Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, chợt nghe thấy phía sau Diệp Mính Đình bỗng nhiên cất tiếng khóc. Chu Hân Mính vội vàng dỗ dành Diệp Mính Đình, nhưng tiểu Mính Đình dù dỗ thế nào cũng không chịu nín. Diệp Lăng Phi muốn buồn ngủ cũng không ngủ được nữa, hắn quay đầu nhìn con gái, cười nói:
– Tiểu nha đầu này, có phải là không muốn để cha ngủ không?
Diệp Mính Đình thấy Diệp Lăng Phi quay đầu lại, cô bé chớp chớp mắt, tỏ ra đáng yêu khiến Diệp Lăng Phi muốn vươn tay ra bế con gái. Nhưng Diệp Mính Đình lại khóc rống lên, Diệp Lăng Phi đành quay đi, cười nói:
– Xem ra con gái cũng biết quấy phá, con không ngủ được hay sao mà không buồn ngủ!
Chu Hân Mính dỗ dành tiểu Mính Đình, nhưng cô bé vẫn tiếp tục khóc lên, mãi đến khi khóc mệt lả, mới từ từ thiếp đi. Lúc này Diệp Lăng Phi đã sớm không cảm thấy buồn ngủ nữa. Phía trước là một khu phục vụ trên đường cao tốc, chiếc xe rẽ vào đó. Diệp Lăng Phi nhân lúc xuống xe liền lấy thuốc ra hút. Vương Vĩnh cũng cầm một điếu thuốc đi tới, anh ta đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:
– Diệp tiên sinh, tôi thấy làm cha cũng không dễ nhỉ!
Vương Vĩnh vừa nói xong, Diệp Lăng Phi nghe vậy, cười nói:
– Đó là tất nhiên rồi, chờ khi nào làm cha thì anh sẽ hiểu!
Diệp Lăng Phi rít mạnh một hơi, nói:
– Ví dụ như chuyện hút thuốc này chẳng hạn, nếu không phải vì có con thì có lẽ anh đã hút thuốc ở trong xe. Chậc, không còn cách nào khác, tất cả đều vì đứa trẻ!
Diệp Lăng Phi nói xong liền vỗ vai Vương Vĩnh, nói:
– Vương Vĩnh, mau kết hôn đi, sau đó sẽ biết làm cha khổ như thế nào… haizz!
Trong lúc Diệp Lăng Phi và Vương Vĩnh đang trên đường đến tỉnh thành thì Dã Lang và Dã Thú đang hỗ trợ cảnh sát địa phương vây bắt đám lính đánh thuê do Nagy cầm đầu. Đúng như những gì Diệp Lăng Phi dự liệu, những tên lính đánh thuê này rất khó ẩn náu ở thành phố Vọng Hải. Bọn chúng đều là người nước ngoài, mà thành phố Vọng Hải lại không phải là thành phố có nhiều người nước ngoài, việc tìm ra đám người Nagy cũng không phải chuyện khó. Hiện giờ thành phố Vọng Hải đã bị phong tỏa, nếu bọn chúng muốn rời khỏi thành phố Vọng Hải thì chỉ có thể liều mạng xông ra ngoài, nhưng như vậy thì chỉ càng bại lộ nhanh hơn.
Nhiệm vụ của Nagy vẫn chưa hoàn thành, Nagy vốn không muốn rời đi. Hắn vẫn muốn ở lại thành phố Vọng Hải tiếp tục thi hành nhiệm vụ, bất chấp giá nào cũng phải lấy mạng Diệp Lăng Phi. Nhưng tình thế trước mắt lại nhắc nhở hắn rằng không thể ở lại đây, nếu cứ ở lại thì kết cục cuối cùng có lẽ là sẽ bị cảnh sát địa phương tóm gọn. Sau khi cân nhắc, Nagy lựa chọn rời khỏi thành phố Vọng Hải. Chúng đã dùng thuyền để vào thành phố Vọng Hải, giờ đây cũng định dùng thuyền để rời đi. Chỉ có điều, lúc bọn họ đến bến tàu, mới phát hiện ra bến tàu sớm đã bị cảnh sát phong tỏa, có rất nhiều cảnh sát ở đó. Muốn vào bến tàu thì chỉ có thể vượt qua vòng kiểm tra của cảnh sát.
