Diệp Lăng Phi không để ý đến Vu Tiểu Vũ, hắn ngồi cạnh Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình liếc nhìn Vu Tiểu Vũ rồi nói:
– Không phải là tôi lo cô sẽ cướp mất anh ấy, tôi chỉ lo anh ấy bắt nạt cô thôi!
Bạch Cảnh Sùng không nhận ra mâu thuẫn giữa Vu Tiểu Vũ và Bạch Tình Đình, ông cười nói:
– Bây giờ thì tốt quá RO, cuối cùng cả nhà chúng ta cũng đoàn tụ. Hôm nay đúng là một ngày đáng để ăn mừng!
– Phiền toái cũng đã bắt đầu!
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm trong miệng, tất nhiên, âm lượng của hắn rất nhỏ.
Bạch Cảnh Sùng chọn đồ ăn, Diệp Lăng Phi ngồi ở chỗ này không nói gì, chỉ lắng nghe Bạch Cảnh Sùng, Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ trò chuyện. Theo Diệp Lăng Phi, cảnh tượng lúc này thật ấm áp. Dù Bạch Tình Đình có vẻ rất cảnh giác với Vu Tiểu Vũ, nhưng thực tế lại toát lên sự thân thiết từ cô ấy. Phải biết rằng, nếu không phải người cực kỳ thân thiết, Bạch Tình Đình thậm chí còn chẳng buồn nói chuyện. Vu Tiểu Vũ cũng vậy, dù bề ngoài cô tỏ ra không mấy nhiệt tình với Bạch Tình Đình và Bạch Cảnh Sùng, nhưng Diệp Lăng Phi có thể nhận ra, giờ phút này trong lòng Vu Tiểu Vũ đang rất vui sướng. Có gia đình, có người thân, Vu Tiểu Vũ không còn phải đơn độc phiêu bạt nữa. Điều mà hai chị em cần chính là thời gian và sự tín nhiệm lẫn nhau. Diệp Lăng Phi thực sự cảm thấy mình trở thành người thừa thãi. Bạch Tình Đình, Bạch Cảnh Sùng và Vu Tiểu Vũ trò chuyện rất hứng thú, nhưng lại chẳng chủ động nói mấy câu với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi mượn cớ muốn hút thuốc để đi ra ngoài. Ngồi ở đó quá buồn chán, hắn lo lắng nếu còn tiếp tục ngồi trong đó nữa thì có lẽ sẽ buồn chán đến mức ngủ gật mất. Trong nhà hàng có không ít thực khách đang dùng bữa. Diệp Lăng Phi cầm một điếu thuốc lá, vừa đưa lên miệng thì điện thoại đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy di động ra xem, thấy là cuộc gọi từ Suzu Yamakawa. Suzu Yamakawa đã ở Nhật Bản được mấy hôm rồi, theo suy đoán của hắn, chắc hẳn Suzu Yamakawa đã có không ít tiến triển ở Nhật Bản.
– Suzu Yamakawa, sao em lại gọi điện cho tôi?
Diệp Lăng Phi cầm lấy di động, cười nói:
– Tôi nghĩ có lẽ tình hình bên Nhật Bản đang tiến triển rất thuận lợi.
– Làm sao anh biết?
Giọng nói của Suzu Yamakawa tỏ vẻ thật bất ngờ:
– Diệp tiên sinh, em thấy khó hiểu quá, dường như chuyện gì anh cũng biết vậy!
– Tôi đoán thôi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Tôi cho rằng nếu em chưa làm tốt chuyện ở Nhật Bản thì sẽ không gọi cuộc điện thoại này đâu. Tôi cũng hiểu cá tính của em mà. Suzu Yamakawa, có phải mọi chuyện đã ổn định rồi không?
Suzu Yamakawa ở đầu dây bên kia dừng lại một chút rồi đáp:
– Xem như là đã ổn định lại. Cha con Kusamoto đang bị cảnh sát điều tra, cảnh sát đã có một số chứng cứ chứng minh hai cha con chúng có tham gia vào cuộc tấn công cha nuôi em. Chỉ là trước mắt vẫn chưa thể khiến chúng mở miệng. Em tin rằng trong gia tộc Yamakawa cũng có người dính dáng đến chuyện này, đó chỉ là vấn đề thời gian thôi, em sẽ nhanh chóng tìm ra tên hung phạm đó!
