– Chẳng lẽ tôi không làm việc theo lệnh của bà chủ sao?
Trác Việt nghe Thanh Nhi nói vậy, anh đưa ly rượu vơi lên miệng, uống cạn một hơi, rồi đặt ly xuống, nhìn Thanh Nhi, lắc đầu:
– Chẳng lẽ cô không nhận ra rằng tôi cũng chỉ làm việc theo mệnh lệnh của bà chủ ư? Hơn nữa, những việc tôi làm còn nhiều hơn các cô gấp bội. Đôi lúc tôi thấy vô cùng mệt mỏi, tôi thật sự muốn nghỉ ngơi để hồi phục!
Trác Việt cầm chai rượu, rót thêm cho mình một ly, nhìn Thanh Nhi:
– Thật ra chúng ta có thể xem là cùng một loại người, chỉ có điều, chuyện lần này, các cô có thể không cần lo lắng hậu quả, nhưng tôi thì không thể, tôi còn phải gánh chịu hậu quả. Khụ, tất cả mọi chuyện này đều do tôi phụ trách, tôi nghĩ lần này các cô đã chọc giận một nhân vật không thể chọc giận rồi!
– Tôi cũng biết vậy!
Thanh Nhi đáp:
– Chẳng lẽ tôi lại không hiểu Diệp Lăng Phi là người thế nào ư? Lúc trước tôi đã từng tiếp xúc với hắn, người này khiến tôi vô cùng sợ hãi. Tôi không muốn liên quan gì tới hắn, thậm chí không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào với người đó, nhưng tôi không thể làm khác. Tôi và em gái đều không có lựa chọn nào khác. Trác Việt, đừng nghĩ rằng trên thế giới này chỉ có anh không có sự lựa chọn, tôi và em gái cũng vậy!
Thanh Nhi nói xong lại uống thêm non nửa ly rượu vang, cô nhìn Trác Việt:
– Tôi nghĩ là chúng ta đều thuộc về một kiểu người, Trác Việt. Trong lòng anh và tôi đều hiểu rõ kết cục của những kẻ như chúng ta. Nếu tôi có thể lựa chọn, tôi tình nguyện chọn sống một cuộc đời bình đạm, an nhàn!
– Tôi cũng vậy!
Trác Việt thản nhiên đáp:
– Nếu tôi có thể lựa chọn thì tôi cũng sẽ làm vậy, nhưng đáng tiếc là chúng ta không thể lựa chọn cuộc sống của mình, chẳng phải sao?
– Cứ xem là thế đi!
Thanh Nhi lại uống thêm một ly rượu, rồi nói:
– Tôi nghĩ có lẽ tôi nên về ngủ thì hơn. Cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng phải đối mặt. Trác Việt, anh cũng vậy. Tôi thật sự hi vọng mình có thể sống một cuộc đời bình đạm!
Trác Việt thấy Thanh Nhi đứng dậy, anh dặn dò:
– Thanh Nhi, cẩn thận chút. Cô đã uống không ít, đi lại cẩn thận đấy!
– Chuyện đó tất nhiên tôi biết, anh yên tâm đi, tôi không sao đâu!
Thanh Nhi khoát tay với Trác Việt:
– Đừng nghĩ tôi là con gái, so với anh thì tôi còn nhiều kinh nghiệm hơn. Tôi không sao, không sao đâu!
Trác Việt trông thấy dáng đi lảo đảo của Thanh Nhi thì cười mỉm. Theo Trác Việt nghĩ, thật ra vẫn có nhiều chuyện cần quý trọng, có lẽ chuyện này cũng không bết bát như anh tưởng tượng. Thanh Nhi đi lên gác, phòng của cô và Tử Nhi ở tầng bốn. Thanh Nhi uống hơi nhiều rượu vang nên đã thấy váng đầu. Nghĩ tới bộ dạng uống rượu của Trác Việt ở dưới đó, Thanh Nhi khẽ cười. Xem ra mình không phải là người biết uống rượu. Chuyện uống rượu này là chuyện đàn ông thích nhất, những cô gái như cô không nên so sánh thì hơn. Thanh Nhi vừa đặt tay lên nắm cửa, chợt nghe thấy trong phòng có tiếng "ưm ưm", dường như có ai đó đang bị bịt miệng.
