Chu La Quân nghe cha mình nói vậy, lập tức lặp lại những gì hắn đã nói với Chu Bội lúc nãy. Chu La Quân nói dối không chớp mắt, cứ như những gì mình nói là sự thật. Chu Tiểu Linh nghe một lúc thì không nhịn được kêu lên:
– Ngươi nói dối, ngươi nói dối!
Diệp Lăng Phi ra hiệu Chu Tiểu Linh đừng tức giận. Khi nói chuyện với những kẻ như Chu La Quân, nhất định phải kiểm soát cảm xúc, nếu không sẽ bị họ dắt mũi. Diệp Lăng Phi rất có kinh nghiệm về phương diện này. Hắn an ủi Chu Tiểu Linh xong, quay sang Chu La Quân và nói:
– Xem ra cậu quả nhiên biết ăn nói đấy, rất tốt, rất tốt. Cậu nói cậu không biết chuyện bắt cóc phải không? Chuyện đó không thành vấn đề. Tôi đã biết ai bắt cóc em vợ đấy, có lẽ hai người đó đang ở trong trung tâm giải trí này. Tìm ra hai kẻ đó có thể chứng minh được, cậu thấy sao?
Chu La Quân vẫn im lặng, trái lại Chu Bội đã hỏi trước:
– Diệp tiên sinh, tôi có một câu hỏi.
– Xin mời!
Diệp Lăng Phi nhìn Chu Bội, trên mặt nở một nụ cười. Chu Bội nói:
– Diệp tiên sinh, anh nói anh đã biết ai là kẻ đã bắt cóc cô bé kia, tôi chỉ có một vấn đề nho nhỏ. Anh có bằng chứng gì để chứng minh người ở đây đã bắt cóc cô bé đó không? Không thể chỉ dựa vào lời của tiểu cô nương kia mà xong được. Như vậy, tôi tin rằng những người ở đây sẽ không phục. Nếu anh muốn người khác tâm phục khẩu phục thì phải đưa ra lý do thuyết phục!
– Chuyện đó thì dễ thôi!
Diệp Lăng Phi nghe Chu Bội nói vậy xong, hắn không nhanh không chậm đáp:
– Ông chủ Chu, chẳng lẽ ông quên trên thế giới này còn có một thứ gọi là camera sao? Trong đó chứa đựng rất nhiều thông tin. Điều trùng hợp là tôi đã lấy được băng ghi hình ở khách sạn. Bây giờ ở đây tôi sẽ cho phát đoạn băng đó, như vậy thì tôi tin rằng ông không còn gì để biện minh rồi chứ?
Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, quả nhiên Chu Bội không dám hé răng nữa. Ông ta nhìn Chu La Quân, trong ánh mắt hiện lên vẻ bất lực. Chu La Quân há hốc mồm, hắn cũng không biết phải nói gì nữa. Hắn lại quên béng mất chuyện này. Phải biết rằng Chu La Quân ở Chương Châu đã quen thói vô pháp vô thiên, hắn không nghĩ tới chuyện có kẻ nào dám động đến mình. Bây giờ xem như được lĩnh giáo. Vừa nghĩ tới chuyện hai tên thủ hạ của mình bị camera ghi hình lại, nếu như người khác thấy hai gã đó ở chỗ mình, chắc chắn sẽ liên lụy đến hắn. Chu La Quân trong lòng hốt hoảng, thầm tính toán xem làm thế nào để thông báo cho hai gã thủ hạ đó của mình, bảo hai tên đó sớm rời khỏi chỗ này. Nhưng hiện giờ hắn không có cơ hội để làm như vậy. Trong lúc Chu La Quân còn đang bứt rứt, chợt nghe Diệp Lăng Phi nói:
– Chu đại công tử, cậu còn gì muốn nói nữa không?
– Không… không… có!