Những điều mà Suzu Yamakawa nói hoàn toàn nằm trong dự liệu của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi vừa thấy Suzu Yamakawa gọi điện thoại cho mình, hắn lập tức đoán những việc mà Suzu Yamakawa làm đều tiến triển rất thuận lợi. Suzu Yamakawa không phải là một cô gái vô năng. Thật ra, trên người Suzu Yamakawa luôn ẩn chứa rất nhiều thứ. Tuy bề ngoài cô có vẻ rất nhu nhược, nhưng bên trong lại rất kiên cường. Một khi để cho Suzu Yamakawa biểu hiện sự kiên cường đó ra ngoài, cô sẽ trở nên rất lợi hại. Đây cũng là lý do vì sao lúc trước Diệp Lăng Phi lại cổ vũ Suzu Yamakawa quay trở lại Nhật Bản. Nếu Suzu Yamakawa ở lại thành phố Vọng Hải, cứ ở chỗ này mãi, cô cũng sẽ bị mai một đi, sẽ trở thành một cô gái nhu thuận. Nhưng nếu bức bách Suzu Yamakawa quay trở về Nhật Bản đối mặt với những thử thách đó, cô sẽ phát sinh chuyển biến về chất, có lẽ sẽ biến thành một người khác. Từ tình hình bây giờ xem ra, Suzu Yamakawa đã làm được điều đó.
Suzu Yamakawa không có cảm tình với Yonchien Yamakawa. Cô quay về Nhật Bản không phải để báo thù cho Yonchien Yamakawa, mà chỉ để bảo vệ chính mình. Mọi chuyện đang tiến triển đúng như những gì Diệp Lăng Phi dự tính. Suzu Yamakawa đã trở thành gia chủ gia tộc Yamakawa. Những chuyện tiếp theo phải xem cô ấy sẽ đi tiếp như thế nào. Có thể Suzu Yamakawa sẽ dựa theo truyền thống trước sau như một của gia tộc Yamakawa, tiếp tục giúp đỡ thế lực cánh hữu của Nhật Bản. Như vậy thì một ngày nào đó không thể tránh khỏi sẽ xảy ra xung đột. Hoặc có lẽ cô ấy sẽ cố gắng hết khả năng của mình để duy trì ổn định, dù sao, bất cứ chuyện gì cũng không quan trọng bằng hòa bình. Bất kể Suzu Yamakawa lựa chọn con đường nào, đó không phải là chuyện Diệp Lăng Phi phải quan tâm. Hắn đã làm những việc cần làm: trợ giúp Suzu Yamakawa trong những thời khắc khó khăn nhất, sau đó lại giúp cô có thể trở về Nhật Bản, kế thừa chức vị gia chủ gia tộc Yamakawa. Diệp Lăng Phi đã làm hết bổn phận của mình rồi.
– Suzu Yamakawa, tôi đã sớm biết em sẽ làm được những chuyện đó. Bây giờ em đã làm tốt rồi, tôi thực sự mừng cho em!
Diệp Lăng Phi tay cầm điện thoại nói:
– Tôi hi vọng em có thể nhớ rõ những gì tôi đã nói với em trước kia. Suzu Yamakawa, thật ra em là một người rất có chủ kiến, chỉ là em không thích mạo hiểm thôi. Bây giờ đã đến lúc em phô bày thực lực của mình, làm những chuyện mà em muốn làm. Nếu như em gặp khó khăn gì ở Nhật Bản thì cứ báo với tôi, tôi sẽ luôn trước sau như một trợ giúp em!
– Cảm ơn anh!
Suzu Yamakawa nói:
– Diệp tiên sinh, em sẽ dựa theo kiến nghị của anh khiến tình hình ở đây yên tĩnh lại. Gia tộc Yamakawa sẽ không ủng hộ thế lực cánh hữu của Nhật Bản nữa, em cũng sẽ cố gắng thay đổi gia tộc Yamakawa. Sau khi em xử lý xong chuyện này thì sẽ đi gặp Diệp tiên sinh. Diệp tiên sinh, em rất muốn gặp lại anh lần nữa!
