Diệp Lăng Phi sau khi thoát chết trong gang tấc, lập tức gọi điện thoại cho Liêu Hoa Thắng. Sau khi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi lập tức mắng Liêu Hoa Thắng. Diệp Lăng Phi cũng vì bị chọc giận, hắn chưa bao giờ gặp phải một tên sát thủ nào không còn muốn sống như vậy. Chẳng lẽ tên ngốc đó không suy nghĩ cho tính mạng của mình, như vậy thì không phải là quá ngốc sao? Lúc trước Diệp Lăng Phi không hề nghĩ rằng ở Chương Châu này còn có thể có nhân vật nào lợi hại chứ, bây giờ hắn mới hiểu ra rằng, Chương Châu này cũng là nơi ngọa hổ tàng long, dạng người nào cũng có, những kẻ liều mạng như vậy cũng có ở Chương Châu này. Diệp Lăng Phi không thể không cẩn thận, không thể vì sơ suất mà mất mạng ở Chương Châu. Liêu Hoa Thắng nghe thấy tiếng thét giận dữ của Diệp Lăng Phi, trong lòng khẽ động. Tất nhiên là Liêu Hoa Thắng hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra. Lúc trước, Chu Bội đã từng đề cập đến chuyện này với ông ta, đó chính là muốn giết Diệp Lăng Phi. Tuy lúc ấy Liêu Hoa Thắng không đưa ra bất kỳ ý kiến gì, nhưng phản ứng của Liêu Hoa Thắng lúc đó không nghi ngờ gì nữa là đã trả lời Chu Bội, nói cách khác, Liêu Hoa Thắng đã ngầm chấp thuận hành vi của Chu Bội. Liêu Hoa Thắng nghĩ Chu Bội sẽ giải quyết êm thấm chuyện này, dù sao hai người nhận thức nhau lâu như vậy rồi, trước kia Chu Bội chưa bao giờ gặp phải chuyện gì cả. Liêu Hoa Thắng hiểu rất rõ năng lực của Chu Bội, nhưng không ngờ lần này Chu Bội lại thất bại, chẳng những không giết được Diệp Lăng Phi, ngược lại còn khiến cho Diệp Lăng Phi cảm nhận được điều gì đó. Hiện giờ, Liêu Hoa Thắng cảm thấy trước mắt mình tiềm ẩn vô vàn nguy cơ. Điều mà Liêu Hoa Thắng lo ngại bây giờ là Diệp Lăng Phi trực tiếp làm lớn chuyện này với cấp trên, đến lúc đó, mọi chuyện sẽ rất khó giải quyết. Liêu Hoa Thắng nghe thấy giọng nói đầy vẻ bất mãn của Diệp Lăng Phi vọng lên từ điện thoại, ông ta lập tức nói:
– Diệp tiên sinh, tôi tin rằng đây chắc chắn chỉ là hiểu lầm thôi mà, tôi sẽ lập tức phái người đi điều tra chuyện này!
Liêu Hoa Thắng nói đến đây, lại bổ sung thêm:
– Diệp tiên sinh, tạm thời anh đừng nên nóng giận, chúng ta cứ gặp nhau ở quán trà trước đã. Dù sao tôi không rõ ở đó đã xảy ra chuyện gì. Về phần hiện trường, tôi sẽ chỉ đạo cảnh sát điều tra, tôi tin rằng rất nhanh thôi tôi sẽ có câu trả lời thỏa đáng cho Diệp tiên sinh!
– Liêu bí thư, tôi cũng hi vọng là như vậy!
Diệp Lăng Phi nói,
– Chỉ có điều, tôi muốn nói là, lần này may mà tôi thoát chết trong gang tấc đó. Bây giờ nghĩ lại chuyện đó mà tôi vẫn còn rùng mình. Liêu bí thư, tôi lo lắng khi ra ngoài đường sẽ bị tấn công, ông có thể đảm bảo tôi sẽ không bị ám sát lần nữa không?
– Diệp tiên sinh, về chuyện đó anh cứ yên tâm, tôi có thể cam đoan điều này!
Liêu Hoa Thắng nói,
– Tôi sẽ bảo cảnh sát tăng cường kiểm tra, giám sát, đảm bảo sẽ không để xảy ra những chuyện tương tự thêm lần nào nữa!
Liêu Hoa Thắng nói mấy câu này hoàn toàn không cần thiết, ít nhất là theo Diệp Lăng Phi thấy thì Liêu Hoa Thắng đây là đang vòng vo với hắn. Tất cả chuyện này chắc chắn có liên quan đến Liêu Hoa Thắng, chỉ có điều Diệp Lăng Phi không nói ra mà thôi. Liêu Hoa Thắng đã nói là gặp mặt rồi sẽ bàn chuyện sau, Diệp Lăng Phi cũng quyết định gặp mặt nói chuyện với Liêu Hoa Thắng. Diệp Lăng Phi đi ra khỏi khách sạn, thấy không ít khách trọ vì sợ hãi mà chạy ra khỏi khách sạn. Bọn họ chưa bao giờ gặp những chuyện như vậy, trong đầu họ còn tưởng vừa xảy ra một vụ khủng bố. Bây giờ trong nước cũng không còn an toàn như người ta vẫn tưởng, ít nhất là trong nước cũng tồn tại nguy cơ khủng bố. Đã quen với những sự kiện khủng bố ở nước ngoài, những người này vừa nghe thấy tiếng nổ lớn, tất nhiên là quy kết chuyện này thành một vụ tấn công khủng bố. Bọn họ sao còn dám ở lại khách sạn này nữa, nhao nhao chạy ra ngoài. Không chỉ những vị khách, ngay cả các nhân viên của khách sạn cũng không dám ở lại trong khách sạn nữa, ai biết liệu có còn vụ nổ nào nữa không. Diệp Lăng Phi vừa mới đi ra bên đường, chợt nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát hú vang. Tốc độ phản ứng của cảnh sát trước những chuyện như thế này cũng đủ khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy thỏa mãn, ít nhất có thể chứng minh tốc độ phản ứng của cảnh sát là đáng tin cậy. Diệp Lăng Phi bắt một chiếc taxi, trực tiếp đi đến chỗ quán trà mà Liêu Hoa Thắng đã hẹn hắn. Bác tài xế taxi vừa đi ngang qua khách sạn thì chợt nghe thấy một tiếng nổ lớn, trong lòng đang cảm thấy hoài nghi. Thấy Diệp Lăng Phi bước lên taxi, bác tài xế liền hỏi:
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, sao lại có tiếng nổ lớn trong khách sạn?
– Một vụ đánh bom!
Diệp Lăng Phi lấy thuốc lá ra, sau khi châm lửa, hắn quay đầu nhìn ra phía sau xe, thấy ở cửa khách sạn vẫn còn rất hỗn loạn. Diệp Lăng Phi quay đầu lại, nói:
– Không biết là nổ bom ở đâu nữa, tóm lại chỉ biết là xảy ra ở trong khách sạn. Không ngờ tình hình an ninh trật tự ở Chương Châu lại kém như vậy, ngay trong khách sạn mà cũng có chuyện thế này!
Diệp Lăng Phi cố ý không nói mình chính là người trải qua chuyện này, mà dùng giọng điệu của một người ngoài cuộc tường thuật lại. Bác tài xế taxi đó cũng tin là thật, nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy xong, anh ta liền đáp lời:
– Chương Châu chúng tôi vốn là như vậy đấy mà. Từ sau mười giờ tối là trên đường không còn bóng người qua lại nữa, chẳng ai dám đi bộ lung tung vào buổi tối cả. Những người lái taxi như chúng tôi đến buổi tối cũng về nghỉ sớm, ngoại trừ một số khách quen gọi điện thoại liên hệ chúng tôi ra, chúng tôi sẽ không tùy tiện lái xe ra đường đâu!
Lúc ở thành phố Vọng Hải Diệp Lăng Phi chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy. Chỉ có điều, Diệp Lăng Phi biết rõ không chỉ ở trong nước, mà ở nước ngoài cũng có những thành phố như vậy tồn tại. Sau khi trời tối, trên đường không còn mấy bóng người nữa, những vụ đấu súng, giết người liên tục xảy ra. Diệp Lăng Phi không ngờ Chương Châu này cũng là một nơi như thế. Nghe bác tài xế taxi nói như vậy xong, Diệp Lăng Phi cười nói:
– Không ngờ thành phố này còn nhiều chuyện bí ẩn mà người ngoài không biết như vậy. Tôi đến đây để du lịch, cũng không rõ tình hình ở đây cho lắm!