Bây giờ Chu La Quân nói năng bắt đầu lộn xộn rồi. Hắn vừa nói ra mấy chữ này, Chu Bội liền cau mày, lo lắng nếu con mình còn tiếp tục như vậy nữa thì chỉ làm cho chuyện này phức tạp hơn. Kỳ thực, loại chuyện này cũng dễ xử lý thôi. Coi như là cấp dưới của Chu La Quân làm, hắn hoàn toàn có thể đổ tội lỗi trong chuyện này lên đầu hai tên thủ hạ của mình. Nhưng bây giờ Chu La Quân nói như vậy, chỉ khiến hắn vướng vào chuyện này, không thể thoát ra được. Chu Bội là một con cáo già, đảo mắt một vòng rồi lập tức nói:
– Tôi thấy chuyện này có rất nhiều vấn đề, chúng ta cần từ từ bàn bạc lại. Tôi thấy chúng ta không nên ngồi ở chỗ này nữa, chi bằng đến một nơi khác mà tâm sự cho kỹ. Tiểu Quân, con đi báo cho nhân viên chọn một gian phòng tốt!
Chu Bội còn chưa dứt lời, Diệp Lăng Phi đã nói:
– Ông chủ Chu, không cần phải như vậy đâu. Tôi chỉ muốn ngồi đây một lát để tâm sự thôi, không có ý gì khác. Tôi không muốn chuyện này tiếp tục dây dưa nữa. Chi bằng chúng ta sảng khoái đi, cứ để Bí thư Liêu quyết định, rốt cuộc thì vụ án này do ai quản. Bí thư Liêu, ông thấy thế nào?
Liêu Hoa Thắng trong lòng sớm đã có chủ ý, nhưng dù sao ông ta cũng là bí thư thành ủy ở đây, cũng phải giữ thể diện cho mình trước mặt những người khác. Liêu Hoa Thắng sa sầm mặt, nói với Chu Bội:
– Ông chủ Chu, hiển nhiên con trai ông đã phạm pháp. Tôi với tư cách bí thư thành ủy, phải nhắc nhở ông một điều: đừng tưởng rằng ông có thế lực lớn ở Chương Châu này thì có thể muốn làm gì thì làm, nơi này là xã hội pháp chế! Người đâu, bắt Chu La Quân lại, nhất định phải nghiêm túc xử lý. Không ngờ ở Chương Châu mà còn xảy ra những chuyện như vậy!
Ngay sau mệnh lệnh của Liêu Hoa Thắng, hai viên cảnh sát ở bên ngoài đi vào. Chu La Quân không ngờ lại có kết quả như vậy, hắn cầu cứu:
– Cha, cứu con!
Chu Bội trừng mắt nhìn Chu La Quân, hừ lạnh nói:
– Ta không có đứa con như ngươi! Ngươi thật sự khiến ta quá thất vọng, sao ngươi có thể làm những chuyện như vậy được chứ? Lần này ta cũng đồng ý dựa theo pháp luật để xử lý!
Chu Bội tỏ vẻ hiên ngang lẫm liệt, để hai viên cảnh sát kia nhanh chóng đưa Chu La Quân ra ngoài. Liêu Hoa Thắng lại nhìn Diệp Lăng Phi và nói:
– Diệp tiên sinh, chúng tôi sẽ dựa theo pháp luật để xử lý, anh cứ yên tâm. Nhất định chúng tôi sẽ cho anh một câu trả lời thỏa đáng!
– Vậy thì cảm ơn Bí thư Liêu!
Diệp Lăng Phi cười cười đứng dậy. Trước lúc đi ra ngoài, hắn bỗng nhiên nói:
– À, Bí thư Liêu, chúng ta còn có chuyện khác cần bàn, chỉ có điều không phải ở chỗ này. Chờ sau khi giải quyết xong chuyện của mình, tôi hy vọng có thể nói chuyện riêng với Bí thư Liêu. Không biết Bí thư Liêu có nể mặt đến gặp tôi được không?
Liêu Hoa Thắng cười nói:
– Diệp tiên sinh, anh nói gì lạ vậy. Lúc nào tôi cũng có thời gian, chỉ cần anh gọi điện thoại là tôi sẽ tới!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Bí thư Liêu, vậy chúng ta cứ quyết định như vậy đi. Tôi đi trước, chỉ có điều, tốt nhất không nên tái diễn những chuyện bắt cóc kiểu đó nữa. Tim của tôi không tốt, không chịu được những chuyện như vậy đâu!
