Liêu Hoa Thắng đi vào phòng khách. Ông vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy Trương lão nói:
– Mọi người đã đến đông đủ cả, chúng ta bắt đầu đi thôi!
Liêu Hoa Thắng giật mình khi nghe vậy. Từ lời Trương lão, ông cảm nhận được mục đích của cuộc triệu tập này có thể liên quan đến những chuyện xảy ra gần đây ở Chương Châu. Chu Bội ngồi cạnh Liêu Hoa Thắng, trong lòng đã rõ mọi chuyện. Thấy vẻ mặt của Liêu Hoa Thắng, Chu Bội hừ lạnh một tiếng. Liêu Hoa Thắng liếc nhìn Chu Bội nhưng không thèm để ý. Người thiếu phụ xinh đẹp đứng cạnh Trương lão, cẩn thận chăm sóc ông. Còn người đàn ông cao lớn đi cùng cô thì rất yên tĩnh, từ lúc vào không nói một lời.
– Tôi nghĩ có vài chuyện cần nói rõ ràng!
Trương lão nhấp một ngụm trà. Thiếu phụ xinh đẹp vội vàng đỡ chén trà đặt lên bàn. Trương lão nhìn Liêu Hoa Thắng, nói:
– Liêu bí thư, tôi nghe nói anh muốn chấn chỉnh lại Chương Châu, không biết đây là chuyện gì vậy?
Liêu Hoa Thắng ngồi trên ghế, không đáp lời ngay. Ánh mắt ông vô tình hay cố ý liếc về phía Chu Bội, chỉ thấy trên mặt Chu Bội hiện lên vẻ đắc ý. Chuyện này không cần nghĩ cũng biết là do Chu Bội đứng sau giở trò. Liêu Hoa Thắng không nhìn Chu Bội nữa, quay sang Trương lão, nói:
– Trương lão, đó là quyết định của thành ủy, tuyệt không phải là quyết định của một mình tôi!
Chu Bội nghe vậy liền chen lời:
– Liêu bí thư, lời này của ông đem ra lừa người ngoài thì được, chứ lẽ nào ông thật sự nghĩ những người ngồi đây không hiểu chuyện gì đang xảy ra sao? Con trai tôi hiện giờ vẫn đang bị nhốt trong cục cảnh sát, không biết Liêu bí thư có thể giải thích chuyện này với tôi được không?
Liêu Hoa Thắng nghe Chu Bội nói vậy, nhìn ông ta, nói:
– Tôi nghĩ tôi không cần phải giải thích rõ ràng với ông. Tôi vốn là người như vậy, nếu ông thấy không thuận mắt thì cứ đi đi, không ai bắt ông phải ở lại đây đâu!
Chu Bội thoáng cau mày, không ngờ Liêu Hoa Thắng lại dám nói chuyện bất lịch sự như vậy ngay trước mặt Trương lão. Từ đó có thể thấy, lần này Liêu Hoa Thắng thật sự rất tức giận, nếu không thì ông ta đã không làm căng đến mức này. Chu Bội đảo mắt nhìn Liêu Hoa Thắng, nói:
– Liêu bí thư, Trương lão đang ở đây, chúng ta nhờ Trương lão làm người phân xử!
– Tôi nghĩ không cần Trương lão phân xử hộ chúng ta đâu!
Liêu Hoa Thắng nói:
– Chuyện giữa tôi và ông chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao? Chu Bội, trước kia tôi đã nhượng bộ ông quá nhiều, nhưng bây giờ tôi sẽ không nhượng bộ ông thêm lần nào nữa. Tôi đã suy nghĩ kỹ càng rồi, nếu tôi nhượng bộ thì sẽ chỉ khiến ông trở nên điên cuồng hơn thôi, tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa. Chu Bội, đó chính là câu trả lời của tôi dành cho ông, từ nay về sau tôi sẽ không nhượng bộ ông nữa!
