Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1883: CHƯƠNG 1883: TÔI SẼ ĐƯA ÔNG ĐI CHÔN CÙNG! (2)

Chu Bội ngồi trên ghế, chân phải gác lên, tay cầm điếu thuốc, tỏ vẻ bề trên. Lúc Diệp Lăng Phi và Vương Vĩnh đi vào, Chu Bội chỉ liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi không để ý đến hắn nữa. Diệp Lăng Phi cũng không hề cảm thấy Chu Bội làm vậy có gì không ổn, hắn chủ động ngồi xuống đối diện với Chu Bội. Trông bộ dạng ngạo mạn đó của Chu Bội, Diệp Lăng Phi không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn nở nụ cười, chủ động chào hỏi:

– Ông chủ Chu, tôi còn tưởng rằng ông thực sự muốn hỏi tôi một vài vấn đề, nhưng không ngờ thái độ của ông lại lãnh đạm như vậy. Có phải tôi đến đây là thừa thãi không?

Chu Bội nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ông ta nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Diệp tiên sinh, anh nói vậy là có ý gì? Tôi không hiểu ý anh lắm, tại sao tôi lại cần gặp anh chứ?

– Chẳng lẽ không đúng sao?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Đối với ông mà nói, tôi hẳn là một người đã chết. Việc tôi vẫn còn sống chắc chắn sẽ khiến ông thấy rất kỳ lạ. Thật ra trong lòng ông đang rất hận tôi, bởi vì sự xuất hiện của tôi ở đây khiến ông cảm thấy toàn bộ cục diện Chương Châu đã thay đổi. Tuy ông vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc có gì bất ổn, nhưng ông lại cảm nhận được sự thay đổi. Tôi tin rằng ông nhất định muốn tôi giúp ông làm rõ tất cả những chuyện này, cho nên tôi đã tự mình đến đây. Tôi đang chờ các câu hỏi của ông đây!

Diệp Lăng Phi nói xong chỉ thấy sắc mặt Chu Bội biến đổi mấy lần. Những gì Diệp Lăng Phi vừa nói khiến Chu Bội vô cùng kinh sợ. Chu Bội cảm thấy người đàn ông tên là Diệp Lăng Phi này giống như có thể nhìn thấu tâm ý của ông ta vậy. Những lời nói vừa rồi nói trúng tim đen của ông ta, điều đó khiến Chu Bội cảm thấy sợ hãi. Trước kia ông ta chưa bao giờ gặp phải một nhân vật lợi hại như vậy. Chu Bội há hốc mồm, ông ta rất muốn phủ nhận, nhưng khi Chu Bội nhìn thấy ánh mắt của Diệp Lăng Phi, như bị ma xui quỷ khiến, Chu Bội lại nói:

– Diệp tiên sinh, anh nói không sai. Trong lòng tôi thực sự có những điều thắc mắc khó hiểu, tôi cần người giải đáp cho mình. Nếu anh cho rằng anh có thể giúp tôi làm rõ những chuyện này thì tôi rất sẵn lòng trò chuyện với anh!

Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, cười nói:

– Tôi đã sớm đoán được ông chủ Chu sẽ nói với tôi như vậy mà. Chúng ta bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ? Hay là chúng ta bắt đầu từ quý công tử nhà ông đi?

– Anh nói Tiểu Quân?

Chu Bội vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Chu La Quân, ông ta khẽ nhíu mày. Chu Bội cảm giác được có chuyện gì đó sắp xảy ra, Chu Bội nói:

– Tiểu Quân sẽ không sao đâu!

