Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1849: CHƯƠNG 1849: THAY ĐỔI TRONG NHÁY MẮT! (2)

Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, nhìn thoáng qua Bạch Cảnh Sùng, rồi đưa di động lên tai, nói vào trong điện thoại:

– Bà xã, anh thấy em nên đưa Vu Tiểu Vũ đến đây ngay đi. Nhạc phụ đang rất mong được gặp Vu Tiểu Vũ đấy!

– Em biết rồi!

Bạch Tình Đình nói.

– Nhưng mà em còn phải chuẩn bị quần áo cho cô ấy chứ. Ông xã, những chuyện này anh đừng có lo, anh chỉ cần ở bên cha em cho thật tốt là được rồi. Em chỉ lo cha sẽ sốt ruột, cho nên mới bảo anh đi cùng ông ấy!

– Ừ, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi đáp.

Diệp Lăng Phi để di động xuống, nói với Bạch Cảnh Sùng đang đứng bên cạnh:

– Nhạc phụ, cha không cần phải quá sốt ruột. Nếu cha cứ tiếp tục thế này thì con lo cho cha lắm!

– Cha biết, cha biết mà!

Bạch Cảnh Sùng vội vàng nói.

Bạch Cảnh Sùng và Diệp Lăng Phi đi vào hội sở. Trong lúc đó, ở trung tâm mua sắm, Bạch Tình Đình để điện thoại xuống. Vu Tiểu Vũ đang thay quần áo ở đó. Bạch Tình Đình thấy Vu Tiểu Vũ mặc một bộ váy Chanel thời trang đi trước mặt cô, Bạch Tình Đình nói với Vu Tiểu Vũ:

– Cô cảm thấy bộ này thế nào?

– Đẹp thì đẹp thật, chỉ có điều tôi cứ thấy mặc bộ này ra ngoài thì hơi trang trọng quá!

Vu Tiểu Vũ nhìn Bạch Tình Đình, nói:

– Có thể tôi không phải người chị thất lạc của cô. Tôi lo…!

Vu Tiểu Vũ còn chưa nói hết lời, đã nghe thấy Bạch Tình Đình nói:

– Tôi làm như vậy không phải là vì cô, chỉ là vì cha tôi thôi. Bất kể cô có phải là chị ruột của tôi hay không, tôi luôn muốn cô thể hiện hết vẻ đẹp của mình. Sức khỏe của cha đã yếu đi nhiều rồi, tôi hi vọng khi nhìn thấy cô thì cha sẽ vui vẻ. Cho dù cô không phải là chị ruột của tôi, nếu như cô đồng ý, tôi cũng sẽ coi cô như là chị ruột của mình!

Vu Tiểu Vũ nghe những lời này của Bạch Tình Đình, cô ta nói:

– Bạch Tình Đình, cô muốn tôi phải nói thế nào mới tốt đây? Cảm ơn cô vì sự hào phóng, hay là muốn tôi nói cô làm vậy rất ích kỷ?

– Rất ích kỷ?

Hiển nhiên Bạch Tình Đình không ngờ Vu Tiểu Vũ lại dùng từ này để miêu tả mình. Cô nhìn Vu Tiểu Vũ, nói:

– Tôi không ngờ cô lại dùng hai chữ ích kỷ để hình dung tất cả những gì tôi làm. Cô nói tôi ích kỷ, tôi ích kỷ ở chỗ nào chứ? Chẳng lẽ những gì tôi làm vì cha tôi là sai sao?

– Tất nhiên là sai rồi!

Vu Tiểu Vũ nói.