Những lời này của Liêu Hoa Thắng cho thấy ông đã quyết định cứng rắn triệt để với Chu Bội. Điều này trước kia Chu Bội chưa bao giờ dám nghĩ tới. Trước đó, Chu Bội còn cho rằng mình có thể dùng một số thủ đoạn để khống chế Liêu Hoa Thắng, nhưng bây giờ xem ra ông ta đã lầm rồi. Liêu Hoa Thắng căn bản sẽ không chịu nghe theo ông ta nữa. "Bịch!", bàn tay già nua, quắt queo của Trương lão vỗ mạnh lên bàn, ông nói:
– Thật là quá kỳ cục, các anh coi đây là chỗ nào của tôi hả?
Trương lão vừa dứt lời, quả nhiên Liêu Hoa Thắng và Chu Bội liền dừng lại, không dám cãi nhau tiếp nữa. Trương lão liếc nhìn hai người, chậm rãi nói:
– Lần này tôi gọi các anh tới đây là để bàn bạc xem làm thế nào để ứng phó với cục diện trước mắt. Liêu bí thư, tôi hy vọng anh có thể hiểu được, Chương Châu này không giống như những gì anh nghĩ đâu. Anh không thể vì vấn đề cá nhân mà làm cho cả Chương Châu hỗn loạn được, đó là chuyện mà tôi không muốn nhìn thấy, cũng là điều mà rất nhiều người tốt đều không muốn nhìn thấy!
Nghe Trương lão nói vậy, Chu Bội liền tỏ vẻ đắc ý. Theo Chu Bội, Trương lão nói như thế là để cảnh cáo Liêu Hoa Thắng không nên làm xằng làm bậy. Sắc mặt Liêu Hoa Thắng cũng trở nên khó coi. Trước kia ông ta một mực không có ý định đối kháng trực tiếp với Trương lão, nhưng hiện giờ lại không thể không phát biểu ý kiến của mình. Trong lòng Liêu Hoa Thắng hiểu rất rõ, đây đã là thời điểm then chốt, nếu lùi bước vào lúc này sẽ chỉ khiến tình cảnh của mình trở nên khó khăn hơn mà thôi. Liêu Hoa Thắng hiện giờ giống như một con bạc đã đánh đến đỏ cả mắt, ông nói:
– Trương lão, không phải là tôi không muốn giúp Chương Châu duy trì hiện trạng, nhưng dù tôi muốn giữ cũng không thể giữ nổi. Không phải tôi nói giữ được là sẽ giữ được đâu!
Liêu Hoa Thắng vừa dứt lời, mọi người ở đây đều hướng ánh mắt về phía ông. Trong mắt họ, những gì Liêu Hoa Thắng vừa nói có vẻ hơi quá đáng. Làm sao có thể muốn giữ mà không giữ được chứ? Nơi này chính là Chương Châu, là địa bàn của bọn họ, những năm qua chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Trương lão lạnh lùng nói:
– Liêu bí thư, tôi không rõ rốt cuộc anh nói vậy là có ý gì. Cái gì mà muốn giữ cũng không giữ nổi chứ? Phải biết rằng, những năm qua chẳng phải Chương Châu vẫn luôn yên ổn sao?
– Đó là bởi vì những năm gần đây không có nhân vật lợi hại nào bị trêu chọc ở Chương Châu, đó chính là nguyên nhân quan trọng nhất!
Liêu Hoa Thắng liếc nhìn Chu Bội, hừ lạnh nói:
– Cục diện Chương Châu thành ra thế này đều là nhờ Chu đại lão bản ban cho đấy, ông còn không biết xấu hổ mà nói chuyện với tôi sao?