Thanh Nhi mở cửa phòng ra. Trong phòng, một gã da trắng cao lớn, một trong những kẻ đi cùng Nagy, đang đè Tử Nhi trên giường. Miệng Tử Nhi bị nhét đồ lót của chính mình, cô không thể kêu lên thành tiếng, chỉ có thể phát ra tiếng "ưm ưm". Hạ thân Tử Nhi trần trụi, gã da trắng đó khống chế chân tay Tử Nhi, môi đang ra sức mút liếm hạ thân cô bé... Đúng lúc đó Thanh Nhi mở cửa, vừa bước vào, thấy em gái mình đang bị kẻ khác ức hiếp, nộ khí lập tức dâng trào. Cô rút dao găm trên người ra, lao tới đâm tên khốn kia. Tên khốn kia đang trong cơn hưng phấn, ra sức mút liếm, không ngờ lại có người bước vào. Hắn không kịp phản ứng, con dao găm đâm vào vai hắn. Hắn hét to một tiếng, buộc phải hành động, buông Tử Nhi ra, lao về phía Thanh Nhi. Tuy Thanh Nhi đã có sự chuẩn bị, nhưng sức lực của cô và gã da trắng đó chênh lệch quá xa. Cô bị gã đó va vào, thân thể lùi mạnh về phía sau, dao găm văng khỏi tay. Gã da trắng đó đứng ở cửa phòng, tay phải nắm chặt con dao trên vai, dùng sức rút nó ra khỏi người mình. Lúc này, Thanh Nhi cũng đã đến bên cạnh Tử Nhi. Tử Nhi nhả đồ lót trong miệng ra, thấy hạ thân mình trần trụi, vội vàng mặc lại đồ lót.
Thanh Nhi đỡ Tử Nhi. Lúc này, gã da trắng cũng đã cầm dao găm. Nhìn thấy Thanh Nhi, hắn không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại còn nở nụ cười. Từ phản ứng của hắn, Thanh Nhi ý thức được gã vốn đã có ý làm càn. Thanh Nhi không ngờ những tên lính đánh thuê này lại to gan như vậy, dám lớn mật làm càn với Tử Nhi. Phải biết rằng lúc này Thanh Nhi hận không thể giết chết gã da trắng kia. Cô không phải cô gái đơn giản. Thấy gã da trắng đó không tiến lại, Thanh Nhi đưa tay phải về phía ngăn tủ, trong ngăn tủ đó có súng. Ngay khi Thanh Nhi vừa đưa tay tới, không ngờ con dao trong tay gã da trắng cũng vút ra. "Phập!", con dao cắm phập vào ngăn kéo. Nếu Thanh Nhi chỉ rụt tay lại chậm một chút, con dao găm sẽ đâm vào tay cô. Thanh Nhi hít một hơi khí lạnh. Cô không còn cố kỵ gì nữa, xoay người đi đến bên giường, nơi để súng của Tử Nhi. Thanh Nhi cầm lấy khẩu súng. Ngay khi cô vừa muốn sử dụng, chỉ thấy một đạo bạch quang lao tới, đâm vào tay phải Thanh Nhi, khẩu súng trong tay cô rơi xuống đất. Ở cửa phòng, Nagy đứng đó, nhìn Thanh Nhi, hừ lạnh nói:
– Con ranh con, dám dùng súng với bọn ta ư? Lần trước đã nể mặt ngươi, không so đo với ngươi, không ngờ con ranh con nhà ngươi lại không biết tốt xấu như vậy, định dùng súng với bọn ta ư!