– Cô chỉ nghĩ đến cha cô, vậy cô có nghĩ đến tôi không? Bạch Tình Đình, dù tôi có là chị ruột cô hay không, cô cũng nên nghĩ rằng tôi đã xa cách lâu như vậy rồi. Giữa tôi và mọi người không hề có tình cảm gì cả. Cái gọi là em gái, cha, đối với tôi mà nói, đều là những người xa lạ. Cô có hiểu được suy nghĩ trong lòng tôi lúc này không? Tôi cảm thấy mình bây giờ cứ như một món đồ chơi, bị mọi người xoay qua xoay lại. Nếu không phải vì Diệp Lăng Phi đã đồng ý chi tiền, tôi cũng không đến cái thành phố này để gặp cô và cha cô đâu!

Bạch Tình Đình không ngờ còn có chuyện như vậy. Cô vừa nghe Vu Tiểu Vũ nhắc đến chuyện Diệp Lăng Phi chi tiền, Bạch Tình Đình lập tức hỏi dồn:

– Tiền gì vậy?

– Chẳng lẽ Diệp Lăng Phi không nói với cô sao?

Vu Tiểu Vũ nghe Bạch Tình Đình nói như vậy, cô ta nhìn Bạch Tình Đình, nói:

– Diệp Lăng Phi đã đồng ý bỏ ra rất nhiều tiền để chăm sóc cho những đứa trẻ mồ côi!

Bạch Tình Đình nghe đến đó, cô nhíu mày. Cô nhìn Vu Tiểu Vũ, nói:

– Vu tiểu thư, không biết cô có thể kể lại chi tiết chuyện đã xảy ra ở tỉnh thành được không? Tôi muốn biết rõ hơn!

Diệp Lăng Phi và Bạch Cảnh Sùng đã chờ hơn một tiếng ở hội sở trên núi rồi mà còn không nhìn thấy Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ đâu. Bạch Cảnh Sùng bắt đầu sốt ruột. Ông nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Tiểu Diệp, có phải có chuyện gì trục trặc không? Chẳng lẽ Tình Đình lại có mâu thuẫn gì với Vu Tiểu Vũ sao?

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Cảnh Sùng nói như vậy, hắn liền đáp:

– Nhạc phụ, chuyện này con cũng không dám chắc. Chỉ là, con thấy sáng nay lúc ra ngoài tâm trạng Tình Đình rất tốt. Con nghĩ chắc là Tình Đình muốn Vu Tiểu Vũ ăn mặc, trang điểm đẹp hơn, cho nên mới tốn nhiều thời gian như vậy. Cha cũng biết đấy, phụ nữ mà đã chọn quần áo và trang điểm thì mất rất nhiều thời gian. Nhạc phụ, cha đừng nóng ruột, để con gọi điện thoại cho Tình Đình xem bây giờ cô ấy đi đến đâu rồi!

Bạch Cảnh Sùng nói:

– Tốt, Tiểu Diệp, con gọi điện thoại cho Tình Đình hỏi một chút. Không phải là cha muốn giục Tình Đình, chỉ là cha cảm thấy Tình Đình và Vu Tiểu Vũ mất nhiều thời gian quá mà chưa tới đây!

Diệp Lăng Phi thấy hơi buồn cười. Rõ ràng Bạch Cảnh Sùng rất muốn gặp Vu Tiểu Vũ, nhưng lại không dám nói thẳng, sợ Bạch Tình Đình tức giận. Có lẽ đây là suy nghĩ chung của những người lớn tuổi. Diệp Lăng Phi cũng không chắc liệu khi về già mình có giống như vậy không. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình. Khi đầu dây bên kia bắt máy, Diệp Lăng Phi lại hỏi:

– Tình Đình, bây giờ bọn em đang ở đâu rồi? Nhạc phụ có vẻ sốt ruột rồi đấy!

Lúc Diệp Lăng Phi nói đến đây, hắn còn nhìn thoáng qua Bạch Cảnh Sùng, chỉ thấy Bạch Cảnh Sùng vội vàng đánh mắt ra hiệu cho Diệp Lăng Phi, ý bảo anh đừng nói lung tung. Giọng nói của Bạch Tình Đình vang lên trong điện thoại:

– Bọn em sắp tới rồi, ông xã. Khi nào em đến, anh phải nói cho em biết về chuyện cô nhi viện đó. Chúng ta là vợ chồng, tiền của anh cũng là tiền của em, em có quyền được biết anh tiêu tiền vào việc gì!