– Nhất định rồi, chúng ta sẽ gặp lại nhau!
Diệp Lăng Phi nói.
Diệp Lăng Phi đặt điện thoại di động xuống, hắn lại hút thuốc. Theo Diệp Lăng Phi, mọi chuyện đang tiến triển rất tốt, ít nhất bây giờ có thể yên tâm rồi. Diệp Lăng Phi còn chưa hút xong một điếu thuốc thì điện thoại đã lại vang lên. Lần này là Dã Thú gọi tới. Diệp Lăng Phi và Dã Thú đã rất lâu rồi không gặp nhau. Dã Thú đến chỗ Lục Tuyết Hoa để chăm sóc cho cô. Lần này Dã Thú trở về, có nghĩa là Lục Tuyết Hoa sắp sinh rồi, Dã Thú muốn để Lục Tuyết Hoa nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Sự tình quả đúng như Diệp Lăng Phi dự liệu. Dã Thú gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi mục đích là để thông báo rằng hắn đã về tới thành phố Vọng Hải rồi, còn mấy ngày nữa là Lục Tuyết Hoa sẽ sinh thôi.
– Mấy ngày nữa à?
Diệp Lăng Phi nghe Dã Thú nói như vậy, hắn dừng lại một chút, nói:
– Chẳng phải là mấy ngày nữa Dã Lang sẽ chuẩn bị kết hôn sao? Để anh nhớ lại đã, Dã Lang sẽ kết hôn vào ngày...!
– Là ngày 30 tháng 8!
Dã Thú cướp lời:
– Satan, chẳng lẽ anh cho rằng em không nhớ thời gian Dã Lang kết hôn sao? Chỉ có điều, không phải là mấy ngày nữa mà là chủ nhật tuần sau, lúc đó thì Tuyết Hoa cũng đã sinh rồi!
– Thật tốt quá.
Diệp Lăng Phi đột nhiên thốt ra một câu, đó hoàn toàn là cảm khái của Diệp Lăng Phi. Không ngờ dạo này mọi chuyện lại trở nên thuận lợi như vậy. Trong lúc vô tình, hắn có thể tìm được chị gái song sinh mất tích đã lâu của Bạch Tình Đình là Vu Tiểu Vũ, lại nghe tin Dã Thú sắp có con, hơn nữa Dã Lang sẽ kết hôn. Những chuyện vui như vậy liên tiếp xuất hiện vào khoảng thời gian này, Diệp Lăng Phi cảm thấy chúng cũng giúp hắn vơi bớt ưu thương sau sự ra đi của Bành Nguyên.
– Dã Thú, anh còn có một tin tức tốt nữa muốn nói với cậu!
Diệp Lăng Phi nói:
– Anh đã tìm được người chị sinh đôi mất tích nhiều năm của Tình Đình, cô ấy và Tình Đình thật sự giống nhau như đúc. Lần đầu tiên trông thấy cô ấy anh quả thực không tin vào mắt mình nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong, chợt nghe Dã Thú nói:
– Lão đại, anh nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ lại anh định...!
Dã Thú nói đến đây, vội vàng đổi giọng.
– Được rồi, được rồi, em không nói nữa!
Diệp Lăng Phi hiểu được ý của Dã Thú, hắn cười cười nói:
– Dã Thú, chuyện đó thì miễn đi. Cậu nên đi chăm sóc Lục Tuyết Hoa cho tốt thì hơn, dù sao Lục Tuyết Hoa đã chịu nhiều đau khổ như vậy rồi, cậu nên bù đắp những tổn thương cho cô ấy. Dã Thú, bây giờ cậu không còn là người độc thân nữa rồi, nên thu liễm đi một chút!
– Tất nhiên là em biết chuyện đó.
Dã Thú cười nói:
– Lão đại, em thật sự hy vọng có thể sống thế này. Em nhận ra mình đã thích cuộc sống này rồi, cảm giác có người yêu thương thật tốt!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Dã Thú, đây mới thực sự là cuộc sống, không đúng sao? Chuyện đã qua nên quên thì hãy quên đi, có lẽ chúng ta đã tìm được cuộc sống đích thực của mình rồi!
– Đúng vậy.
Dã Thú tỏ vẻ rất tán thành.