Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1870: CHƯƠNG 1870: KẺ ĐIÊN! (1)

Diệp Lăng Phi đã tính trước rằng đám người Chu Bội sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy đâu. Những chuyện hắn cần làm bây giờ đòi hỏi nhiều nhân lực, đám Vương Vĩnh đã được Diệp Lăng Phi phái đi làm việc rồi, trong khách sạn chỉ còn một mình hắn. Hắn ngồi trong quầy bar, uống rượu một mình, lúc này quán bar cũng không có nhiều khách. Diệp Lăng Phi chậm rãi uống rượu, mãi cho đến khi điện thoại đổ chuông, Diệp Lăng Phi mới lấy ra. Sau khi thấy số điện thoại gọi tới, Diệp Lăng Phi biết người hắn đang chờ rốt cuộc cũng đã gọi điện đến. Người này chính là viên cảnh sát tên Vương Trác, người đã nói chuyện điện thoại với Diệp Lăng Phi trước đó. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, giọng nói của Vương Trác vang lên từ đầu dây bên kia:

– Diệp tiên sinh, bây giờ tôi đến khách sạn rồi, tôi nghĩ chúng ta nên chọn một chỗ để gặp nhau, anh nghĩ chúng ta nên gặp ở đâu?

Vương Trác hỏi như vậy xong, chỉ nghe Diệp Lăng Phi đáp:

– Chuyện này tùy anh thôi, tôi không có vấn đề gì cả. Bây giờ tôi đang ở quầy bar, nếu anh muốn đến đây cũng được.

Diệp Lăng Phi nói xong, nghe thấy Vương Trác ở đầu dây bên kia đáp:

– Vậy được, Diệp tiên sinh, tôi sẽ đến gặp anh ngay. Trong tay tôi có một số tài liệu có thể khiến anh cảm thấy hứng thú đấy!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, nói:

– Tôi sẽ chờ anh ở quầy bar!

Diệp Lăng Phi đặt điện thoại xuống, ngồi chờ trong quầy bar. Hắn cho rằng, có lẽ người đàn ông tên Vương Trác này có thể mang đến cho mình một số tài liệu quan trọng, hiện giờ hắn rất cần những tài liệu này. Khi Vương Trác xuất hiện, Diệp Lăng Phi cảm thấy rất bất ngờ. Vương Trác không cao lắm, đeo kính mắt, trông có vẻ rất nho nhã. Diệp Lăng Phi vốn tưởng rằng Vương Trác là một tay cảnh sát béo ú, bởi trong mắt hắn, đa số cảnh sát đều thuộc loại to béo. Vì thế, bộ dạng của Vương Trác khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy ngạc nhiên là điều dễ hiểu. Dường như Vương Trác hiểu rất rõ Diệp Lăng Phi. Khi anh ta bước vào quán bar của khách sạn, liền lập tức tiến thẳng đến chỗ Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi ngồi yên không nhúc nhích, ánh mắt dõi theo Vương Trác. Mãi cho đến khi Vương Trác đứng trước mặt, Diệp Lăng Phi mới hỏi:

– Anh chính là người đã gọi điện cho tôi?

Vương Trác gật đầu, anh ta còn cầm theo một chiếc cặp. Sau khi ngồi xuống, Vương Trác đặt chiếc cặp ra trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

– Những điều tôi muốn nói đều ở trong này, sau khi xem xong anh sẽ hiểu!

Diệp Lăng Phi mở chiếc cặp ra, lấy một túi hồ sơ bên trong. Hắn đặt túi hồ sơ lên mặt bàn, sau khi nhìn sơ qua một lát, đã vững dạ hơn. Diệp Lăng Phi đặt túi hồ sơ lại chỗ cũ, nhìn Vương Trác, hỏi:

– Sao anh có thể chắc chắn rằng tôi nhất định sẽ giúp anh?

– Tôi đang đánh cược!