– Anh đến nơi này du lịch làm gì. Tôi khuyên anh nên rời khỏi đây sớm một chút, ở đây chẳng có gì thú vị cả đâu. Tôi đã ở Chương Châu mấy chục năm rồi, cũng không biết phải đi chơi ở đâu nữa!
Bác tài xế taxi kia nói,
– Ở Chương Châu này loạn lắm đấy!
– Ừ, chuyện đó thì tôi đã lĩnh giáo rồi!
Diệp Lăng Phi đáp.
Taxi dừng trước cửa quán trà Phú Quý, Diệp Lăng Phi bước xuống. Quán trà này tuy tên là Phú Quý, nhưng trên thực tế, bên ngoài được trang bị không mấy hấp dẫn, thậm chí so với những địa điểm giải trí đắt tiền ở Chương Châu thì cũng không bằng. Liêu Hoa Thắng hẹn hắn ở chỗ này, dụng ý của ông ta khiến người ta khó đoán. Chỉ có điều, Diệp Lăng Phi đã từng chứng kiến một số địa điểm giải trí, bên ngoài trông có vẻ không tốt lắm, nhưng bên trong lại được trang trí cực kỳ xa hoa. Sở dĩ muốn giả bộ như vậy chỉ là để đánh lừa người ngoài mà thôi. Nếu bên ngoài được trang bị quá xa xỉ thì sẽ khiến mọi người chú ý, càng khiêm tốn càng tốt. Diệp Lăng Phi vừa mới bước chân vào quán trà đã biết ngay là mình đoán đúng. Quả nhiên quán trà này trông bề ngoài có vẻ bình thường, nhưng bên trong lại xa hoa, thậm chí phải nói là cực kỳ xa xỉ. Phóng mắt nhìn lại, tráng lệ rực rỡ, vẻ lộng lẫy khó có thể diễn tả hết. Ở ngoài cửa ra vào có hai cô gái chào khách, mặc sườn xám xẻ tà cao. Hai người đẹp mặc sườn xám này có vẻ đẹp trời phú, dáng người cao ráo, vô cùng xinh đẹp. Diệp Lăng Phi vừa định bước vào, bỗng thấy một người đàn ông đi tới, rất lịch sự chặn Diệp Lăng Phi lại, nói:
– Thật xin lỗi, chỗ chúng tôi thực hiện quy định hội viên, mời ngài xuất trình thẻ hội viên ra!
– Lại là thẻ hội viên sao?
Diệp Lăng Phi nghe người đàn ông đó nói vậy thì cười nói:
– Chẳng lẽ quán trà này không mở cửa cho người ngoài sao? Tôi chỉ muốn tới uống trà, chẳng lẽ không thể uống trà ở đây sao?
Người đàn ông kia rất khách khí nói:
– Thưa tiên sinh, tôi thấy anh là người từ nơi khác đến đúng không, anh có vẻ không hiểu rõ tình hình ở Chương Châu chúng tôi cho lắm! Ở Chương Châu này có rất nhiều quán trà thực hiện theo quy định hội viên, chúng tôi chỉ là một trong số đó. Không phải chúng tôi không muốn kiếm tiền, chỉ là chúng tôi có quy định, chỉ có hội viên mới có thể vào quán trà của chúng tôi. Hy vọng anh có thể thông cảm, bây giờ thì mời anh đi cho, tôi không muốn mọi người làm lớn chuyện không thoải mái với nhau!
– À, thì ra là vậy, xem ra tôi đi nhầm chỗ rồi!
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Tôi cũng không định làm gì cả, chỉ là định tới gặp một người bạn để tâm sự mà thôi. Các anh đã không chào đón tôi, tôi cũng không cần ở lại đây nữa. Chỉ có điều, phiền anh nói với Liêu bí thư một tiếng, không phải là tôi không tới đây, mà là tôi bị các anh đuổi ra ngoài!