Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 185: CHƯƠNG 185: MUỐN CHẠY CŨNG KHÔNG DỄ DÀNG ĐÂU

Tân đội trưởng đội cảnh sát hình sự Điền Kiếm Phi đang đứng trước máy chiếu hình, hắn chỉ vào một người đàn ông có tướng mạo hung hãn trên màn hình, nói:

– Căn cứ theo tin tình báo từ cảnh sát Hương Cảng, tên này có biệt hiệu là Phi ca, đã gây ra rất nhiều vụ cướp. Người này sinh ra ở Phúc Kiến, đã từng đi lính sau đó tới Hương Cảng. Tên thật của hắn là Nhậm Tiểu Phi, 28 tuổi, ra tay rất độc ác, giết người không chớp mắt.

Trước mặt Điền Kiếm Phi hiện ra một cửa hàng châu báu đã bị Nhậm Tiểu Phi cướp, hắn nói:

– Đây là vụ cướp tiệm châu báu ở Hương Cảng. Cửa tiệm này bị Nhậm Tiểu Phi dẫn theo ba tên khác tới cướp đi đồ trang sức có giá trị 3 triệu đô la Hồng Kông, bắn chết hai nhân viên cửa hàng, sau đó còn đọ súng với cảnh sát nhưng cuối cùng lại để cho Nhậm Tiểu Phi chạy trốn…

Chu Hân Mính ngồi nghe Điền Kiếm Phi giới thiệu ở phía dưới. Những tin tình báo này bọn họ đã biết từ lâu, hai ngày trước cảnh sát thành phố Vọng Hải đã nhận được lệnh truy nã từ cảnh sát Quảng Đông, yêu cầu giúp đỡ cảnh sát Quảng Đông bắt tên cướp ngân hàng. Hơn nữa, theo tin tình báo từ cảnh sát Hương Cảng thì rất có thể Nhậm Tiểu Phi đã dẫn theo bốn tên này vào đại lục. Cảnh sát Quảng Đông cũng phát hiện ra phương thức gây án giống với vụ cướp ngân hàng, thủ đoạn của bọn chúng rất tàn ác, sẵn sàng bắn chết người để tìm đường trốn thoát.

Cảnh sát Quảng Đông đã phát lệnh truy nã toàn quốc, bốn gã này rất có thể đang lẩn trốn ở những thành phố khác, họ mong muốn cảnh sát ở những nơi khác hiệp trợ để bắt bốn tên cướp này.

Hiện tại, Điền Kiếm Phi đang giới thiệu bốn tên cướp này cho đội cảnh sát hình sự, hi vọng nếu như bốn gã này xuất hiện ở Vọng Hải, cảnh sát sẽ ngay lập tức bắt bọn họ.

Khi Điền Kiếm Phi còn đang giới thiệu thì đột nhiên có một nhân viên cảnh sát vội vàng chạy vào, nói:

– Đội trưởng, ngân hàng phía nam bị cướp, vẫn chưa biết tình hình cụ thể thế nào, cục trưởng yêu cầu chúng ta lập tức hành động.

Điền Kiếm Phi gật đầu rồi quay xuống những cảnh sát hình sự nói:

– Mọi người nghe thấy không, bây giờ chúng ta lập tức hành động. Nuôi quân nghìn ngày, dùng quân một khắc. Bây giờ là lúc thể hiện tầm quan trọng của đội cảnh sát hình sự chúng ta, chúng ta nhất định không thể để cho 30 triệu người dân thành phố Vọng Hải thất vọng được, tất cả đều hi vọng chúng ta bảo vệ họ, không làm cho tổ quốc chúng ta…

Chu Hân Mính không nhịn được nữa, nàng đứng lên, không chút khách khí nói:

– Đội trưởng, chúng ta hành động ngay bây giờ hay là đợi anh làm xong báo cáo rồi mới đi?

– Bây giờ, hành động ngay bây giờ.

Điền Kiếm Phi vừa nhìn Chu Hân Mính vừa vội vàng cười nói:

– Hân Mính, đây là tôi đang động viên anh em. Được rồi, mọi người lập tức xuất phát.

– Đã rõ, đội trưởng.

Chu Hân Mính quay người lại đi nhanh ra bên ngoài. Những nhân viên cảnh sát hình sự cũng không chờ được nữa, vừa nghe đội trưởng nói xuất phát đều vội vàng chạy ra ngoài. Điền Kiếm Phi lắc đầu, hắn cảm giác có Chu Hân Mính ở đội cảnh sát hình sự thì mình phải ăn nói hết sức cẩn thận để tránh đắc tội với nàng. Điền Kiếm Phi cho rằng nếu như có thể lợi dụng được cơ hội này mà lôi kéo quan hệ với phó thị trưởng thì sau này hắn một bước lên mây.

Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng súng vang lên, hắn thầm nghĩ không ổn. Lần này đúng là gặp phải phiền toái lớn, những tên cướp này không hề có chút hoang mang gì chứng tỏ rất chuyên nghiệp.

Quả nhiên thấy tên cướp cao trở về một mình. Hắn đóng cửa lại rồi cầm súng AK-47 đi tới trước quầy giao dịch, quát:

– Mẹ nó, làm nhanh lên một chút nếu không tao bắn chết mày.

Giết gà dọa khỉ, vừa rồi nhìn thấy gã bảo vệ chết, nhân viên giao dịch sợ đến trắng mặt, hắn vội vàng nhét tiền vào trong túi.

– Phi ca, phải đi rồi.

Một tên cướp đi đến nói vào tai tên cướp cao.

– Ừ, biết rồi.

Tên cướp cao gật đầu, hắn nhìn thoáng qua bọc tiền rồi cầm lấy, sau đó vung tay lên dẫn người đi ra cửa.

– Tránh ra.

Tên cướp cao cầm khẩu AK-47 trong tay điên cuồng bắn vào chiếc xe cảnh sát, bốn cảnh sát kia phải nấp sau chiếc xe, không dám bắn trả. AK-47 có hỏa lực mạnh khiến cho bốn cảnh sát không dám ló đầu ra, chiếc xe cảnh sát cũng bị bắn thủng lốp.

Bốn gã cướp không hề hoang mang, bọn chúng chạy đến chiếc xe tải, vừa mới chuẩn bị lái xe thì xe cảnh sát đứng chặn ở giao lộ, bắn thẳng vào xe của bọn cướp. Chiếc xe của bọn cướp vừa mở cửa ra, từ trên xe hai gã cướp che mặt nhảy xuống, cầm AK-47 bắn thẳng vào cảnh sát.

Một cảnh sát bắn trúng ngực một tên cướp nhưng hắn chỉ bị lùi về phía sau chứ không ngã xuống. Ngược lại còn cầm AK bắn điên cuồng về phía cảnh sát khiến cho không một cảnh sát nào dám thò đầu ra.

– Thay đạn, bọn chúng đang thay đạn.

Một cảnh sát lớn tiếng hô.

Mấy khẩu súng lục này của cảnh sát đâu phải là đối thủ của AK-47, nếu như không một gã cảnh sát bắn thủng lốp chiếc xe trước của bọn cướp thì bọn chúng sớm đã tẩu thoát được rồi.

Bốn tên cướp và tên tài xế đều xuống xe, bọn chúng quay trở lại ngân hàng. Lúc này, cảnh sát đã tới rất nhiều, đội cảnh sát hình sự cũng đã chạy đến hiện trường.

Chu Hân Mính nhìn thấy tình hình như vậy liền cau mày lại, mấy năm gần đây làm cảnh sát nhưng nàng chưa thấy bọn cướp nào hung hãn như thế này. Khi nghe xong báo cáo, Chu Hân Mính lập tức nhắc nhở Điền Kiếm Phi yêu cầu đặc công trợ giúp. Cảnh sát chỉ có súng lục nên không thể nào chống lại được hỏa lực của AK-47. Điền Kiếm Phi đến hiện trường đã được ít nhất 30 phút, hắn đang ngồi trên xe chỉ huy gọi điện yêu cầu đặc công trợ giúp.

Chu Hân Mính nấp sau một chiếc xe cảnh sát, nhìn vào bên trong ngân hàng.

– Chị Chu, tôi cảm giác bọn người này không đơn giản, bọn chúng quá hung hãn.

Tiểu Triệu đến gần Chu Hân Mính, nói thầm:

– Cậu xem đây có phải bọn cướp ở Hương Cảng không?

Chu Hân Mính liếc mắt nhìn Tiểu Triệu, nói:

– Cậu không cảm thấy những tên cướp này có đặc điểm giống với bọn cướp tiệm trang sức ở Hương Cảng sao, bọn chúng đều có hỏa lực mạnh, mặc áo chống đạn, hơn nữa thủ đoạn lại rất độc ác.

– Đúng, đúng, tôi cũng có cảm giác này.

Tiểu Triệu như tỉnh mộng, hắn nói:

– Ai ui, nếu như chúng ta có thể bắt được chúng thì sẽ nổi tiếng đấy, nói không chừng còn được bộ công an tuyên dương chúng ta.

– Tiểu tử cậu chỉ biết mơ mộng, tốt nhất là nên bảo vệ cái mạng nhỏ của cậu thì hơn.