Vương Trác nói,

– Tôi đã chứng kiến quá nhiều chuyện tham ô mục nát rồi, tôi thật sự không thể chịu đựng thêm nữa. Dù là vì người phụ nữ tôi yêu, hay vì tinh thần trọng nghĩa của bản thân, tóm lại, tôi không thể tiếp tục giữ im lặng. Nếu còn tiếp tục im lặng, cái giá phải trả sẽ càng lớn hơn, sẽ chỉ có nhiều người bị tổn thương hơn thôi! Chúng ta sống trong thế giới này không phải là vì muốn cuộc sống của mình tốt đẹp hơn sao? Tôi thân là cảnh sát, vậy mà không thể bảo vệ được những người dân vô tội. Tôi làm cảnh sát như vậy thì có ích gì? Sở dĩ tôi vẫn làm cảnh sát, bởi vì tôi hy vọng có thể tìm được nhiều chứng cứ, như vậy sẽ tăng thêm cơ hội để giúp Chương Châu có thể trở lại bình thường. Diệp tiên sinh, tôi đã xem tài liệu về anh. Tôi tin tưởng anh có năng lực như vậy, điều kiện tiên quyết là anh muốn làm điều đó!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

– Thật ra thì, lúc anh liên hệ với tôi, anh đã sớm đoán được tôi nhất định sẽ giúp anh chuyện này, hoặc có thể nói, anh biết tính tình của tôi, chuyện này nhất định sẽ không bị bỏ qua như vậy, đúng không?

Vương Trác không phủ nhận, anh ta chỉ nói:

– Tôi vẫn nhắc lại câu nói đó: tôi không có gì phải thẹn với lương tâm, tôi chỉ làm những việc mà tôi nên làm. Tôi mặc kệ người khác đối xử với tôi như thế nào, chỉ cần trong lòng tôi cảm thấy thanh thản là đủ rồi. Có thể hôm nay sau khi gặp anh, ngày mai tôi sẽ chết, nhưng bất kể thế nào, tôi không thể sống tiếp như vậy nữa, tôi nhất định phải làm gì đó!

– Vậy anh có nghĩ tới mạng internet không? Bây giờ mạng internet lan truyền rất nhanh chóng. Anh đưa một bài viết hay chủ đề lên, sau đó được mọi người chú ý, nhờ vậy mà có nhiều người chú ý đến Chương Châu hơn, cũng giúp cho nhiều người biết được những chuyện đang xảy ra ở Chương Châu. Nói không chừng, cách này còn tốt hơn nhiều so với cách anh đang làm bây giờ!

Vương Trác lắc đầu, nói:

– Chuyện đó với tôi mà nói không hề là một gợi ý mới. Tôi từng nói rồi, tôi đã thử qua rất nhiều cách, trong đó bao gồm cả việc viết bài đăng lên internet. Tất nhiên, việc đó không phải do đích thân tôi làm. Diệp tiên sinh, anh có biết kết quả cuối cùng là như thế nào không?

Diệp Lăng Phi nghe Vương Trác hỏi như vậy, trong lòng cũng đoán được kết cục không hay lắm. Quả nhiên, Vương Trác lắc đầu, tỏ vẻ bất đắc dĩ nói:

– Kết quả cuối cùng là không giải quyết được gì. Chuyện ở địa phương thì cứ để địa phương xử lý. Nếu chính quyền địa phương có thể xử lý được thì đã không có chuyện gì xảy ra nữa. Diệp tiên sinh, không biết anh có hiểu ý tôi không?