Nagy xanh mặt bước tới. Tử Nhi đã mặc xong quần áo, vừa rồi suýt chút nữa bị gã da trắng kia cưỡng bức, trong lòng Tử Nhi tràn đầy phẫn nộ. Tay cầm một con dao găm, đang chuẩn bị đâm gã da trắng đó, nhưng tay cô vừa cử động, Nagy đã giơ tay lên, tát vào mặt Tử Nhi một cái thật mạnh. Cái tát này khiến Tử Nhi ngã sang một bên. Thanh Nhi thấy Nagy đánh em gái, cô khẽ cắn môi, tay trái rút dao găm ra, đang chuẩn bị đâm Nagy. Nagy đã đi đến trước mặt Thanh Nhi. Chợt chỉ nghe "rắc" một tiếng, cánh tay trái Thanh Nhi đã bị Nagy bẻ. Tên Nagy này ra tay gọn gàng, tâm ngoan thủ lạt, không hề giữ thể diện cho Thanh Nhi và Tử Nhi chút nào. Hai chị em trước mặt đám lính đánh thuê này chẳng là gì cả. Nagy hung ác khiến cả hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi đều bị thương. Nagy chửi rủa:
– Mẹ kiếp, còn dám động dao với ta ư? Không nhìn xem ta là ai sao? Không phải các ngươi thích chơi ư? Ta sẽ cho các ngươi sung sướng! Nào lại đây, tối nay chúng ta sẽ chơi hai chị em sinh đôi, nhất định sẽ rất thú vị!
Nagy gọi gã da trắng lại, không thèm để ý tới hai cô gái bị thương, tóm lấy Thanh Nhi và Tử Nhi. Nagy nắm tóc Thanh Nhi, cởi áo cô ra...
– Buông hai người họ ra!
Chân Cơ cầm lăm lăm khẩu súng trên tay, họng súng nhắm thẳng vào Nagy, quát:
– Mau buông hai người họ ra, bằng không đừng trách tôi nổ súng!
Nagy thấy Chân Cơ cầm súng ngắn chĩa về phía mình, liền nhổ nước bọt xuống đất, buông Thanh Nhi ra. Gã da trắng kia cũng buông Tử Nhi. Thanh Nhi một tay bị tháo khớp, tay kia bị thương, cả hai tay đều không thể nhúc nhích. Tử Nhi vội vàng đỡ lấy chị. Khẩu súng của Chân Cơ không ngừng chĩa về phía Nagy và gã da trắng kia, nói:
– Nếu các anh dám cử động thì đừng trách tôi không khách khí!
Sau khi nói xong, Chân Cơ quay sang bảo Thanh Nhi và Tử Nhi:
– Hai người các cô còn ở đây làm gì, mau đi đi!
Nghe Chân Cơ nói vậy, Thanh Nhi cũng hiểu ra. Cô cố nén cơn đau nhức dữ dội, cùng em gái đi đến bên cạnh Chân Cơ. Lúc này, ở cửa ra vào đã có người đến xem chuyện gì. Họng súng của Chân Cơ vẫn chĩa vào Nagy, cô che chở cho hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi chậm rãi rời khỏi căn phòng. Bên ngoài đã có một đám người vây quanh, rất nhiều người muốn biết diễn biến vụ việc. Chân Cơ mặc kệ những điều đó, cô cầm súng ngắn bảo vệ Thanh Nhi và Tử Nhi đi vào thang máy. Sau khi cửa thang máy đóng lại, Chân Cơ giống như một quả bóng bị xì hơi, thoáng cái co quắp người lại, ngã lăn ra đất. Thanh Nhi hoảng sợ, vội vàng hỏi:
– Chân Cơ, cô sao vậy?
– Không có gì, chỉ là tiêu hao quá nhiều khí lực thôi.
Chân Cơ tay vẫn nắm khẩu súng, nói:
– Tên khốn Nagy đó là một kẻ rất cẩn thận, hắn đã lấy hết đạn trong súng của tôi rồi. Khẩu súng trong tay tôi không có viên đạn nào. May mà có khẩu súng này. Mặc dù không có đạn, nhưng tên khốn Nagy đó không biết đây là khẩu súng tôi mang theo bên người, tất nhiên là không dám ra tay. Chỉ có điều, đây cũng không phải là biện pháp hay. Chúng ta phải lập tức chạy thoát ra ngoài, chỉ là không biết tình hình ở tầng một thế nào, tôi nghĩ bây giờ ở tầng một đang có rất nhiều bảo vệ.
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI