Ánh mắt Bạch Tình Đình nhìn về phía tay Diệp Lăng Phi, chỉ thấy hắn đang nắm tay Vu Tiểu Vũ. Diệp Lăng Phi hiểu được rốt cuộc Bạch Tình Đình đang giận cái gì, vội vàng buông tay Vu Tiểu Vũ, nói:
- Vu Tiểu Vũ, cô ngồi xuống đi!
Những gì Bạch Cảnh Sùng nói quả nhiên có tác dụng, lần này Vu Tiểu Vũ quyết định ngồi xuống. Ông ta ngồi bên cạnh Vu Tiểu Vũ, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào cô. Lúc này, Bạch Cảnh Sùng càng thêm vững tin cô gái trước mắt chính là người con gái đã mất tích năm xưa của mình. Ông tiếp tục nói:
- Sau khi con gái của cha mất tích, cha đã từng đi tìm rất lâu, rất lâu. Nếu năm đó cha nhìn thấy con, cha nhất định sẽ đưa con về. Con biết không, trong khoảng thời gian đó cha gần như đã phát điên!
Vu Tiểu Vũ nghe Bạch Cảnh Sùng nói những lời này, vẻ thờ ơ hỏi:
- Sao tôi có thể tin tưởng ông được chứ?
Vu Tiểu Vũ không muốn tin những gì Bạch Cảnh Sùng nói, ít nhất là tạm thời cô vẫn giữ thái độ hoài nghi. Bạch Cảnh Sùng không nói gì, trái lại Diệp Lăng Phi đã nói giúp ông:
- Vu Tiểu Vũ, cô thử nghĩ xem, trên đời này làm gì có cha mẹ nào không thương con gái mình chứ? Nếu lúc ấy nhạc phụ nhìn thấy cô, nhất định sẽ đưa cô về. Tôi có thể đảm bảo những gì nhạc phụ nói đều là sự thật. Vu Tiểu Vũ, cô hoàn toàn có thể tin tưởng ông ấy!
- Tôi không muốn tin những gì anh nói!
Vu Tiểu Vũ nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh mới là tên ba hoa! Diệp Lăng Phi, anh đừng có xen vào, tôi không muốn bị người khác làm phiền!
Diệp Lăng Phi nghe Vu Tiểu Vũ nói vậy, hắn thè lưỡi, tỏ vẻ bó tay trước những lời cô vừa nói. Bạch Tình Đình ngồi xuống bên cạnh hắn, giơ chân ra, giẫm một cái lên mu bàn chân anh. Diệp Lăng Phi khẽ cau mày, nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình, chỉ thấy cô đang làm điệu bộ chiến thắng. Bạch Tình Đình biết rõ trong hoàn cảnh này, Diệp Lăng Phi sẽ không có phản ứng gì đâu, cho dù cô có trêu chọc hắn thế nào đi chăng nữa. Quả nhiên, Diệp Lăng Phi không tiếp tục so đo với vợ, sự chú ý của hắn lại chuyển sang Vu Tiểu Vũ, chỉ nghe cô nói:
- Cứ cho là ông không nhìn thấy tôi đi, dù thế nào đi nữa, ông cũng đã rời đi ngay trước mắt tôi. Lúc trước tôi chưa biết là ông, nếu như biết được, tôi nhất định sẽ không đến thành phố Vọng Hải đâu, tôi không muốn gặp lại ông nữa!
Lúc này, Diệp Lăng Phi đột nhiên nói chen vào:
- Vu Tiểu Vũ, tôi có một chuyện cảm thấy rất kỳ lạ. Vì sao chuyện này đã qua lâu như vậy rồi mà cô còn có thể nhớ rõ nhạc phụ của tôi đến thế? Tôi thấy rất khó hiểu, không biết cô có thể giải thích một chút được không?
Vu Tiểu Vũ há hốc mồm, dường như trong lòng cô còn chưa chuẩn bị cho điều này, cũng không ngờ Diệp Lăng Phi lại đột nhiên hỏi một câu như vậy. Cô lẩm bẩm:
- Chuyện này thì liên quan gì đến anh? Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, anh đừng có xen vào nữa, ai mượn anh lắm chuyện vậy chứ!
- Chỉ là tôi có chỗ thắc mắc chưa hiểu nên mới hỏi thôi mà, không có ý gì khác cả, chẳng lẽ như vậy cũng không được sao? Vu Tiểu Vũ, cô cũng nên giải thích một chút. Chẳng lẽ là cô đã sớm muốn trở thành con gái của nhạc phụ tôi, có phải vậy không?
Diệp Lăng Phi cố ý nói như vậy, mục đích của hắn cũng là để cho không khí ở đây hòa hợp hơn. Quả nhiên, Vu Tiểu Vũ nghe hắn nói xong, cô vừa xấu hổ vừa giận dữ trừng mắt nhìn anh, nói:
- Cái đồ phiền phức nhà anh! Cho dù là như vậy, tôi cũng sẽ không nói cho anh biết đâu, anh đừng mong biết đáp án!
- Tôi cũng đâu muốn biết đáp án!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi chỉ muốn cô nói lại cho nhạc phụ nghe. Nói cách khác, cứ để hai cha con cô tâm sự riêng thì hơn, người ngoài như tôi đi chỗ khác dạo chơi vậy!
- Cha con gì chứ, tôi không chấp nhận ông ta!
Vu Tiểu Vũ vội vàng nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đừng có nói bậy! Tôi thừa nhận, năm đó quả thực là tôi có ý nghĩ như vậy. Thử hỏi có đứa trẻ nào lại không muốn cha mình giàu có, hiền lành chứ? Lúc đó tôi chẳng qua chỉ là một đứa bé mà thôi!
Vu Tiểu Vũ vừa nói như vậy, mọi chuyện lập tức trở nên sáng tỏ. Trước kia, nhất định là cô đã gặp được Bạch Cảnh Sùng, vì thế trong lòng mới ước mơ như vậy. Lúc còn nhỏ, cô bé nào mà chẳng mộng mơ? Nhất định là cô đã mơ về chuyện này rất nhiều lần, nếu không thì cô cũng sẽ không thể nào nhớ rõ như vậy được. Trước kia, Vu Tiểu Vũ không biết mình có thể là con gái của Bạch Cảnh Sùng. Bây giờ khi cô gặp được ông, giấc mơ đó lại hiện lên trong đầu, lúc đó cô mới hiểu được hóa ra cô có thể là con gái của một nhà giàu có thật. Thoáng cái đã hơn mười năm trôi qua, cô vẫn phải sống một mình. Nỗi cô đơn và mặc cảm khiến Vu Tiểu Vũ bỗng nhiên cảm thấy oán hận Bạch Cảnh Sùng. Nếu lúc trước ông có thể dẫn cô đi, có lẽ mọi chuyện sẽ không thành ra thế này. Bạch Cảnh Sùng vươn tay ra, nắm chặt lấy tay Vu Tiểu Vũ, nói:
- Con à, cha biết là cha không đúng. Nếu con muốn trách cha, cha cũng không có gì để nói. Nhưng cha chỉ hi vọng chúng ta có thể chung sống bên nhau. Cha đã già rồi, có lẽ cũng không sống được bao lâu nữa. Lúc còn sống có thể gặp được con, cho dù bây giờ cha chết, cha cũng không còn gì tiếc nuối nữa. Chờ khi cha xuống dưới suối vàng gặp lại mẹ con, cha sẽ nói với bà ấy, cha đã tìm lại được con gái của chúng ta rồi!
Vu Tiểu Vũ nghe những lời này của Bạch Cảnh Sùng, cô không nhịn được, nói:
- Tôi chưa chắc đã là con gái ruột của ông. Nhiều người trông giống nhau lắm, không nhất định những người giống nhau đều có cùng huyết thống đâu!
Vu Tiểu Vũ nói xong thì quay sang phía Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh cũng phải nói một câu đi chứ! Chẳng phải anh nói sau khi xét nghiệm ADN xong, mới có thể xác định tôi có phải là...!
Vu Tiểu Vũ há hốc mồm, cô không nói tiếp đoạn sau nữa. Nghe những lời này của cô, mấy người Diệp Lăng Phi cũng đều hiểu, ít nhất trong lòng Vu Tiểu Vũ đã chịu tha thứ cho Bạch Cảnh Sùng. Thật ra, chuyện này quả thực không thể trách ông được. Diệp Lăng Phi nói:
- Chuyện này tôi nghĩ là càng làm sớm càng tốt. Hay là chiều nay chúng ta đi xét nghiệm ngay được không?
- Có gì mà phải xét nghiệm chứ, con bé chính là con gái ruột của cha!
Bạch Cảnh Sùng đã coi Vu Tiểu Vũ chính là cô con gái đã mất tích của mình. Ông nắm chặt lấy tay cô, không chịu buông. Diệp Lăng Phi thấy ông như vậy, đành phải nói:
- Nhạc phụ, không phải con không tin cảm giác của cha, chỉ là chuyện xét nghiệm vẫn nên làm thì tốt hơn. Như vậy thì về sau cũng thuận tiện chăm sóc cho Vu Tiểu Vũ!
- Chăm sóc cho tôi?
Vu Tiểu Vũ sửng sốt, cô nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:
- Chăm sóc tôi cái gì?
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiểu Vũ, nói:
- Những thứ cần chăm sóc cô có rất nhiều. Cô không thể cứ tiếp tục thế này mãi được. Nếu cô là người của Bạch gia thì phải thay đổi, cô phải đối mặt với rất nhiều phương tiện truyền thông. Ngoài ra, cô còn phải làm quen với những người ở những tầng lớp khác nhau. Tất nhiên, tôi tin rằng những chuyện đó đối với cô mà nói cũng không khó khăn gì. Vu Tiểu Vũ, cô thấy tôi nói có đúng không?
Tất nhiên là Vu Tiểu Vũ hiểu chuyện mà Diệp Lăng Phi muốn nói là chuyện cô đi lừa đảo. Cô nhìn anh, nói:
- Cứ khơi lại nỗi đau của người khác là không đúng đâu, Diệp Lăng Phi! Đừng quên những chuyện lần trước anh đã hứa với tôi!
- Tất nhiên là tôi sẽ không quên!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi đã thu xếp cho cô rồi. Tôi sẽ giúp cô hủy bỏ những bản án mà cô vướng phải trước kia, mấy cái bản án đó muốn hủy bỏ cũng không phải chuyện khó khăn gì đâu, cô cũng đừng quan tâm đến nó nữa. Hay là bây giờ chúng ta đi làm xét nghiệm đi?
Vu Tiểu Vũ nhìn Bạch Cảnh Sùng, rồi lại nhìn Bạch Tình Đình, cuối cùng cô chậm rãi gật đầu. Bạch Cảnh Sùng nắm chặt lấy tay cô, ông vẫn nhìn cô. Bạch Tình Đình rốt cuộc cũng không nhịn được nữa rồi, cô nhắc nhở:
- Cha, vừa rồi chồng con nói phải đi xét nghiệm ADN!
- Cha biết rồi!
Bạch Cảnh Sùng đáp, ông nhìn Vu Tiểu Vũ, hỏi:
- Vu Tiểu Vũ, cha đã sớm nghĩ tên cho con rồi. Con đổi tên là Bạch Tiểu Vũ được không?
- Không!
Vu Tiểu Vũ vừa nghe Bạch Cảnh Sùng hỏi vậy, cô nói với vẻ rất kiên quyết:
- Cho dù tôi thật sự là con gái ông thì tôi cũng không đổi tên đâu, bởi vì cái tên này của tôi là do viện trưởng cô nhi viện đặt cho tôi. Tôi sẽ luôn là con gái của bà ấy!
Những lời này của Vu Tiểu Vũ không có chỗ thương lượng, cô kiên quyết muốn giữ họ Vu. Bạch Cảnh Sùng hơi nhíu mày, bỗng nhiên ông gật đầu, nói với Vu Tiểu Vũ:
- Được, cha đồng ý!