Diệp Lăng Phi sao có thể không hiểu rõ ý của Vương Trác chứ? Quả thật, chính quyền địa phương phải giải quyết những vấn đề ở địa phương mình, nhưng bản thân những vấn đề đó có thể phát sinh lại liên quan trực tiếp đến chính quyền. Chính quyền địa phương sao có thể xử lý được? Đơn giản là bởi vì một số mâu thuẫn, khiến cho chính quyền địa phương bắt buộc phải hành động, nhưng sau khi chuyện đó qua đi, tất cả lại khôi phục hiện trạng như cũ. Cách làm như vậy không có nhiều tác dụng. Trước kia không phải Vương Trác chưa từng thử những biện pháp như vậy, nếu không thì anh ta đã không tuyệt vọng đến thế, cho rằng chỉ có Diệp Lăng Phi mới có thể giúp được chuyện này. Lần này Vương Trác đã phải mạo hiểm rất lớn, thậm chí có thể vừa bước ra khỏi khách sạn anh ta sẽ bị người khác giết chết. Những chuyện đó Vương Trác đã sớm nghĩ tới rồi, trong lòng anh ta không hề sợ hãi chút nào. Chuyện đã đến nước này rồi, Vương Trác chỉ có thể dũng cảm đi tiếp mà thôi. Diệp Lăng Phi nghe Vương Trác nói như vậy, trong lòng nảy sinh ấn tượng tốt về anh ta. Trước kia hắn luôn cho rằng cảnh sát rất lạnh lùng, ít nhất là cảnh sát ở Chương Châu sẽ rất lạnh nhạt, chỉ biết kiếm tiền. Nhưng không ngờ cảnh sát ở đây lại không hề giống như những gì mà hắn tưởng tượng. Ít nhất là từ tình hình hiện giờ, việc gặp được một cảnh sát như Vương Trác đã khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất hài lòng. Thật ra thì, cho dù không có chuyện Vương Trác, Diệp Lăng Phi cũng sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện ở Chương Châu, bởi vì có người đã đắc tội với hắn, hắn sẽ không dễ dàng buông tha. Hơn nữa, còn có Vương Trác, Diệp Lăng Phi càng phải ở lại Chương Châu để giải quyết xong xuôi chuyện này. Vừa lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn nói với Vương Trác:

– Tôi đi nghe điện thoại!

Vương Trác gật đầu, nói:

– Diệp tiên sinh, không sao đâu, anh cứ lo việc của mình đi, không cần để ý đến tôi!

Vương Trác nói xong thì gọi một ly rượu. Ánh mắt anh ta quét một vòng quanh đây, dường như muốn quan sát hoàn cảnh xung quanh. Đó là thói quen của Vương Trác, thân là một cảnh sát, thói quen nghề nghiệp khiến anh ta rất chú ý đến tình hình chung quanh. Trước mặt Diệp Lăng Phi là một ly rượu. Hắn cầm điện thoại, sau khi nhận máy, áp di động vào tai. Giọng nói của Vương Vĩnh vang lên từ trong điện thoại:

– Diệp tiên sinh, người tới rồi!

– Đến bệnh viện đi!

Diệp Lăng Phi nói,

– Cứ làm theo những gì chúng ta đã bàn. Tôi lo lắng sẽ có người ra tay với Tôn Hổ. Nhớ kỹ, ngàn vạn lần đừng để người khác phát hiện, nếu không sẽ dính dáng đến cảnh sát, còn làm cho chúng ta gặp phiền toái. Tôi không muốn những kẻ ở đây có cớ để can thiệp vào chuyện này, tôi hy vọng anh hiểu ý tôi là gì!

– Tôi hiểu mà!

Vương Vĩnh đáp.

Diệp Lăng Phi cũng khá yên tâm với năng lực của Vương Vĩnh, nếu không thì hắn đã không giao mọi chuyện cho Vương Vĩnh xử lý. Thật ra thì Dã Thú là người mà Diệp Lăng Phi yên tâm nhất. Nếu Dã Thú có thể đến đây thì tốt nhất, nhưng Diệp Lăng Phi cũng biết mấy ngày nữa là Lục Tuyết Hoa sẽ sinh con, hắn không thể gọi Dã Thú đến Chương Châu được. Dã Thú phải ở lại chăm sóc cho Lục Tuyết Hoa. Lúc đó Diệp Lăng Phi không nói cho Dã Thú biết suy nghĩ thực sự của mình là vì hắn hy vọng Dã Thú có thể ở lại bên cạnh Lục Tuyết Hoa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!