– Tôi thì lại nghĩ chưa chắc!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Bội nói vậy liền cười bảo:

– Ông chủ Chu, vừa rồi đã xảy ra chuyện rồi mà. Lúc tôi đến gặp ông đã nhìn thấy có cảnh sát đưa Chu công tử đi rồi. Tôi thấy mấy viên cảnh sát đều giống như hung thần ác sát vậy. Tôi lo lắng nếu Chu đại công tử bị đưa về cục cảnh sát như vậy, không biết sẽ phải chịu đựng những màn tra tấn nào. Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của tôi thôi, tôi chỉ là người bình thường. Nhưng mà đến cả tôi cũng nghĩ như vậy, nếu là cha của Chu đại công tử, vậy thì suy nghĩ đó còn mãnh liệt hơn tôi nhiều. Phải nói cha của cậu ta sẽ nghĩ mọi biện pháp để tránh con mình bị đưa về đồn cảnh sát, chẳng hạn như giữa đường chặn xe cảnh sát để cướp con trai mình về, ông thấy suy nghĩ của tôi thế nào?

Khi Diệp Lăng Phi vừa nói xong những lời này, Chu Bội lập tức biến sắc. Ông ta nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Diệp tiên sinh, anh vừa nói gì vậy?

– Tôi quên mất rồi!

Diệp Lăng Phi nghe Chu Bội hỏi thì thản nhiên đáp:

– Trí nhớ của tôi không được tốt cho lắm, những gì tôi nói thường quên rất nhanh!

Chu Bội cau mày, bỗng nhiên, ông ta đứng dậy, đi ra cửa. Chu Bội đã ý thức được trong chuyện này có vấn đề, ông ta cảm thấy hình như có một cái bẫy đang giăng sẵn chờ ông ta sập bẫy. Chu Bội định đi ngăn cản trước lúc mọi chuyện xảy ra, nhưng ngay khi Chu Bội vừa mới đi ra chỗ cửa ra vào, đã thấy một tên thủ hạ vội vàng chạy tới. Thấy Chu Bội đang đứng ở chỗ cửa, tên thủ hạ đó nhỏ giọng nói:

– Ông chủ, đã xảy ra chuyện rồi!

– Xảy ra chuyện gì vậy?

Chu Bội vội vàng hỏi.

Người đàn ông đó hạ giọng đáp:

– Vừa mới nhận được tin tức, người mà chúng ta phái đi không những không cướp lại được người từ trong tay cảnh sát, trái lại bị cảnh sát bắt gọn. Dường như những tên cảnh sát đó biết rõ chúng ta sẽ phái người tới đón lõng họ vậy. Ông chủ, phải làm sao bây giờ?

Chu Bội nghe đến đó, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Vừa rồi lúc ông ta nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy cũng đã cảm thấy chuyện này có vấn đề, ông ta định ngăn cản hành động lần này, nhưng không ngờ ông ta lại chậm một bước. Chu Bội quay đầu lại nhìn về Diệp Lăng Phi, chỉ thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi đó nhàn nhã hút thuốc, hoàn toàn không hề để Chu Bội vào mắt. Đến lúc này Chu Bội mới cảm giác được sự đáng sợ của Diệp Lăng Phi, ông ta rất khó tưởng tượng người như Diệp Lăng Phi mà một khi dốc toàn lực thì sẽ thế nào. Ít nhất là từ tình hình hiện giờ, Chu Bội cảm thấy mình bị Diệp Lăng Phi khống chế hoàn toàn, dường như Diệp Lăng Phi biết rõ mọi chuyện cần biết vậy. Bây giờ Chu Bội đã bắt đầu cảm thấy sợ hãi Diệp Lăng Phi rồi, ông rất muốn biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi còn biết những chuyện gì nữa. Chu Bội quay trở lại, không còn vẻ ngạo mạn như vừa rồi nữa. Sau khi ngồi xuống, Chu Bội nheo mắt lại, nói:

– Diệp tiên sinh, dường như anh biết tất cả mọi chuyện vậy. Anh có nghĩ tới không, nơi này là địa bàn của tôi. Nếu anh khiến tôi cảm thấy anh là sự uy hiếp đối với tôi, có thể tôi sẽ làm chuyện bất lợi với anh đấy!

– Ừm..., nói thật nhé, tôi đã nghĩ tới rồi. Lúc tới gặp ông, tôi đã nghĩ mình có thể gặp nguy hiểm, nhưng mà tôi vẫn kiên quyết đến gặp ông, cũng bởi vì tôi biết rõ ông sẽ không động đến tôi đâu!