Liêu Hoa Thắng nói xong, Trương lão liền cau mày, nhìn về phía Liêu Hoa Thắng với vẻ không vui, nói:
– Liêu bí thư, tôi nghĩ anh vẫn chưa hiểu cục diện hiện giờ. Điều mà Chương Châu cần chính là sự ổn định, như vậy mới có lợi cho cả hai bên chúng ta. Nhưng bây giờ anh lại làm cho Chương Châu thành ra thế này, tôi thấy sẽ không có ai ra thu dọn giúp anh đâu!
Liêu Hoa Thắng thấy Trương lão đã nói đến nước này rồi, ông cũng không còn gì phải bận tâm nữa, nói:
– Trương lão, không phải là tôi muốn biến Chương Châu thành ra thế này, mà là do một tay ông chủ Chu gây ra đấy. Nếu không phải ông ta đắc tội với Diệp Lăng Phi thì mọi chuyện cũng không đi đến kết cục ác liệt như bây giờ đâu. Cho tới tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ về lai lịch của người tên là Diệp Lăng Phi đó, nhưng tôi lại biết hắn có thế lực rất lớn. Nói hơi khó nghe chứ có lẽ ngay cả những người ở trên tỉnh ủy cũng phải kiêng kị người này vài phần, đó chính là điểm mà tôi lo lắng. Tôi chỉ là một gã bí thư thành ủy cỏn con, làm sao có thể đối kháng với người ta chứ? Hơn nữa, vẫn là vì ông chủ Chu làm cho người ta phát bực, tôi cũng không còn cách nào có thể thu dọn được cục diện hiện giờ!
– Diệp Lăng Phi à?
Trương lão nghe Liêu Hoa Thắng nói xong, liền bảo:
– Chẳng phải Diệp Lăng Phi chỉ là một người bình thường thôi sao? Chẳng lẽ hắn ta còn có ba đầu sáu tay? Liêu bí thư, nếu anh cho rằng chỉ vì anh kiêng kị Diệp Lăng Phi đó thì tôi có thể phái người giúp anh giải quyết mối băn khoăn này!
Trương lão nói xong liền hướng ánh mắt về phía người đàn ông cao lớn, nói:
– Tiểu Vũ, chuyện này giao cho cậu xử lý nhé, tôi tin không phải là chuyện khó đâu!
– Chuyện nhỏ!
Người đàn ông cao lớn kia tỏ vẻ khinh thường, nói:
– Trương lão, chuyện này cứ giao cho tôi đi. Tôi sẽ lập tức đi làm ngay bây giờ, mọi người cứ ở đây chờ tin tốt của tôi đi!
Tiểu Vũ căn bản không coi Diệp Lăng Phi ra gì. Hắn nhìn Liêu Hoa Thắng, lạnh nhạt nói:
– Liêu bí thư, phiền ông nói cho tôi biết địa chỉ của người kia. Bây giờ tôi sẽ đến tìm hắn để nói chuyện, tôi tin là tôi có cách khiến hắn không truy cứu chuyện này nữa!
*
Diệp Lăng Phi và Vương Vĩnh dùng cơm ở nhà ăn của khách sạn. Lúc nãy khi nhận được điện thoại từ thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy mình ở lại Chương Châu đã nhiều ngày rồi, quả thực là nên cân nhắc xem lúc nào thì trở về. Từ tình hình hiện giờ có thể thấy, Chương Châu đã gần như ổn định rồi, cho dù mình ở lại đây xem ra cũng không giúp được gì, không bằng về nhà sớm một chút thì tốt hơn. Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ riêng của Diệp Lăng Phi thôi, hắn còn chưa biết thời gian cụ thể là lúc nào. Trong lúc ngồi ăn cơm với Vương Vĩnh ở nhà ăn, Diệp Lăng Phi lại nhận được điện thoại của Dã Thú gọi tới. Trong điện thoại, Dã Thú nói với Diệp Lăng Phi là Lục Tuyết Hoa sắp sinh rồi, hỏi bao giờ Diệp Lăng Phi có thể quay về thành phố Vọng Hải.