Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1858: CHƯƠNG 1858: NƠI NÀY LÀ CHƯƠNG CHÂU!

Diệp Lăng Phi đột nhiên nhận được hai tin nhắn có nội dung giống hệt nhau. Hắn vẫn còn chút do dự, không biết có nên gọi lại số máy đó không. Bạch Tình Đình tắm rửa xong, từ trong phòng tắm bước ra, thấy Diệp Lăng Phi đang đứng bên cửa sổ, tay cầm điện thoại. Cô đi đến trước mặt hắn, dịu dàng hỏi:

- Ông xã, anh đang xem gì vậy?

- Tin nhắn!

Diệp Lăng Phi đưa điện thoại ra trước mặt Bạch Tình Đình, ra hiệu cho cô xem. Đọc xong nội dung hai tin nhắn, cô có vẻ khó hiểu, hỏi:

- Ông xã, anh nghĩ người này có thể là ai?

- Anh không biết!

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Không loại trừ khả năng có người muốn hãm hại anh, nhưng cũng có thể là người khác muốn giao dịch với anh!

- Ông xã, anh định làm thế nào?

Diệp Lăng Phi chần chừ một lát rồi nói:

- Anh sẽ gọi lại, xem rốt cuộc người đó là ai!

Khi đến Chương Châu, Diệp Lăng Phi phải đề phòng khắp nơi. Chương Châu không phải Vọng Hải. Ở Vọng Hải, hắn có thể muốn làm gì thì làm, đó là địa bàn của hắn, nhưng Chương Châu thì lại khác. Đó là quy luật "rồng mạnh cũng khó lòng đè đầu cưỡi cổ rắn đất". Diệp Lăng Phi luôn có cảm giác sẽ có chuyện gì đó xảy ra ở Chương Châu này. Chỉ là tạm thời hắn vẫn chưa thể khẳng định được. Hắn cầm điện thoại, do dự một lát rồi gọi vào số máy đã nhắn tin cho mình. Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người đàn ông:

- Xin chào!

- Xin chào!

Diệp Lăng Phi lạnh nhạt hỏi:

- Sao anh lại biết số điện thoại của tôi? Rốt cuộc anh là ai?

- Chuyện đó anh không cần hỏi, tôi có cách để cứu người thân của anh!

- Chẳng lẽ anh chưa cập nhật tin tức sao? Tôi đã cứu người ra rồi, ít nhất là hiện tại cô ấy an toàn, đang ở ngay cạnh tôi. Nếu anh muốn tiền thì có lẽ anh sẽ rất thất vọng, tôi sẽ không đưa tiền cho người như anh đâu!

- Anh nhầm rồi, chẳng lẽ anh cho rằng tôi muốn tiền của anh sao?

Người đàn ông nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, anh ta cười, giọng điệu tự giễu:

- Nếu tôi muốn tiền thì đã không gọi điện cho anh rồi. Ở Chương Châu này, nếu muốn lấy tiền thì rất dễ dàng, chỉ cần tôi gật đầu, sẽ có người dâng tiền cho tôi!

- Vậy rốt cuộc anh muốn gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Chính nghĩa, thứ tôi muốn là chính nghĩa!

Diệp Lăng Phi nghe câu này, hắn bật cười, tay vẫn cầm điện thoại, nói:

- Nếu anh nói anh vì chính nghĩa, vậy tôi nghĩ có lẽ anh tìm nhầm người rồi. Tôi không phải quan tòa, cũng không phải quan chức, không thể cho anh cái gọi là chính nghĩa được. Anh tìm nhầm người rồi!

- Tôi không tìm nhầm người, tôi hiểu rõ anh!

Người đàn ông nói:

- Tên của anh là Diệp Lăng Phi. Anh có từng nghĩ chưa, nếu không phải có người muốn cứu người thân của anh thì có lẽ giờ này cô ấy đã chết rồi, chứ không phải đang ở trong trại tạm giam!

