Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1912: CHƯƠNG 1912: NÊN CHẤM DỨT THÔI!

– Vẫn chưa có tin tức gì!

Tiểu Triệu tay cầm ly cà phê, cậu ta nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp ca, chuyện này cứ giao cho em xử lý, anh cứ về trước nghỉ ngơi đi, có tin tức gì em sẽ lập tức thông báo cho anh!

– Anh đã nói rồi, gặp chuyện như vậy, làm sao anh có thể ngủ được?

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

– Bây giờ anh chỉ muốn tìm cho ra đám lính đánh thuê đó thôi!

Diệp Lăng Phi uống cạn ly cà phê trên tay, đặt xuống bàn, khẽ lau môi, rồi nói:

– Đi thôi, đi lên gác xem thế nào!

Khi Diệp Lăng Phi và Tiểu Triệu định lên tầng trên, chợt nghe thấy giọng Dã Lang vang lên từ phía sau:

– Satan!

Nghe thấy giọng Dã Lang, Diệp Lăng Phi liền quay đầu lại, thấy Dã Lang đang bước nhanh đến. Cuối cùng, một nụ cười cũng hiện lên trên khuôn mặt Diệp Lăng Phi, hắn hỏi:

– Sao cậu lại đến đây vậy, cứ đi chuẩn bị hôn lễ của mình đi, không cần lo lắng chuyện này, anh có thể tự giải quyết được mà!

Diệp Lăng Phi nói rất nhẹ nhàng, nhưng Dã Lang không dễ dàng tin như vậy. Hắn đi đến chỗ Diệp Lăng Phi, nhẹ giọng nói:

– Chuyện này sao có thể không liên quan đến em được, em không thể không giải quyết những chuyện này mà chuẩn bị hôn lễ được, ít nhất phải tìm ra đám lính đánh thuê đó trong thành phố này!

Nghe Dã Lang nói vậy, Diệp Lăng Phi không nói nhiều nữa, chỉ đưa tay vỗ vỗ vai Dã Lang, rồi quay người đi lên cầu thang. Trên tầng bốn đã bị phong tỏa, người bình thường không được phép vào. Lúc Diệp Lăng Phi và Dã Lang đi đến, đã thấy có cảnh sát vũ trang đang đứng gác. Tiểu Triệu vội bước đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

– Diệp ca, nơi này đã bị cảnh sát vũ trang phong tỏa rồi, cấp trên đã ra lệnh là không cho phép ai vào!

– Là ai ra lệnh?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Chuyện này…!

Tiểu Triệu do dự một lát, thật ra cậu ta cũng không biết rốt cuộc là ai ra lệnh như vậy, cậu ta chỉ biết nơi này không cho phép người khác vào. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi thế, Tiểu Triệu nói:

– Diệp ca, để em đi hỏi hộ anh!

Tiểu Triệu nói xong, đi đến bắt chuyện với viên cảnh sát vũ trang kia. Một lát sau, cậu ta quay lại, nói:

– Là cấp trên ra lệnh, hẳn là quyết định của thành ủy…!

Vì chuyện này liên quan đến các địa phận quản lý của chính phủ, Diệp Lăng Phi phải cẩn thận hỏi xem rốt cuộc là ai ra lệnh. Hắn lấy điện thoại di động ra, trực tiếp gọi cho Điền Vi Dân. Khoảng thời gian này, Diệp Lăng Phi bận rộn nhiều chuyện khác nên không có thời gian nói chuyện với ông ta. Sau khi đầu dây bên kia có người nhấc máy, Diệp Lăng Phi lập tức hỏi:

– Là ai ra lệnh muốn phong tỏa hội sở giải trí Đại Phú Quý?

