Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1879: CHƯƠNG 1879: SÓNG GIÓ SẮP NỔI LÊN!

– Diệp tiên sinh, tôi đã dựa theo phân phó của anh, phái người đưa những kẻ đó đến tỉnh, hiện tầm tối sẽ đến nơi!

Vương Vĩnh nói.

– Tình hình sức khỏe của Tôn Hổ hiện rất kém, không thể đưa về thành phố Vọng Hải, tạm thời chỉ có thể ở lại bệnh viện để điều trị, tôi đã phái người bảo vệ cậu ấy, chuyện này cảnh sát địa phương không biết!

– Tốt nhất đừng để cho cảnh sát ở đây biết!

Diệp Lăng Phi nói.

– Tôi không tín nhiệm cảnh sát địa phương!

– Diệp tiên sinh, chuyện đó tôi hiểu, tôi đã dựa theo sự phân phó của ngài xử lý thỏa đáng rồi!

Vương Vĩnh nói đến đây, trên mặt hiện lên vẻ áy náy, nói:

– Diệp tiên sinh, xin lỗi, tôi không thể bảo vệ Diệp tiên sinh chu toàn, đó là lỗi của tôi!

Diệp Lăng Phi nghe Vương Vĩnh nói như vậy, hắn nở nụ cười, nói:

– Vương Vĩnh, chuyện đó không liên quan đến anh!

Diệp Lăng Phi nói xong ra hiệu cho Vương Vĩnh ngồi xuống, hắn cầm ly rượu vang, nhìn Vương Vĩnh, nói:

– Uống rượu với tôi đi!

Vương Vĩnh ngồi xuống, cũng không uống rượu, anh ta nói:

– Diệp tiên sinh, theo tình hình bây giờ tôi cho rằng họ sẽ còn tiếp tục ra tay, biết đâu lần tiếp theo sẽ còn nguy hiểm hơn lần này, vì sự an toàn của Diệp tiên sinh, tôi cho rằng Diệp tiên sinh nên rời Chương Châu, trở về thành phố Vọng Hải, tôi sẽ ở lại chỗ này, có bất cứ chuyện gì, tôi sẽ lập tức thông báo với Diệp tiên sinh, Diệp tiên sinh cứ yên tâm!

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

– Vương Vĩnh, chẳng lẽ anh nghĩ tôi có thể rời đi dễ dàng như vậy sao? Tôi còn chưa xem đủ náo nhiệt mà, sao có thể rời đi nhanh thế? Nếu bây giờ tôi rời khỏi đây thì sẽ chỉ khiến bọn chúng nghĩ tôi dễ bắt nạt, nhất là hai cha con nhà họ Chu, tôi không thể tha cho bọn chúng dễ dàng như vậy được, tôi muốn cho bọn chúng biết hậu quả khi đắc tội với tôi là gì!

Vương Vĩnh có vẻ do dự, nói:

– Diệp tiên sinh, tôi cứ cảm thấy nếu ngài ở lại đây sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, nhưng nếu Diệp tiên sinh vẫn kiên quyết muốn ở lại chỗ này, tôi cũng không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể ở lại bên cạnh bảo vệ ngài!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói:

– Vậy thì anh cứ tự nhiên, từ lúc tôi đến Chương Châu vẫn chưa có cơ hội đi chơi đâu cả, dù sao bây giờ cũng không có việc gì, Vương Vĩnh, anh đi chơi cùng tôi nhé!

– Diệp tiên sinh, chẳng lẽ ngài muốn ra ngoài chơi lúc này sao?

Vương Vĩnh nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy liền nhắc nhở anh:

– Diệp tiên sinh, tôi lo lắng bên ngoài có người theo dõi chúng ta, nếu chúng ta tùy tiện đi ra ngoài, biết đâu...!

Vương Vĩnh vừa nói đến đây, đã nghe Diệp Lăng Phi cười nói:

– Vương Vĩnh, tất nhiên tôi hiểu ý anh, chỉ có điều, anh cứ yên tâm, tôi đã nói muốn đi ra ngoài dạo phố thì tôi dám chắc chắn trăm phần trăm là không có ai dám tùy tiện ra tay với chúng ta đâu!