Chu Hân Mính nói.

Trong đại sảnh ngân hàng, tên cướp cao thay một băng đạn khác, hắn dùng súng chỉ vào những con tin trong đại sảnh nói:

– Đưa tất cả những người này ra ngoài làm lá chắn cho chúng ta.

Mấy nhân viên ngân hàng và những người dân bình thường đều bị bọn chúng dí súng vào đưa ra ngoài ngân hàng, Diệp Lăng Phi cũng nằm trong số đó, tay trái hắn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tần Dao, còn tay phải ngầm nắm lấy con dao găm.

Bốn tên cướp cùng với tên tài xế cũng lẫn trong đám người đi ra ngoài đường.

– Cảnh sát bên ngoài nghe đây, nếu như các người dám nổ súng, tao sẽ giết chết những người này. Cùng lắm là chết cùng một chỗ, để xem ai sợ ai.

Tên cướp cao hung hăng hô lớn.

– Nhậm Tiểu Phi, anh không chạy thoát được đâu.

Chu Hân Mính cao giọng hô:

– Anh đã bị chúng tôi bao vây, anh nên đầu hàng đi.

Chu Hân Mính nói câu này nhưng nàng cũng không biết tên cướp kia có phải là Nhậm Tiểu Phi thật hay không. Thật không ngờ đó lại là sự thật, tên cướp cao cười ha hả nói:

– Không ngờ cảnh sát thành phố Vọng Hải cũng không phải là những thùng cơm, cũng biết được tao là Nhậm Tiểu Phi. Cũng được, nếu như đã biết tên của tao thì cũng đã hiểu được thủ đoạn của tao. Tao yêu cầu chúng mày nên để cho bọn tao đi, nếu không tất cả hậu quả sẽ do chúng mày chịu trách nhiệm.

Quả thật là Nhậm Tiểu Phi, Chu Hân Mính vừa mừng vừa lo. Nàng mừng là vì đây chính là Nhậm Tiểu Phi, chỉ cần có thể bắt được Nhậm Tiểu Phi là có thể phá được vụ án cướp đoạt tiệm trang sức ở Hương Cảng và vụ cướp ngân hàng ở Quảng Đông. Nàng lo vì có rất nhiều người đang nằm trong tay Nhậm Tiểu Phi, dựa theo thói quen của hắn, nếu như cảnh sát tùy tiện đấu súng thì rất có thể hắn sẽ làm hại những người dân vô tội.

Chu Hân Mính chưa suy nghĩ được bao lâu thì thấy Nhậm Tiểu Phi đã xen lẫn trong đám người đi đến trước một chiếc xe thương vụ, nếu như để bọn này lên xe thì rất có thể sẽ không bắt được bọn chúng.

Đúng lúc Chu Hân Mính đang lâm vào tình thế khó xử thì Điền Kiếm Phi dùng loa nói:

– Nhậm Tiểu Phi, anh nghe đây, bây giờ anh đã tới đường cùng rồi, tôi khuyên anh nên nộp vũ khí đầu hàng, có thể còn được khoan hồng, không nhận án tử hình.

Câu này vừa nói xong thì Nhậm Tiểu Phi cười to nói:

– Các người đừng có đùa, tao mà đầu hàng thì sẽ chết, nếu không đầu hàng thì vẫn còn con đường sống. Tao nói cho chúng mày biết, tốt nhất là để cho bọn tao đi.

Nhậm Tiểu Phi dí khẩu súng vào lưng một người trung niên, bắn một phát, người này kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống đất.

Thấy có người chết, cảnh sát cũng không dám manh động, ngay cả Điền Kiếm Phi cũng nhắm mắt lại. Nếu như để cho Nhậm Tiểu Phi nổi sát tính lên thì sẽ có rất nhiều người tử thương, trách nhiệm đó không ai đảm đương nổi, bọn họ chỉ có thể trừng mắt nhìn Nhậm Tiểu Phi dẫn người đến chiếc xe.

Nhậm Tiểu Phi và tên tài xế lên xe trước, hai tên cướp khác cũng lôi theo hai con tin nữa lên xe. Chỉ còn lại một tên cướp, hắn nắm lấy cánh tay Tần Dao, dự định kéo nàng vào trong xe. Những tên cướp này cũng không phải ngu ngốc, bọn chúng cũng giữ lại vài con tin trên xe, như vậy cho dù cảnh sát có truy kích bọn họ thì cũng có cái để uy hiếp. Tần Dao sợ hãi, khóc lớn lên, nàng liều mạng giãy giụa không chịu lên xe. Tên cướp kia nổi trận lôi đình, hắn bực mình dí họng súng vào người Tần Dao.