Diệp Lăng Phi nói với vẻ rất tự tin, dường như hắn cho rằng Chu Bội sẽ không làm gì hắn cả. Chu Bội bỗng nhiên bật cười, Chu Bội nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp tiên sinh, chẳng lẽ anh không thấy mình quá tự tin sao? Hiện giờ tôi có thể lấy mạng anh đó!

– Tôi đã nói rồi, ông sẽ không lấy mạng tôi được đâu!

Diệp Lăng Phi khẽ quơ tay, một khẩu súng ngắn liền xuất hiện trên tay hắn. Hắn cười nói:

– Trước kia lúc tôi còn làm nghề buôn lậu vũ khí ở nước ngoài, ngày nào tôi cũng luyện súng. Trong vòng một trăm mét, tôi có thể đoạt mạng người chỉ với một phát đạn. Chỉ có điều, ở khoảng cách gần hơn, tôi lại chưa thử xem có thể giết người chỉ với một phát súng được không. Nhưng mà, trong khoảng cách gần, tôi đã tay không tiêu diệt không ít lính đánh thuê rồi đấy! Ông chủ Chu, chúng ta có thể thử xem, xem ông có thể chạy thoát trong cự ly gần không!

Diệp Lăng Phi nói một cách rất hời hợt, giống như đang nói đùa vậy, nhưng trong lòng Chu Bội lại cảm thấy khiếp sợ. Ông ta trông bộ dạng của Diệp Lăng Phi không hề giống như đang nói đùa, hơn nữa Diệp Lăng Phi còn lăm lăm súng ngắn trong tay. Chu Bội không có gan đem tính mạng mình ra để đặt cược, ông ta nở nụ cười, nói:

– Diệp tiên sinh, anh thật sự rất biết cách đùa đấy. Tôi nhận ra nói chuyện với anh thật sự rất thú vị!

– Ông chủ Chu, tôi đã nói rồi, hôm nay tôi tới gặp anh là để giải đáp những thắc mắc cho ông. Nếu ông thật sự cho rằng không cần tôi phải giúp ông giải đáp những thắc mắc đó thì cứ nói với tôi, tôi sẽ lập tức đi ngay. Tôi không phải người không biết suy nghĩ, trong lòng tôi rất rõ ràng. Ông chủ Chu, thật ra ông rất không muốn gặp tôi!

Chu Bội phát hiện mình càng tiếp xúc với Diệp Lăng Phi, ông ta lại càng cảm thấy hắn đáng sợ đến nhường nào! Chu Bội nhìn Diệp Lăng Phi, chậm rãi hỏi:

– Rốt cuộc anh là ai?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Ông chủ Chu, chẳng lẽ bây giờ ông còn không biết tôi là ai sao? Ông không cảm thấy buồn cười à? Ông thậm chí đã định giết tôi, sau đó ông lại đi hỏi tôi là ai?

Chu Bội không nói gì, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi. Giờ phút này, Diệp Lăng Phi rốt cuộc cũng đứng dậy, hắn nở nụ cười, nói:

– Tôi chỉ có thể nói với ông rằng, tôi là một người không dễ trêu chọc. Sở dĩ tôi can thiệp vào chuyện này, tất cả đều là vì đứa con trai bảo bối của ông. Hôm nay tôi tới gặp ông chỉ muốn nói với ông một câu, lần này con trai ông chết chắc rồi!

Chu Bội nghe xong, lập tức nhảy dựng lên, hét lớn:

– Ngươi đừng hòng! Chỉ cần ta còn ở đây, ngươi không thể động đến con trai ta đâu!

– Chuyện đó tất nhiên là tôi hiểu, cho nên, tôi định đưa ông đi chôn cùng!

Diệp Lăng Phi thản nhiên cười nói:

– Ông chủ Chu, ông cần phải cẩn thận một chút đó. Không biết lúc nào, nói không chừng sẽ có một quả bom nổ tung gần ông, sau một tiếng "BÙM" thì chẳng còn lại gì cả!

✾ Thiên Lôi Trúc ✾ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!