Diệp Lăng Phi nghe đến đó, hắn cười khẩy, nói:

- Xem ra anh hiểu rất rõ tôi. Chỉ là, anh bảo tôi phải tin anh thế nào đây? Phải biết rằng đây là Chương Châu, tôi không biết sẽ xảy ra chuyện gì ở nơi này cả, cho nên, tôi phải đề phòng mọi thứ. Tôi hy vọng anh có thể hiểu được, tôi sẽ không mạo hiểm tính mạng của mình đâu!

- Chuyện đó thì tất nhiên là tôi hiểu!

Người đàn ông ở đầu dây bên kia đáp:

- Tôi gọi điện cho anh vốn đã là rất mạo hiểm rồi. Nếu ai đó biết chuyện tôi gọi điện cho anh thì có lẽ tôi sẽ mất mạng ở đây!

Diệp Lăng Phi nghe đến đó, hắn dừng lại một lát, hỏi:

- Vậy anh làm như vậy mục đích thực sự là gì? Đừng nói với tôi cái gì gọi là chính nghĩa. Sống đến từng này tuổi rồi, tôi chưa bao giờ tin vào cái gọi là chính nghĩa. Ít nhất là trong mắt tôi, chính nghĩa trong xã hội này đã bị quá nhiều sự đen tối che khuất. Chính nghĩa mà mọi người hay nói chỉ có giới hạn thôi. Nói ra chính nghĩa là vì lợi ích của bản thân mình, đó là bản chất của chính nghĩa. Tất nhiên, không loại trừ một số người thực tâm hành động theo chính nghĩa, nhưng số đó rất ít, ít nhất là tôi chưa gặp bao giờ. Mục đích thực sự của anh là gì?

- Vì giải cứu người phụ nữ mà tôi yêu!

Người đàn ông kia đáp:

- Nếu có thể hạ bệ được Tiểu Bá Vương, tôi cũng có thể cứu một người phụ nữ bị hắn bức hiếp. Lý do này đã đủ chưa?

Diệp Lăng Phi nghe đến đó thì dừng lại một lát, chậm rãi nói:

- Vậy là đủ rồi, tôi tin anh. Bây giờ anh đã giành được một cơ hội, cơ hội để tôi hiểu anh. Điều tôi muốn thấy hiện giờ là anh phải tỏ ra thật nhiều thành ý, tôi muốn biết rốt cuộc anh là ai. Nhớ kỹ, đó là một cơ hội mà tôi dành cho anh, nếu bỏ lỡ nó thì không còn lần thứ hai nữa đâu!

Người ở đầu dây bên kia trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng:

- Được rồi, tôi sẽ đánh cược. Nếu có chết thì tôi cũng sẽ không hối hận, ít nhất là tôi đã cố gắng rồi. Tôi tin rằng sau ngày hôm nay sẽ có công lý. Tôi tên là Vương Trác, là một nhân viên cảnh sát bình thường! Tôi có thể cho anh xem chứng nhận cảnh sát của tôi!

- Chuyện đó thì không cần, tôi tin những gì anh nói!

Diệp Lăng Phi đáp:

- Từ trước tới giờ, tôi luôn làm việc theo cảm giác của mình, lần này cũng vậy. Tôi tin vào cảm giác của mình. Chỉ có điều, Vương Trác này, tôi còn có không ít vấn đề cần hỏi anh, chúng ta có nên gặp mặt không?

- Được!

Vương Trác lập tức đồng ý:

- Tôi đã bất chấp tất cả rồi, vậy thì tôi chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Anh nói đi, chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?

- Ngày mai tôi sẽ gọi điện lại cho anh!

Diệp Lăng Phi đáp:

- Bây giờ tôi còn chút chuyện phải xử lý, tạm thời chưa thể gặp anh được. Như anh đã nói đấy, chuyện này ảnh hưởng rất lớn, tôi không muốn xảy ra bất kỳ sơ suất nào cả. Đối với anh cũng như tôi, sơ suất không phải chuyện tốt, Vương Trác, anh thấy có đúng không?