Trong lúc sinh tử, đột nhiên tay trái Diệp Lăng Phi khẽ động, hắn nắm chặt con dao xẹt qua cổ tên cướp, tên cướp này khẽ kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất.

Bọn cướp trong xe nhìn thấy Diệp Lăng Phi là đồng bọn với cảnh sát nên hướng súng về phía Diệp Lăng Phi. Nhưng chúng đâu nhanh bằng Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi sau khi giết chết tên kia liền lấy ngay khẩu súng, một tên cướp trong xe bị hắn bắn trúng mi tâm.

Theo sát đó, Diệp Lăng Phi chĩa súng về phía Nhậm Tiểu Phi, lạnh lùng nói:

– Không được động.

Nhậm Tiểu Phi cười lạnh nói:

– Lợi hại, tao không ngờ mày là cảnh sát. Thế nhưng mày cũng thấy đấy, đồng bọn của tao cũng đang chĩa súng vào mày, nếu như mày manh động thì đầu mày cũng sẽ nở hoa.

Nói xong hắn chĩa súng vào những người bên cạnh, nói:

– Nếu như mày thích, tao sẽ giết chết vài con tin cho mày coi.

– Đừng chơi với tao, tao không phải là cảnh sát, mà có giết chết con tin hay không cũng không có quan hệ gì đến tao. Thậm chí mày có giết chết hết tao cũng không hề nháy mắt, không tin mày nổ súng thử xem.

Diệp Lăng Phi cười lạnh nói.

Nhậm Tiểu Phi nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Lăng Phi, cuối cùng hắn khẽ thở dài nói:

– Tao tin mày, mày sẽ không quan tâm đến tính mạng những người này.

– Được rồi, chúng ta nói điều kiện.

Diệp Lăng Phi nhìn chằm chằm vào Nhậm Tiểu Phi nói:

– Tao không phải là cảnh sát, chúng mày có trốn thoát cũng không quan hệ tới tao. Vì vậy chúng ta đường ai người nấy đi, như vậy tất cả mọi người đều công bằng.

– Được, tao đồng ý với mày.

Nhậm Tiểu Phi rất thẳng thắn đồng ý, nói:

– Tam Tử, bỏ súng xuống, chúng ta đi.

Chiếc xe vừa khởi động thì cửa xe cũng đóng lại. Diệp Lăng Phi lập tức ôm lấy Tần Dao lăn trên mặt đất, cũng may hai người tránh khỏi chỗ đó ngay vì Nhậm Tiểu Phi ngay lập tức đã thò đầu ra, bắn phá điên cuồng về phía này khiến cho mấy con tin bị trúng đạn ngã xuống đất.

Diệp Lăng Phi đứng lên, hắn cầm lấy khẩu AK-47 bắn bùm, bùm, bùm ba tiếng khiến cho chiếc gương chiếu hậu trên xe Nhậm Tiểu Phi nát tan tành. Nếu như không phải Nhậm Tiểu Phi nhanh chóng rụt đầu vào thì đầu hắn đã trở thành than tổ ong rồi. Cho dù mới chỉ như vậy nhưng Nhậm Tiểu Phi cũng không dám thò đầu ra hung hăng bắn về phía cảnh sát nữa.

– Tam Tử, giết chết tên tiểu tử này mau.

Nhậm Tiểu Phi hô.

Tên cướp kia trong tay đang nắm hai con tin, hắn nghe Nhậm Tiểu Phi gọi mình liền mở cửa xe ra, đẩy hai con tin ra ngoài rồi cầm súng bắn về phía Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi lùi người lại khiến cho viên đạn trượt qua người hắn bay vào cánh cửa kính của cửa hàng phía sau, những mảnh thủy tinh nhỏ rơi lả tả trên mặt đất. Diệp Lăng Phi thừa dịp tên cướp bắn xong loạt đạn, hắn cuộn mình lại, lăn xuống đất rồi bắn ba phát súng. Tên cướp kia bị bắn trúng cánh tay phải, khẩu AK rơi xuống đất.

Tên cướp này kêu thảm một tiếng rồi lùi vào trong xe, Nhậm Tiểu Phi vừa thấy vậy, hắn biết hôm nay gặp phải cao thủ, kỹ thuật bắn súng quả thật không trượt phát nào. Cho dù lá gan hắn lớn đến đâu cũng không dám thò đầu ra, chỉ giục tên tài xế nhanh chóng rời khỏi chỗ này.

– Còn muốn chạy à, không dễ dàng như vậy đâu.

Diệp Lăng Phi cười lạnh, hắn vẫn nằm nghiêng dưới đất bắn bốn phát đạn nữa rồi mới ném khẩu súng đi, đứng dậy.

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!