Vương Vĩnh nửa tin nửa ngờ, anh ta không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi nói vậy là có ý gì, cái gì mà không có ai dám tùy tiện ra tay. Phải biết rằng mới cách đây không lâu, Diệp Lăng Phi vừa bị ám sát hụt, nếu không phải Diệp Lăng Phi phản ứng cực nhanh, tránh thoát được kiếp nạn, có lẽ Diệp Lăng Phi giờ đã bị nổ tan xương nát thịt rồi. Bây giờ Diệp Lăng Phi lại muốn ra ngoài, khiến Vương Vĩnh thật sự không đoán ra rốt cuộc Diệp Lăng Phi đang tính toán gì. Diệp Lăng Phi cầm ly rượu vang, sau khi uống cạn ly rượu, Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói với Vương Vĩnh:

– Đi thôi!

Đến lúc này Vương Vĩnh chỉ đành đi theo Diệp Lăng Phi, hai người họ đi ra khỏi khách sạn, lúc Vương Vĩnh và Diệp Lăng Phi vừa lên xe, Vương Vĩnh đột nhiên nói:

– Diệp tiên sinh, chúng ta bị theo dõi rồi!

Lần trước Vương Vĩnh không để ý đến chuyện họ bị theo dõi, lúc đó đã thầm hạ quyết tâm, không thể tiếp tục ngốc nghếch như vậy nữa, anh ta cực kỳ chú ý đến hoàn cảnh xung quanh, một khi có nhân vật khả nghi xuất hiện, Vương Vĩnh sẽ lập tức đề phòng. Vương Vĩnh vừa nói xong, chợt nghe Diệp Lăng Phi cười nói:

– Cứ để bọn chúng theo dõi, dù sao cũng không phải chuyện bí mật, cứ tùy bọn chúng, thích theo dõi bao lâu thì cứ theo dõi, chúng ta không cần lo lắng gì, chỉ cần đi dạo ở Chương Châu là được!

Vương Vĩnh càng cảm thấy khó hiểu về những gì Diệp Lăng Phi nói, chẳng lẽ Diệp Lăng Phi cố ý làm vậy sao? Vương Vĩnh nghĩ đến đây, anh ta vô thức nhìn về phía Diệp Lăng Phi, phát hiện Diệp Lăng Phi vẫn đang nở nụ cười, Vương Vĩnh thấy dáng vẻ Diệp Lăng Phi như vậy trong lòng cũng yên tâm hơn. Vương Vĩnh không nói gì thêm, chỉ chuyên tâm lái xe. Diệp Lăng Phi và Vương Vĩnh đi lòng vòng không mục đích ở Chương Châu, những chỗ có thể đi ở Chương Châu này quả thực không nhiều lắm, không có di tích lịch sử văn hóa, càng không cần nói đến những chỗ có phong cảnh đẹp, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn rất hào hứng dạo một vòng quanh Chương Châu. Khi Chu Bội nhận được tin Diệp Lăng Phi đang đi dạo ở Chương Châu, ông ta liền nhíu mày, Chu Bội không biết tên Diệp Lăng Phi này muốn làm gì, sao lúc này không hề có bất kỳ hành động nào, trái lại còn đi dạo phố ở Chương Châu, chẳng lẽ Diệp Lăng Phi còn có mưu đồ khác? Chu Bội nghĩ đến đây, ông ta cảm thấy lạnh cả người, nếu Diệp Lăng Phi hành động rõ ràng, Chu Bội có thể suy đoán tâm ý của Diệp Lăng Phi, như vậy cũng thuận tiện cho việc hành động của ông ta, nhưng Diệp Lăng Phi giống như người không có chuyện gì vậy, thậm chí còn rảnh rỗi nhàn nhã đi dạo Chương Châu. Chu La Quân cũng không hiểu ra sao, giống như cha mình, Chu La Quân cũng không nghĩ ra được tại sao Diệp Lăng Phi lại làm vậy?

– Cha, cha nói xem rốt cuộc tên họ Diệp đó muốn làm gì, chẳng lẽ hắn thật sự muốn dạo phố sao?

Chu La Quân hỏi.

