Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1856: CHƯƠNG 1856: TIN NHẮN GIỐNG NHAU!

Tình hình ở Chương Châu này quả thực nằm ngoài dự liệu của Diệp Lăng Phi. Hắn không ngờ trong chuyện này còn nhiều uẩn khúc đến vậy. Vấn đề cấp bách là cảnh sát liên tục khẳng định Chu Tiểu Linh và những người khác có liên quan đến xã hội đen, tạo nên cục diện hiện tại. Mặc dù Diệp Lăng Phi cũng có quan hệ, nhưng vẫn cần làm rõ tình hình tại Chương Châu. Trước mắt, việc quan trọng nhất là tìm cách cứu Chu Tiểu Linh ra khỏi trại tạm giam. Diệp Lăng Phi biết rõ có người địa phương giúp đỡ thì dễ làm việc hơn, hắn tìm đến một văn phòng luật sư rất nổi tiếng tại Chương Châu và gặp luật sư La Tân.

– Diệp tiên sinh à, căn cứ vào những gì anh vừa tường thuật, tôi cho rằng vụ án này có một số nguyên nhân tế nhị ẩn sâu bên trong. Anh cũng biết đấy, tuy bây giờ là xã hội pháp quyền, nhưng ở một số nơi, quyền lực vẫn nằm trong tay con người…!

La Tân chưa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã ngắt lời anh ta. Hắn ngồi đối diện, gác chân phải lên, nói:

– Luật sư La, nguyên nhân tôi tìm đến anh là muốn nhờ anh giúp tôi bảo lãnh người ra khỏi trại giam. Tiền không phải là vấn đề, điều tôi cần là người được cứu ra ngay lập tức. Nếu anh không làm được chuyện đó, tôi nghĩ mình không cần phải lãng phí thời gian ở đây.

La Tân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, anh ta vội vàng đáp:

– Diệp tiên sinh, tôi làm luật sư ở đây, tất nhiên có cách giúp anh cứu người ra. Nhưng có một vấn đề, muốn người được ra càng nhanh thì càng phải tốn nhiều tiền. Chuyện này mọi khâu đều cần tiền, tôi hi vọng Diệp tiên sinh có thể hiểu cho.

– Tất nhiên là tôi hiểu. Nếu tôi muốn cứu người ra ngay bây giờ thì cần bao nhiêu tiền?

– 100.000!

La Tân đáp:

– Chỉ cần anh bỏ ra 100.000, tôi lập tức có thể đưa người ra ngoài!

– Đồng ý, tôi sẽ chi 100.000!

La Tân lại bổ sung thêm:

– Có điều là, tôi đã nói rồi, tôi chỉ có thể cứu người ra khỏi trại giam thôi, nhưng không thể rời khỏi Chương Châu. Một khi rời khỏi đây, tôi không thể đảm bảo cách cảnh sát sẽ xử lý. Tôi không thể giúp được chuyện đó, đó là quy tắc bất di bất dịch rồi. Tôi hi vọng Diệp tiên sinh có thể hiểu cho.

– Tất nhiên, tuyệt đối không thành vấn đề, tôi hiểu mà!

Diệp Lăng Phi trả lời.

Ngoài cửa trại tạm giam, Diệp Lăng Phi cùng người của mình chờ đợi. Hắn thấy La Tân dẫn Chu Tiểu Linh ra khỏi trại tạm giam sau khi hoàn tất thủ tục bảo lãnh. La Tân đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp tiên sinh, người tôi đã cứu ra rồi, nhưng tôi nghĩ rằng vụ án này tôi không xử lý được…!

La Tân không nói tiếp đoạn sau, anh ta cố ý bỏ lửng câu nói, đầy ẩn ý. Anh ta nói:

– Nếu anh cần gì cứ gọi cho tôi. Tôi tin sau này anh sẽ còn cần đến tôi.

La Tân đi về phía xe, trước khi mở cửa, anh ta quay người lại nói với Diệp Lăng Phi:

– Ở Chương Châu này, vụ án của cô ấy chỉ có tôi mới có thể xử lý thôi!