– Tất nhiên, tất nhiên rồi, đó chỉ là hiểu lầm thôi mà!
Liêu Hoa Thắng nói.
Diệp Lăng Phi không tiếp tục bàn luận vấn đề này với Liêu Hoa Thắng nữa. Trên mặt hắn vẫn nở nụ cười khiến người ta khó mà hiểu được. Hắn gọi Chu Tiểu Linh và Vương Vĩnh đi ra ngoài. Khi bọn họ ra đến bên ngoài, chỉ thấy đứng đầy cảnh sát, vẻ mặt rất nghiêm trọng. Không ai ngờ lại có chuyện như vậy: người uy hiếp thì không sao, trái lại người bị uy hiếp lại bị bắt. Hiện giờ cấp trên không có mệnh lệnh, những viên cảnh sát ở đây không dám vọng động, chỉ có thể trơ mắt nhìn ba người Diệp Lăng Phi đi qua chỗ mình. Những viên cảnh sát này không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở bên trong, tất cả đều xì xào bàn tán, muốn đoán xem rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì. Trong phòng chỉ còn lại Liêu Hoa Thắng và Chu Bội. Mãi đến lúc này, Chu Bội mới nói ra nghi vấn trong lòng mình:
– Rốt cuộc là có chuyện gì, tại sao ông lại thả hắn đi?
– Tôi không thả hắn đi thì biết làm sao? Chẳng lẽ ông muốn tôi đắc tội với người ra mặt cho hắn? Ông có biết ai đã gọi điện thoại cho tôi không? Là bí thư tỉnh ủy đấy! Ông ấy chất vấn tôi trong điện thoại là tại sao Chương Châu lại loạn đến mức như vậy, giữa ban ngày ban mặt mà dám tự ý bắt cóc người khác. Tôi cũng không còn cách nào cả, chẳng lẽ ông cho rằng tôi muốn làm như vậy sao?
– Ông nói là bí thư tỉnh ủy? Bí thư Liêu, ông có nghe lầm không? Thực sự là bí thư tỉnh ủy sao?
Chu Bội vừa nói xong, ông ta liền cảm thấy mình không nên hỏi như vậy. Loại chuyện này căn bản không cần ông ta phải hoài nghi. Nếu Liêu Hoa Thắng đến bí thư tỉnh ủy còn không phân biệt được thật giả thì vậy sao ông ta có thể làm bí thư thành ủy Chương Châu được. Liêu Hoa Thắng nhìn Chu Bội, nói:
– Tôi biết trong lòng ông đang nghĩ gì. Ông không muốn tin đó là sự thật. Nói thật với ông, tôi cũng không muốn tin đó là sự thật!
– Tôi chỉ biết hắn có quan hệ với quân đội, nhưng không ngờ hắn còn có quan hệ ở tỉnh. Hắn thật sự khiến tôi nhìn không thấu, rốt cuộc thì trong hồ lô của hắn bán thuốc gì?
– Không chỉ ông không nhìn thấu, ngay cả tôi cũng không nhìn thấu!
Liêu Hoa Thắng nói,
– Ông có nhìn thấy nụ cười của hắn trước lúc rời khỏi đây không? Tôi cảm thấy nụ cười đó hàm chứa một điều gì đó. Ông nói xem, rốt cuộc thì hắn muốn làm gì?
– Tôi cũng không biết!
Chu Bội nói,
– Chỉ có điều tôi cảm thấy hắn là một sự uy hiếp, nhất định phải nghĩ cách khiến hắn không thể nhúng tay vào chuyện này!
– Cứ để hắn rời khỏi đây là xong thôi!
Liêu Hoa Thắng nói.
– Nếu thực sự đơn giản như vậy thì đã không nói làm gì. Nhưng tôi biết chuyện này không thể kết thúc nhanh như vậy được đâu, bởi vì người của hắn một chết một bị trọng thương ở Chương Châu!