Chu Bội tay cầm điếu thuốc, ông ta cũng đang suy nghĩ Diệp Lăng Phi làm vậy là có mục đích gì, theo Chu Bội thấy, Diệp Lăng Phi làm vậy hoàn toàn là có ý đồ. Chu Bội không coi Diệp Lăng Phi là một kẻ ngốc, ông ta có lý do để tin rằng, trong lòng Diệp Lăng Phi đã biết rốt cuộc ai muốn giết mình. Phải biết rằng Diệp Lăng Phi vừa tránh thoát được một kiếp, nếu Diệp Lăng Phi sau khi thoát được đại nạn mà không có chút phản ứng gì, đó thật sự rất không bình thường, Chu Bội không tin Diệp Lăng Phi sẽ không có phản ứng gì. Nhưng mà, hành động của Diệp Lăng Phi lúc này lại rất không bình thường, lại còn nhã hứng đi dạo khắp Chương Châu, đó thật sự không phù hợp với lẽ thường, rốt cuộc thì vấn đề nằm ở đâu? Chu Bội có vẻ lo lắng, Chu La Quân chưa bao giờ thấy cha mình có biểu lộ như vậy, trong lòng hắn ta cũng cảm thấy thấp thỏm, chỉ ngồi yên trước mặt Chu Bội, không dám hé răng nửa lời. Chu Bội cân nhắc hồi lâu, ông ta bỗng nhiên nghĩ đến Liêu Hoa Thắng, nếu nói Diệp Lăng Phi và Liêu Hoa Thắng có liên hệ với nhau thì tình hình sẽ trở nên phức tạp. Chu Bội hướng ánh mắt về phía Chu La Quân, nói:

– Tiểu Quân, bên cảnh sát nói thế nào?

– Dạ...!

Chu La Quân do dự một lát rồi nói:

– Phía cảnh sát vẫn đang điều tra, hơn nữa vụ án này không phải do những cảnh sát mà chúng ta quen biết phụ trách!

Chu Bội vừa nghe Chu La Quân nói vậy, ông ta buột miệng nói:

– Quả là thế, Liêu Hoa Thắng đã gặp Diệp Lăng Phi, Liêu Hoa Thắng làm vậy là định đá văng ta đây mà!

Chu La Quân sửng sốt, hắn không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, đúng lúc này, chợt nghe thấy bên ngoài vang lên một trận huyên náo, Chu Bội và Chu La Quân cũng hướng ánh mắt về phía cửa, chợt nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng quát của một người đàn ông:

– Mấy tên cảnh sát các người không nhìn xem đây là nơi nào sao, là nơi các ngươi có thể tùy tiện đến điều tra được à? Ta nói cho các ngươi biết, lập tức rời khỏi đây cho ta, nếu không thì xảy ra hậu quả gì đừng trách ta không nói sớm!

– Anh đây là đang uy hiếp tôi à, anh dám uy hiếp cảnh sát cơ à, được lắm, tôi rất muốn xem hậu quả sẽ thế nào. Đưa người này về điều tra, hôm nay bất kỳ ai dám ngăn cản thì đưa về để điều tra!

Chu La Quân nghe đến đó, rốt cuộc không ngồi yên được nữa, lập tức đi ra bên ngoài, lúc hắn vừa ra ngoài còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy một người cười nhạt nói:

– Tiểu Bá Vương, chắc ngươi không thể ngờ mình cũng có ngày hôm nay đúng không, bây giờ ngươi phải theo ta về để điều tra, chúng tôi có đầy đủ lý do nghi ngờ ngươi có liên quan đến vụ án mạng hôm nay. Ta cũng muốn xem, lần này còn có ai có thể giúp ngươi được nữa!

Sau khi Chu La Quân nhìn rõ người đàn ông đang đứng trước mặt mình, hắn cười lạnh nói:

– Cảnh sát Vương, xem ra anh chịu khổ chưa đủ nhỉ, nếu không phải vì có người cầu xin ta không giết ngươi, ta tin rằng ngươi căn bản không sống được đến bây giờ đâu!

– Đáng tiếc là ta đã sống đến bây giờ, có lẽ lúc này ngươi mới là người phải cân nhắc đấy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!