Đầu dây bên kia, Điền Vi Dân đã sớm biết chuyện biệt thự của Diệp Lăng Phi bị nổ. Ông ta có thể tưởng tượng được giờ phút này Diệp Lăng Phi sẽ tức giận đến mức nào. Nghe thấy giọng Diệp Lăng Phi, Điền Vi Dân nói:

– Đây là quyết định của thành ủy, tình hình ở đó rất phức tạp, có nhiều thứ không thể để cho cảnh sát tham dự vào, Tiểu Diệp, tôi tin là cậu cũng hiểu!

– Tôi không quan tâm phía chính phủ các ông xử lý chuyện này thế nào, bây giờ ông thông báo cho người ở đây để tôi vào!

Diệp Lăng Phi nói:

– Tôi muốn vào đó xem!

– Được, tôi sẽ thông báo cho họ!

Điền Vi Dân lập tức đáp ứng.

Rất nhanh, đã có mệnh lệnh, cho phép mấy người Diệp Lăng Phi đi vào. Sau khi Diệp Lăng Phi đi vào, hắn đi thẳng đến phòng làm việc của Trác Việt và Chu Ngọc Địch. Từ Trác Việt, Diệp Lăng Phi đã biết có một số tư liệu được để trong phòng làm việc của anh ta. Còn Chu Ngọc Địch có gì, Trác Việt cũng không rõ lắm, nhưng anh ta có thể khẳng định là trong phòng làm việc của Chu Ngọc Địch có những thứ bí mật không thể tiếp xúc với ánh sáng, chắc hẳn là các khoản mục và tài chính của hội sở. Những thứ Diệp Lăng Phi muốn tìm chính là đây. Hắn kiểm tra phòng làm việc của Trác Việt một hồi, sau đó đi đến văn phòng Chu Ngọc Địch, một cước đá văng cửa phòng làm việc ra, rồi mở ngăn kéo bàn làm việc, tìm tòi lục lọi bên trong. Thật ra thì Diệp Lăng Phi không hi vọng có thể tìm được tin tức tình báo có giá trị ở văn phòng của Chu Ngọc Địch, hắn làm vậy phần lớn là để phát tiết thì đúng hơn. Vừa lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn lấy điện thoại ra nghe, chỉ nghe thấy giọng Chu Ngọc Địch vang lên từ điện thoại. Cô ta nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi nghĩ là chúng ta có thể làm một vụ giao dịch!

– Chu Ngọc Địch?

Nghe thấy giọng Chu Ngọc Địch, Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nói:

– Cô còn muốn giao dịch gì với tôi?

– Diệp Lăng Phi, tôi nghĩ giữa chúng ta có chút hiểu lầm!

Giọng Chu Ngọc Địch vang lên trong điện thoại:

– Tôi chỉ muốn bàn về chuyện ngọc bội, những chuyện khác tôi không quan tâm. Không, phải nói là anh đã hiểu lầm tôi một chút, tôi chỉ muốn có được những miếng ngọc bội đó, thế thôi, tôi không có ý gì khác. Nếu như có chuyện ngoài ý muốn, chỉ có thể nói là đáng tiếc. Anh cũng nên biết, có những kẻ không chịu nghe lệnh mà!

Diệp Lăng Phi vừa nghe Chu Ngọc Địch nói như vậy, có nghĩa là Chu Ngọc Địch đã biết chuyện những tên lính đánh thuê thất thủ. Chuyện này cũng dễ lý giải thôi. Tuy Chu Ngọc Địch không ở thành phố Vọng Hải, nhưng cô ta vẫn có người ở đây. Chuyện đám người Trác Việt bỏ chạy khỏi hội sở giải trí Đại Phú Quý chắc chắn sẽ có người báo cho Chu Ngọc Địch biết. Với một người phụ nữ thông minh như Chu Ngọc Địch, sau khi biết được tin tức này, điều đầu tiên cô ta nghĩ đến là những người đó đã phản bội cô ta. Như vậy, Chu Ngọc Địch sẽ suy xét rất nhiều chuyện khác, chắc chắn cô ta sẽ không quay lại thành phố Vọng Hải đâu. Diệp Lăng Phi đã sớm nghĩ tới điểm ấy. Hiện giờ, hắn muốn gặp Chu Ngọc Địch hoàn toàn không hề dễ dàng. Trong lòng Chu Ngọc Địch nhất định sẽ rất kiêng kị Diệp Lăng Phi, không dám tiếp xúc với hắn. Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Chu Ngọc Địch, hắn hiểu là trong lòng cô ta vẫn rất muốn có được những miếng ngọc bội đó. Sau khi Bành Nguyên qua đời, những miếng ngọc bội đó đối với Diệp Lăng Phi mà nói đã không còn giá trị gì nữa. Chúng chỉ nhắc nhở hắn rằng trên đó đã dính rất nhiều máu tươi. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế ở bàn làm việc của Chu Ngọc Địch. Sau khi châm một điếu thuốc, hắn chậm rãi nói:

– Chu Ngọc Địch, ý của cô là những chuyện đó chỉ là hiểu lầm, tôi thiếu chút nữa bị đám lính đánh thuê đó nổ chết cũng là hiểu lầm, có phải vậy không?

– Diệp Lăng Phi, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi không biết những chuyện đó, nếu tôi biết thì tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu!

Mãi đến lúc này, Chu Ngọc Địch vẫn không quên giải thích, hi vọng Diệp Lăng Phi có thể kiềm chế cơn giận. Trong lòng Chu Ngọc Địch hiểu rằng, nếu lúc này cô ta xuất hiện trước mặt Diệp Lăng Phi, hắn nhất định sẽ không chịu được, nhất định sẽ lấy mạng cô ta. Cô ta không ngốc đến mức xuất hiện ở trước mặt Diệp Lăng Phi vào lúc này, mặc dù hiện giờ cô ta đã về Trung Quốc rồi. Ban đầu Chu Ngọc Địch suy nghĩ rất đơn giản, lúc cô ta về nước thì Diệp Lăng Phi đã bị giết chết rồi. Chu Ngọc Địch không ngờ chuyện này lại xảy ra biến cố. Chỉ có điều, cô ta vô cùng tin tưởng đám lính đánh thuê Nagy đó. Theo cô ta thấy, chỉ cần những lính đánh thuê đó xuất hiện thì Diệp Lăng Phi chắc chắn sẽ bị tiêu diệt. Nhưng thật không ngờ, chuyện tưởng chừng chắc chắn lại xảy ra biến cố. Trong lúc vô tình, Diệp Lăng Phi lại tránh thoát một đại kiếp nạn. Diệp Lăng Phi bất động thanh sắc nói:

– Chu Ngọc Địch, vậy bây giờ cô định làm như thế nào?

– Tôi muốn bàn với anh về chuyện ngọc bội!

Chu Ngọc Địch nói:

– Anh ra giá đi, tôi sẽ cố gắng thỏa mãn yêu cầu của anh!

– Bất kể tôi ra giá như thế nào, cô cũng sẽ chấp nhận sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Chúng ta có thể nói mà, chứ không làm sao anh biết tôi sẽ không đồng ý chứ?

Chu Ngọc Địch nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi chỉ muốn nói cho anh biết, tôi không phải một người vô tình. Tôi còn nhớ chuyện cũ của chúng ta, tôi hi vọng chúng ta vẫn có thể trở thành bạn tốt. Nếu anh nguyện ý cho tôi cơ hội này, tôi nghĩ là chúng ta có thể làm bạn tốt, rất tốt!

Khóe môi Diệp Lăng Phi hiện lên một nụ cười nhạt, hắn thản nhiên nói:

– Nếu cô đã nói như vậy thì tôi cũng không khách khí mà nói với cô rằng, nếu cô muốn bàn bạc với tôi về vấn đề đó, chỉ cần cô ra giá hợp lý, ngọc bội sẽ là của cô. Dù sao thứ đó cũng không quan trọng với tôi nữa. Chỉ có điều, quan trọng nhất là tôi muốn gặp cô!

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!