– Không phải vậy!
Diệp Lăng Phi buông tay ra, tiếp tục chạy trước, nói:
– Chuyện giữa tôi và cô ấy có rất nhiều, một hai câu không thể nói rõ ràng được. Nếu có thời gian thì tôi sẽ từ từ giải thích với cô. Vu Tiểu Vũ, thật ra tôi không như cô nghĩ đâu. Trên người tôi có quá nhiều bí mật. Tình Đình cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể chấp nhận tôi. Trong mắt tôi, nếu không có Tình Đình, chắc tôi cũng không tiếp tục sống trong đô thị như lúc này nữa!
Vu Tiểu Vũ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, tỏ vẻ cực kỳ hứng thú. Cô ta chạy nhanh hơn, đuổi theo Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp Lăng Phi, nói tôi nghe một chút đi. Sao tôi cứ cảm thấy có chuyện gì đó nhỉ? Tôi thấy rất hứng thú với chuyện giữa anh và Bạch Tình Đình!
– Tôi không muốn nói!
Diệp Lăng Phi đáp:
– Tôi đã nói rồi, tôi và Tình Đình đã trải qua rất nhiều chuyện, những chuyện đó không phải một đôi lời có thể nói rõ ràng được. Sau này tôi sẽ từ từ giải thích với cô. Chỉ là, tôi có một chuyện muốn làm rõ với cô: Tình Đình có thái độ như vậy với cô không phải là bản tâm của cô ấy, mà là vì cô ấy lo lắng mình bị tổn thương lần nữa!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, Vu Tiểu Vũ cảm thấy sửng sốt. Cô vuốt sợi tóc trước mặt mình, hỏi:
– Diệp Lăng Phi, anh nói vậy là có ý gì? Cái gì mà cô ấy lo lắng bị tổn thương lần nữa? Chẳng lẽ trước kia cô ấy đã từng phải chịu tổn thương sao?
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Điều tôi có thể nói cho cô biết là nhạc phụ của tôi không phải một người đàn ông chung tình, ít nhất là trong mắt tôi, ông ấy không phải là một người chung tình!
Lúc Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng nhiên cảm thấy mình không nên đánh giá Bạch Cảnh Sùng như vậy. Ít nhất, hắn không có tư cách để đánh giá Bạch Cảnh Sùng. Chỉ có điều, Diệp Lăng Phi đã nói như vậy rồi, hắn không có ý định rút lại, liền nói tiếp:
– Nhạc phụ của tôi có một đứa con trai, đương nhiên, đứa con trai đó phải nói là con riêng mới đúng!
– Đặc sắc! Tôi biết ngay là có ẩn tình khác mà. Tôi xem những bộ phim truyền hình Hồng Kông thấy những người giàu ở đó đều có con riêng. Lúc ấy tôi còn nghĩ rằng không biết dân đại lục chúng ta có con riêng không, không ngờ tôi lại gặp những chuyện này. Diệp Lăng Phi, anh mau kể tiếp đi!
Diệp Lăng Phi không nghĩ Vu Tiểu Vũ lại là một cô gái thích những chuyện bát quái như vậy. Có lẽ thích buôn chuyện đã là bản tính của phụ nữ rồi. Diệp Lăng Phi lại chạy thêm vài bước nữa, hắn ngừng lại, nhìn Vu Tiểu Vũ đang đuổi theo phía sau, nói:
– Vấn đề này nói ra thì rất phức tạp. Vu Tiểu Vũ, tôi chỉ nói đơn giản với cô thôi: Đứa con riêng đó muốn bắt cóc Bạch Tình Đình. Nếu không phải tôi kịp thời xuất hiện, có lẽ bây giờ Bạch Tình Đình…!
Diệp Lăng Phi không nói tiếp đoạn sau, nhưng Vu Tiểu Vũ đã hiểu ý Diệp Lăng Phi là gì. Vu Tiểu Vũ thè lưỡi, nói:
– Còn có chuyện như vậy sao?
– Đương nhiên!
Diệp Lăng Phi đáp:
– Đó là chuyện có thật. Vu Tiểu Vũ, bây giờ thì cô đã hiểu vì sao Tình Đình lại lo lắng vì cô rồi chứ? Trong lòng cô ấy luôn mong muốn được làm quen với cô. Trước giờ cô ấy chỉ có một mình, rất khát khao có được một người chị hay một cô em gái, điều đó sẽ giúp cô ấy bớt cô đơn hơn. Nhưng đồng thời, cô ấy lại lo lắng lại bị tổn thương một lần nữa. Có lẽ những người như chúng ta đều chưa trải qua chuyện của Tình Đình, tất nhiên không thể nào tưởng tượng được nỗi đau trong lòng Tình Đình lúc đó. Nhưng tôi có thể hiểu được trong lòng Tình Đình nghĩ gì. Vu Tiểu Vũ, cô đã hiểu rồi chứ?
– Tất nhiên là tôi hiểu!
Vu Tiểu Vũ nói:
– Nếu tôi là Bạch Tình Đình, tôi hận không thể xé xác cái tên khốn kiếp đó, đúng là một kẻ cặn bã! Diệp Lăng Phi, về sau thì tên đó thế nào?
– À… thì bị pháp luật trừng trị thôi, nhưng mà tôi vừa mới cứu hắn ra!
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiểu Vũ, nói:
– Không nên hỏi tôi tại sao. Kỳ thực, trong lòng tôi cũng không biết mình làm vậy có đúng không nữa. Tóm lại, chuyện này tôi đã làm rồi, cô đừng có hỏi nữa!
– Thế nhưng mà tôi đâu có muốn hỏi!
Vu Tiểu Vũ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
– Chẳng lẽ anh không cảm thấy mình quá nhạy cảm sao? Tôi chỉ muốn hỏi anh một chút là bao giờ tôi có thể gặp người cha giàu có của mình thôi mà. Tôi muốn biết rốt cuộc là người cha như thế nào mà lại có con riêng như vậy!
Những lời Vu Tiểu Vũ nói rất sắc bén. Diệp Lăng Phi còn chưa suy nghĩ kỹ, chuyện này không phải một mình hắn có thể quyết định được. Trước khi Diệp Lăng Phi gọi điện thoại để nói với Bạch Cảnh Sùng chuyện này, ít nhất Diệp Lăng Phi cũng phải được Bạch Tình Đình đồng ý, phải bàn bạc thêm với cô ấy về chuyện này. Diệp Lăng Phi và Vu Tiểu Vũ chạy bộ xong thì quay trở về biệt thự. Hắn tắm rửa qua, sau đó mới trở lại phòng ngủ, nói với Bạch Tình Đình về chuyện Vu Tiểu Vũ muốn gặp Bạch Cảnh Sùng. Diệp Lăng Phi không ngờ Bạch Tình Đình lại tỏ ra bình tĩnh, đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ nhiều.
– Bà xã, em đồng ý rồi sao?
Diệp Lăng Phi tưởng rằng mình nghe lầm, hỏi lại một câu. Bạch Tình Đình gật đầu, đáp:
– Em có lý do gì để từ chối chứ? Thật ra thì trong lòng cha em luôn muốn được gặp lại cô con gái đã mất tích của mình. Nếu Vu Tiểu Vũ thật sự là chị gái em thì tốt nhất. Nếu không phải, em tin rằng cha em cũng sẽ rất vui khi gặp Vu Tiểu Vũ. Ông xã, em không phải là người nhỏ nhen như anh nghĩ đâu. Thực ra em cũng đã nghĩ kỹ rồi, loại chuyện này không phải em muốn hay không muốn là có thể quyết định được, chẳng phải Thái Hạo chính là ví dụ tốt nhất sao. Em vốn không muốn nhìn thấy Thái Hạo, nhưng thật không ngờ cuối cùng, em vẫn phải đối mặt với Thái Hạo. Vu Tiểu Vũ cũng như vậy. Ông xã, anh gọi điện thoại cho cha em… à, để em gọi cho. Em chỉ hi vọng Vu Tiểu Vũ sẽ không phải một kẻ giống như Thái Hạo, nếu không thì em thật sự sẽ hối hận vì quyết định hôm nay của mình!
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy xong, hắn cười bảo:
– Tình Đình, anh cảm thấy em đã thay đổi rất nhiều. Là điều gì đã làm em thay đổi như vậy? Chẳng lẽ là vì đêm qua anh…!
Diệp Lăng Phi lại sắp lạc đề rồi. Bạch Tình Đình nở nụ cười, nói:
– Ông xã, để em gọi điện thoại cho cha em, nói chuyện này với ông ấy!
Nói xong, Bạch Tình Đình cầm lấy điện thoại, gọi cho Bạch Cảnh Sùng. Diệp Lăng Phi ngồi bên giường, nghe Bạch Tình Đình nói chuyện với Bạch Cảnh Sùng. Sau khi thấy Bạch Tình Đình để di động xuống, Diệp Lăng Phi hỏi:
– Tình Đình, cha nói thế nào?
– Cha còn có thể nói thế nào nữa chứ, không vui mới là lạ đó!
Bạch Tình Đình nói:
– Vốn dĩ cha định đến ngay, nhưng em bảo cha tạm thời hoãn lại, ít nhất là để ông ấy bình tĩnh suy nghĩ. Em đã hẹn với cha rồi, tí nữa chúng ta sẽ gặp nhau ở hội quán trên đỉnh núi. Em cũng muốn đến đó chơi, ông xã, chúng ta cùng đi nhé!
– Được thôi!
Diệp Lăng Phi đáp:
– Chỉ là, anh nghĩ đến một chuyện khác. Bà xã, em có nên mặc quần áo giống Vu Tiểu Vũ không?
– Không cần đâu!
Bạch Tình Đình nói:
– Em không muốn cha bị kích động quá mạnh. Càng đơn giản càng tốt, phải không anh?
Trong lúc ăn cơm, rất bất ngờ là Vu Tiểu Vũ không nói gì cả. Cô ấy im lặng, điều này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy không quen. Diệp Lăng Phi đã quen với việc Vu Tiểu Vũ nói không ngớt lời. Bây giờ cô ấy đột nhiên im lặng, Diệp Lăng Phi cảm thấy dường như trong lòng cô ấy đang có tâm sự. Mấy lần hắn muốn mở miệng hỏi, nhưng lại không thể nói ra lời. Cuối cùng, vẫn là Bạch Tình Đình lên tiếng:
– Sau khi cơm nước xong, tôi sẽ dẫn cô đi gặp cha tôi. Sức khỏe của ông ấy không được tốt, lúc nói chuyện cô nên cẩn thận một chút. Nếu cô có điều gì không hài lòng thì có thể tức giận với tôi, nhưng đừng tức giận với cha tôi… có thể cũng là cha cô. Dù sao, có một số việc ông ấy cũng không thể kiểm soát được!
Vu Tiểu Vũ nghe Bạch Tình Đình nói vậy xong, cô ta nhìn Bạch Tình Đình, đáp:
– Tôi biết phải làm sao mà. Vu Tiểu Vũ tôi đây dù không được giáo dục quý tộc như cô, cũng chưa từng ra nước ngoài, nhưng tôi cũng hiểu đạo lý kính trọng người lớn tuổi. Tôi biết phải làm gì!
Bạch Tình Đình nhìn thoáng qua Vu Tiểu Vũ, sau đó cô quay sang Diệp Lăng Phi, nói:
– Ông xã, lát nữa em sẽ dẫn cô ấy đi mua một bộ quần áo. Khi gặp cha, nên mặc đồ tử tế thì tốt hơn. Anh đến gặp cha trước, cố gắng ổn định cảm xúc của cha. Em không muốn cha bị kích động mạnh!
– Chuyện này anh hiểu mà. Tình Đình, em yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi nói:
– Anh biết phải giải quyết như thế nào!
Lúc này Vu Tiểu Vũ bỗng nhiên nói xen vào:
– Tôi chưa từng trách cứ bất kỳ ai, kể cả cha mẹ tôi. Tôi càng không nghĩ đến chuyện tranh giành bất cứ điều gì!
Cô nói xong thì ngừng lại một chút rồi nói thêm:
– Tôi chỉ hi vọng mình có một gia đình!
↬ Thiên Lôi Trúc . com — Truyện dịch AI ↫