Diệp Lăng Phi nghe những lời này của Bạch Tình Đình thì giật mình. Hắn nghĩ có thể Vu Tiểu Vũ đã kể lại chuyện ở tỉnh thành cho Bạch Tình Đình biết. Đối với chuyện này, Diệp Lăng Phi cũng chẳng có gì phải lo lắng. Theo anh thấy, chỉ cần Bạch Tình Đình không biết những người phụ nữ khác của hắn ở bên ngoài, những chuyện còn lại cũng dễ xử lý thôi.

– Được, không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi trả lời rất thoải mái:

– Tình Đình, em mau tới đi nhé!

Diệp Lăng Phi để di động xuống, hắn nhìn Bạch Cảnh Sùng, nói:

– Nhạc phụ, bọn họ sắp tới đây rồi. Khi cha nhìn thấy Vu Tiểu Vũ, nhất định phải kiềm chế cảm xúc của mình đấy!

– Cha biết rồi, ta biết rồi!

Bạch Cảnh Sùng đáp.

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Cảnh Sùng có phản ứng như vậy, trong lòng thầm lo lắng. Hắn cứ cảm thấy cảm xúc của Bạch Cảnh Sùng không ổn định, như vậy rất không tốt cho ông ấy. Nhưng hiện giờ, Diệp Lăng Phi cũng không biết phải làm thế nào, sớm muộn gì cũng đến ngày này. Khi Bạch Tình Đình dẫn Vu Tiểu Vũ xuất hiện ở trước mặt Bạch Cảnh Sùng, Bạch Cảnh Sùng mở to mắt nhìn chằm chằm vào Vu Tiểu Vũ. Chỉ thấy Vu Tiểu Vũ mặc một bộ váy Chanel thời thượng, phối hợp với màu váy của Bạch Tình Đình, trông cực kỳ rạng ngời và quyến rũ. Vu Tiểu Vũ và Bạch Tình Đình đứng cạnh nhau cứ như một người, chỉ khác mỗi bộ trang phục. Bạch Cảnh Sùng đứng đó, bỗng nhiên, thân thể ông lảo đảo mấy cái. Diệp Lăng Phi thấy vậy thì thầm kêu không ổn rồi, đỡ Bạch Cảnh Sùng, nói:

– Nhạc phụ, nhất định phải chú ý tâm tình của mình, biết đâu cô ấy không phải con gái của cha đâu!

– Cô ấy là con gái của cha!

Bạch Cảnh Sùng nói một cách rất chắc chắn, ánh mắt của ông ta chỉ tập trung vào Vu Tiểu Vũ đang đứng trước mặt mình, chậm rãi nói:

– Từ trước tới giờ, cha luôn hình dung tướng mạo của con gái mình. Cha luôn cho rằng nếu con bé còn sống, có lẽ sẽ rất giống Tình Đình. Cha từng nằm mơ được gặp cô ấy, gặp đứa con gái thất lạc của mình. Hôm nay, cuối cùng thì cha cũng gặp được. Vu Tiểu Vũ, con chính là con gái ruột của cha!

Bạch Cảnh Sùng nói xong, đưa tay ra định nắm lấy tay Vu Tiểu Vũ, nhưng không ngờ cô ấy lại lùi về phía sau một bước, nói:

– Tôi đến đây không phải để nhận cha. Tôi tới đây là vì có người đã hứa sẽ giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi!

Vu Tiểu Vũ phản ứng như vậy khiến cho Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cùng với Bạch Cảnh Sùng đều sửng sốt. Bọn họ không thể ngờ được rằng cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như thế này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!