Dứt lời, La Tân lên xe và rời đi.

Diệp Lăng Phi nhìn theo chiếc xe của La Tân khuất dạng, hắn mới quay đầu lại, nhìn khuôn mặt tiều tụy của Chu Tiểu Linh ở trước mặt mình. Chưa đầy hai ngày trong trại tạm giam Chương Châu, Chu Tiểu Linh đã tiều tụy, suy sụp đến mức này. Nếu Diệp Lăng Phi đến chậm hơn một chút, không biết Chu Tiểu Linh sẽ ra sao.

– Mọi chuyện ổn rồi, đi thôi, Tiểu Linh, chúng ta về khách sạn đã!

Diệp Lăng Phi ôm lấy vai Chu Tiểu Linh. Chu Tiểu Linh tựa đầu lên vai Diệp Lăng Phi, khóc nức nở. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra gọi cho Chu Hân Mính.

– Hân Mính, anh đã cứu Tiểu Linh ra rồi. Có điều là, tạm thời anh chưa thể rời khỏi Chương Châu. Hiện giờ anh cần làm rõ chuyện gì đang xảy ra ở đây. Em không cần lo lắng cho anh, anh không có chuyện gì đâu!

– Ông xã, không sao là tốt rồi!

Giọng Chu Hân Mính vang lên trong điện thoại, cô nói:

– Nếu anh có chuyện gì cần em giúp thì nhất định phải nói cho em. Hiện giờ sức khỏe em đã ổn định rồi, có một số việc em có thể làm được, ông xã, anh có thể yên tâm!

– Ừ, Hân Mính, chuyện này anh biết mà. Em nghỉ ngơi cho tốt đi, có chuyện gì anh sẽ lập tức thông báo cho em!

Diệp Lăng Phi lên xe taxi. Ở bên cạnh hắn, Chu Tiểu Linh sắc mặt trắng bệch, đầu tựa lên vai Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng vỗ vai Chu Tiểu Linh, an ủi:

– Không sao đâu, mọi chuyện ổn rồi. Mọi chuyện đã qua rồi, tin anh, em sẽ ổn thôi!

Diệp Lăng Phi đưa Chu Tiểu Linh về khách sạn, sau đó lại đến sân bay đón Bạch Tình Đình. Trong lúc đó, bốn thủ hạ của hắn được phái đi nghe ngóng xem Tôn Hổ đang nằm ở bệnh viện nào. Theo lời cảnh sát, hiện giờ Tôn Hổ vẫn còn ở trong bệnh viện, có cảnh sát canh gác Tôn Hổ. Lúc chuyến bay của Bạch Tình Đình hạ cánh, Diệp Lăng Phi đã chờ ở sân bay hơn nửa tiếng. Thấy Bạch Tình Đình xách túi du lịch đi tới, Diệp Lăng Phi bước nhanh tới, ôm Bạch Tình Đình vào trong lòng.

– Không phải anh đã bảo em không tới rồi sao, sao em cứ nhất quyết tự mình tới đây vậy?

Diệp Lăng Phi một tay ôm eo Bạch Tình Đình, tay kia thì cầm giúp túi du lịch cho cô, đi về phía lối ra. Bạch Tình Đình cười nói:

– Ông xã, em lo lắng anh chơi bời lêu lổng ở đây nên đến đây để trông chừng anh mà. Chẳng lẽ như vậy cũng không được sao?

– Tất nhiên là không phải!

Diệp Lăng Phi đáp:

– Anh nào dám chơi bời lêu lổng chứ. Anh phải nhanh chóng xử lý xong chuyện ở đây, sau đó còn phải về thành phố Vọng Hải. Có điều là, tình hình ở đây nằm ngoài dự liệu của anh, anh không nghĩ mọi chuyện sẽ thuận lợi như vậy.

Bạch Tình Đình nghi hoặc hỏi:

– Ông xã, chẳng lẽ còn có vấn đề gì sao?

– Cứ tạm thời là vậy, Tình Đình. Em vừa mới xuống máy bay, tạm thời đừng vội hỏi chuyện ở đây. Chúng ta về khách sạn trước đã!

