên tay phải, đưa đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi liền nói một tiếng cảm ơn, vội vàng cầm lấy cốc nước đó đưa lên uống, tay phải đặt trên ngực, vuốt vuốt mấy cái, dường như muốn vuốt để cái gì đó trôi xuống. Bạch Tình Đình thủy chung vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Lăng Phi. Sau khi nghe được những lời này của Vu Tiểu Vũ, cô lập tức trở nên mẫn cảm, ngó chừng Diệp Lăng Phi. Chờ cho Diệp Lăng Phi uống nước xong, Bạch Tình Đình hỏi:

- Ông xã, rốt cuộc chuyện này là sao? Sao anh lại ở cùng phòng với cô ta cả đêm vậy? Anh có gì muốn nói với em không?

Trước lúc Diệp Lăng Phi mở miệng trả lời, hắn liếc nhìn Vu Tiểu Vũ, trong ánh mắt mang theo vẻ oán trách. Nhưng Vu Tiểu Vũ lại làm như không nhìn thấy ánh mắt oán hận của Diệp Lăng Phi đang nhìn mình. Cô ta cầm đũa gắp một ít thức ăn đưa lên miệng, sau đó và một ít cơm. Cái miệng kiều diễm nhẹ nhàng nhai thức ăn, bộ dạng cô lúc ăn cơm có vài phần giống với Bạch Tình Đình, nhìn Vu Tiểu Vũ ăn cơm giống như đang nhìn Bạch Tình Đình ăn cơm vậy. Bộ dạng đó của Vu Tiểu Vũ khiến Diệp Lăng Phi không biết phải làm sao. Hắn liền quay sang nhìn Bạch Tình Đình, cười nói:

- Tình Đình, chuyện này giải thích thì phức tạp lắm, em phải cho anh một chút thời gian để giải thích. Nhưng anh có thể cam đoan với em rằng, anh không làm bất cứ chuyện gì cả, đêm hôm đó anh căn bản không hề chạm vào cô ta!

Bạch Tình Đình không quan tâm đến chuyện ăn cơm nữa. Cô đặt đũa xuống bên cạnh bát, nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, anh cứ từ từ kể lại cho em, em có đủ kiên nhẫn để nghe!

Bạch Tình Đình nói đến đây, lại còn bổ sung thêm:

- Chúng ta có thể trò chuyện cả đêm. Nếu cả đêm vẫn không đủ thời gian, ngày mai chúng ta cũng có thể tâm sự tiếp. Em muốn biết toàn bộ chi tiết sự việc, thật tường tận, tỉ mỉ!

Diệp Lăng Phi lại liếc nhìn Vu Tiểu Vũ, chỉ thấy cô ta đã cúi thấp đầu xuống. Cho dù Diệp Lăng Phi muốn oán trách Vu Tiểu Vũ, cũng không thể oán trách cô ta ngay trong phòng ăn được. Hắn tạm thời để những suy nghĩ này trong lòng, thầm nghĩ chờ khi nào cơm nước xong xuôi, phải nói chuyện cho ra lẽ với Vu Tiểu Vũ. Nếu Vu Tiểu Vũ còn tiếp tục nói lung tung không quan tâm đến hậu quả như vậy nữa, hắn chỉ có thể để cô ta ra ngoài ở khách sạn. Đến lúc đó, Vu Tiểu Vũ có chuyện gì thì Diệp Lăng Phi cũng sẽ không đi quản. Hắn đã tận lực rồi, chuyện còn lại đều là do chính Vu Tiểu Vũ tự mình gây ra. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, cười nói:

- Tình Đình, đây thật sự là hiểu lầm. Nào, chúng ta ăn cơm trước đã, anh đói bụng lắm rồi. Chẳng phải em nói muốn có con sao? Nếu em đói thì làm sao có con được chứ, em thấy có đúng không?

Diệp Lăng Phi nói xong liền đánh mắt ra hiệu với Chu Hân Mính. Theo hắn thấy, chuyện này còn phải nhờ Chu Hân Mính hỗ trợ. Quả nhiên, Chu Hân Mính vừa mở lời một chút, hiệu quả hoàn toàn khác. Bạch Tình Đình chỉ liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi đồng ý:

- Được rồi, ông xã. Chờ sau khi ăn cơm xong, chúng ta có thể thoải mái ngồi tâm sự!

Chu Hân Mính ôm Diệp Mính Đình ngồi trong phòng khách. Hiện giờ Diệp Mính Đình còn chưa biết gọi cha với mẹ, vẫn cần thêm thời gian mới có thể nói được. Bây giờ cô bé còn chưa đầy tháng, nếu Diệp Mính Đình có thể gọi cha với mẹ được thì có lẽ cô bé là thần tiên mất rồi. Tuy Diệp Mính Đình còn chưa đầy tháng, nhưng Diệp Lăng Phi đã chuẩn bị cho cuộc sống sau này của con bé, thậm chí ngay cả chuyện tương lai Diệp Mính Đình sẽ học ở trường nào hắn cũng đã nghĩ kỹ rồi. Vu Tiểu Vũ ngồi trên ghế sofa. Trương Vân cầm đĩa trái cây tới, đặt xuống bàn uống trà, sau đó quay người rời đi. Mấy hôm nay, Trương Vân thường gọi điện thoại về nhà vào lúc này. Làm bảo mẫu ở đây, thật ra Trương Vân rất tự do, không có ai quy định cô phải làm gì. Trương Vân giống như là nữ chủ nhân ở đây vậy, muốn dùng cái gì thì cứ lấy, không cần phải báo cáo với ai cả. Đó cũng là lý do tại sao Trương Vân lại không muốn bỏ công việc này. Còn có chỗ nào có thể thoải mái nhẹ nhàng hơn làm ở đây chứ? Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi. Giờ phút này, trong phòng khách ngoại trừ tiếng khóc của Diệp Mính Đình ra thì chỉ còn lại những tiếng hít thở. Chu Hân Mính dỗ Diệp Mính Đình ngủ xong thì bế con gái lên gác. Giờ phút này, trong không gian tĩnh lặng một cách thần kỳ của phòng khách chợt vang lên giọng nói của Bạch Tình Đình:

- Ông xã, có phải anh muốn nói chuyện gì với em không?

Vừa nãy Diệp Lăng Phi muốn hút thuốc, chỉ là Diệp Mính Đình ở đó nên hắn không tiện đốt. Giờ phút này, Diệp Mính Đình đã được Chu Hân Mính bế đi ngủ, Diệp Lăng Phi không cần lo lắng nữa. Hắn lấy một điếu thuốc ra, châm lửa hút, sau đó cố ý hắng giọng một cái, nói:

- Tình Đình, chuyện này nói ra thì phức tạp lắm. Em không nên sốt ruột, anh sẽ chậm rãi kể cho em nghe!

Diệp Lăng Phi nói xong liền vươn tay định ôm eo Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình đẩy tay hắn ra khỏi eo mình, ngồi dịch sang một bên, cố ý giữ khoảng cách với hắn. Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ: “Xem ra lần này nhất định phải thẳng thắn, nếu không thì Tình Đình sẽ không bỏ qua cho mình đâu!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!