Vương Trác không phủ nhận, anh ta gật đầu, nói:

- Anh nói không sai, quả thực là như vậy!

- Cứ quyết định như vậy nhé!

Diệp Lăng Phi nói xong câu cuối cùng, hắn đặt điện thoại xuống. Bạch Tình Đình đứng bên cạnh hắn, thấy hắn cau mày, dường như trong lòng đang có tâm sự, cô dịu dàng hỏi:

- Ông xã, có phải trong lòng anh đang suy nghĩ chuyện gì đó không?

- Ừ!

Diệp Lăng Phi đáp:

- Anh đang nghĩ sao nơi này lại hỗn loạn đến mức độ này chứ? Rốt cuộc thì chính quyền ở đây đang làm gì, tại sao lại cho phép những chuyện như vậy xảy ra?

- Ông xã, chúng ta tạm thời không nghĩ đến những chuyện này nữa, được không?

Bạch Tình Đình cởi bỏ áo ngủ, để lộ tấm thân xinh đẹp như xử nữ, cứ thế trần trụi phơi bày trước mặt Diệp Lăng Phi. Trong ánh mắt cô lóe lên tình ý nồng nàn, trên người cô toát lên vẻ hấp dẫn đầy nữ tính, tất cả những điều đó làm Diệp Lăng Phi cảm thấy mê mẩn. Ánh trăng từ bên ngoài cửa sổ rọi vào căn phòng, dưới ánh đèn mờ ảo, thân hình kiều diễm của Bạch Tình Đình toát lên sức hấp dẫn không thể cưỡng lại nổi: những đường cong tuyệt mỹ, làn da mịn màng... Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, hai tay ôm eo Bạch Tình Đình, ghé môi hôn cô. Bạch Tình Đình có cảm giác khó thở. Dù đã yêu Diệp Lăng Phi từ lâu, nhưng mỗi lần ân ái với hắn, cô đều có cảm giác nóng bỏng như vậy, đó chính là tình dục. Một khi được Diệp Lăng Phi âu yếm, ham muốn trong thân thể cô sẽ không ngừng trỗi dậy. Cô căn bản không thể nào khống chế tâm tình của mình, trong lòng chỉ muốn được chồng mình vuốt ve, chỉ muốn được hòa quyện cùng anh ấy... Diệp Lăng Phi bế cô lên, ngửi mùi hương thoang thoảng như u lan trên người cô. Hắn nhìn cô với ánh mắt đầy vẻ thâm tình. Diệp Lăng Phi luôn rất nuông chiều Bạch Tình Đình, điều đó có quá nhiều điểm không phù hợp với cá tính của hắn. Diệp Lăng Phi là Diệp Lăng Phi, trong cuộc đời hắn đã trải qua không ít mối tình, có không ít gút mắc tình cảm với nhiều người phụ nữ, nhưng không có người phụ nữ nào lại khiến hắn vương vấn nhiều như Bạch Tình Đình. Đó là vợ chồng. Vào khoảnh khắc Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình kết hôn, điều đó cũng đã định sẵn hai người sẽ tiếp tục như vậy, vĩnh viễn sánh cùng trời đất. Dù người khác không tin, nhưng hai người họ lại tin rằng mình sẽ một lòng yêu thương nhau đến đầu bạc răng long. Áo ngủ của Bạch Tình Đình đã bị cởi ra, những đường cong tuyệt mỹ trên tấm thân ngọc ngà khiến người ta mê mẩn, làn da mịn màng như nước khiến người ta phát cuồng, phong thái mê người càng khiến người ta phải khuynh đảo... Diệp Lăng Phi cũng cởi quần áo, bước lên giường. Hắn không vội vàng tiến vào cơ thể Bạch Tình Đình, mà chậm rãi trêu chọc cô. Rất nhanh, dưới sự khiêu khích của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình đã phải đầu hàng. Cơ thể Diệp Lăng Phi vốn đã là một sự khiêu khích đối với cô, dục vọng trong lòng cô đã bị hắn khơi dậy mãnh liệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!