Diệp Lăng Phi vẫy taxi. Hắn và Bạch Tình Đình ngồi taxi về khách sạn. Chu Tiểu Linh đang ở trong khách sạn chờ Diệp Lăng Phi. Cô còn chưa ăn cơm. Chu Tiểu Linh ở một mình cảm thấy rất sợ hãi, cô phải chờ Diệp Lăng Phi quay về rồi mới cùng ăn cơm. Diệp Lăng Phi dẫn Chu Tiểu Linh và Bạch Tình Đình ăn cơm ngay tại nhà hàng của khách sạn. Trong lúc ăn cơm, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của La Tân gọi tới.

– Luật sư La, xin chào. À, tôi đang ăn cơm…!

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, thong thả nói.

Lúc La Tân đưa Chu Tiểu Linh từ trại tạm giam ra ngoài, vẫn chờ Diệp Lăng Phi gọi điện cho mình. Nhưng La Tân đợi mãi mà không thấy Diệp Lăng Phi gọi điện. Cuối cùng không đợi được nữa, La Tân đã chủ động gọi cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nghe La Tân ở đầu dây bên kia đề cập đến sự phức tạp của vụ án, Diệp Lăng Phi thong thả nói:

– Luật sư La, tôi đã sớm biết vụ án này rất phức tạp. Nếu không tôi đã không bỏ nhiều tiền thuê anh như vậy. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, luật sư La, nếu anh là luật sư, vậy thì nên nói rõ mọi chuyện cho tôi biết để tôi nắm được tình hình và biết cách xử lý vụ án này. Sao tôi cứ có cảm giác anh biết rất rõ chi tiết vụ án nhưng lại không chịu nói ra? Có phải anh muốn dựa vào đó để moi thêm tiền của tôi không? Xin lỗi nếu tôi nói thẳng, tôi có tiền, nhưng tiền của tôi không phải để ném qua cửa sổ. Luật sư La, nếu anh muốn tôi chi tiền, anh phải chứng tỏ được bản lĩnh thật sự của mình!

– Diệp tiên sinh, tôi hiểu rồi!

La Tân đáp:

– Diệp tiên sinh, anh đã nói vậy rồi, tôi cũng không cần giấu giếm nữa. Theo những gì tôi được biết, lần này người thân của anh đã chọc giận một nhân vật không dễ đắc tội. Cha của hắn chính là thổ hoàng đế ở đây. Tuy ông ta không phải người của chính phủ, nhưng ở đây lại có thể nói là một tay che trời. Tôi tin bây giờ anh đã hiểu rồi chứ. Chuyện này tôi có thể thông qua quan hệ để giúp anh giải quyết. Những luật sư khác không có bản lĩnh như vậy đâu. Nếu họ nghe đến cái tên Tiểu Bá Vương thì đã sớm không dám nhận vụ này rồi. Hơn nữa, chuyện này sẽ không kết thúc đơn giản đâu. Tôi nghe nói phía Tiểu Bá Vương có hai người bị thương, hơn nữa, Tiểu Bá Vương cũng bị thương nhẹ. Hiện giờ Tiểu Bá Vương vẫn đang dưỡng thương. Lúc này tôi nghĩ chỉ có thể dùng tiền để giải quyết, nếu không…!

La Tân đã nói đến nước này rồi, nếu Diệp Lăng Phi còn không hiểu thì chỉ có thể nói Diệp Lăng Phi là kẻ ngốc. Diệp Lăng Phi nói qua điện thoại:

– Xem ra vụ án này quả thật rất khó giải quyết. Luật sư La, tôi nghĩ bây giờ anh đã có tư cách để nói chuyện với tôi rồi. Thế này đi, ngày mai tôi sẽ đến văn phòng luật sư của anh, hai chúng ta bàn bạc một chút!

La Tân nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, lúc đó mới tỏ vẻ thỏa mãn, nói:

– Diệp tiên sinh, tôi biết anh là một người hiểu chuyện mà. Vậy cứ quyết định như vậy đi, ngày mai tôi sẽ chờ anh ở văn phòng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!