Nói thì dễ, nhưng thực hiện lại không hề đơn giản. Những cảnh sát đó đều như lâm vào đại địch, lúc nào cũng chú ý đến môi trường xung quanh, còn có những cảnh sát vũ trang đầy đủ hỗ trợ. Muốn xông vào sẽ chỉ tự lao đầu vào khốn cảnh. Nagy là một tên tội phạm nguy hiểm chứ không phải thằng ngốc, trong lòng hắn hiểu rằng nếu cứ thế xông vào bến tàu, chúng sẽ chỉ bị vây khốn đến chết ở thành phố Vọng Hải. Giờ phút này Nagy mới cảm thấy hối hận vì sự lỗ mãng của mình. Trước đây, do đã quen với cuộc sống ở các thành phố nước ngoài, chúng không hề ý thức được rằng các thành phố ở Trung Quốc khác biệt rất nhiều so với bên ngoài. Bọn họ ở nước ngoài đã quen thuộc với hoàn cảnh ở bên đó, lại có thể tìm được nhiều nơi ẩn náu. Nhưng ở thành phố Vọng Hải, bọn họ chỉ có một nơi ẩn náu là hội sở giải trí Đại Phú Quý, càng không ngờ là tên quản lý hội sở đó lại phản bội, chống lại mệnh lệnh. Điều đó hoàn toàn khác với những gì chúng đã được đảm bảo trước khi đến thành phố Vọng Hải. Lúc đó, Chu Ngọc Địch đã cam đoan với chúng rằng phía thành phố Vọng Hải sẽ cung cấp mọi thứ chúng cần, thỏa mãn mọi yêu cầu, hơn nữa nơi đó sẽ rất an toàn. Chúng không cần bận tâm về vấn đề an toàn, chỉ cần thi hành nhiệm vụ là được, sau khi nhiệm vụ hoàn thành, tất nhiên sẽ có người đưa chúng đi. Nhưng trên thực tế lại không giống như những gì Chu Ngọc Địch đã hứa hẹn với chúng trước đây. Ở thành phố Vọng Hải này không có chỗ nào an toàn cả. Lúc này chúng muốn tìm Chu Ngọc Địch cũng không còn tác dụng gì nữa, chỉ có thể lựa chọn rời khỏi thành phố Vọng Hải bằng đường bộ. Chỉ có điều, chúng vốn không quen thuộc với giao thông ở thành phố Vọng Hải, lại càng không nói đến chuyện lái xe rời khỏi đây.
Chúng lái xe vòng quanh thành phố Vọng Hải một vòng, cuối cùng cũng tìm ra con đường rời khỏi thành phố Vọng Hải. Nhưng thật không ngờ con đường đó cũng đã bị cảnh sát phong tỏa, cảnh sát đã lập chốt chặn. Nagy tức giận bốc hỏa trong lòng, ai gặp chuyện như vậy cũng đều bất lực. Ngoại trừ tìm nơi tiếp tục ẩn náu ở thành phố Vọng Hải, thì chỉ còn cách liều mạng xông ra ngoài. Nhưng với tình hình hiện tại, nếu xông ra thì chỉ thu hút thêm nhiều cảnh sát đến. Ngược lại, có thể tìm một chỗ vắng vẻ để ẩn náu. Nagy không tin cảnh sát có thể tiếp tục phong tỏa mãi như vậy, sớm muộn gì họ cũng sẽ rời đi. Những tên lính đánh thuê đó gặp phải cảnh này không phải chuyện ngày một ngày hai. Trước đây, chúng đã gặp rất nhiều tình cảnh tương tự, và biết cách xử lý.
Cách đơn giản nhất là tìm một hộ gia đình đơn lẻ, sau đó uy hiếp hoặc là trực tiếp ra tay sát hại. Như vậy thì sẽ không ai phát hiện hành tung của chúng, chúng có thể trốn ở đó, chờ cho phong thanh lắng xuống rồi nghĩ biện pháp khác. Trước đây, chúng đã nhiều lần gặp chuyện như thế này. Đám người Nagy đã tính toán xong, chuẩn bị quay đầu xe đi tìm một gia đình đơn lẻ để ẩn náu tạm thời. Đúng lúc đó, từ phía sau một chiếc xe máy lao lên. Chiếc xe máy đó định chạy băng qua chỗ này. Tuy trên đường phố không cho phép chạy như vậy vì quá nguy hiểm, nhưng đừng quên đây là thành phố Vọng Hải, ở nơi này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Đám người Nagy đang chuẩn bị quay đầu thì không ngờ đúng lúc đó, chiếc xe máy lao lên, đâm thẳng vào xe của chúng. Mũ bảo hiểm và cả chiếc xe máy bay lên rồi ngã xuống đất.
Lần này xảy ra tai nạn xe cộ, toàn bộ hiện trường đều hỗn loạn. Cảnh sát đang phong tỏa con đường cũng chạy về phía này. Đám người Nagy không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này, hết lần này đến lần khác đều xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Kế hoạch A của chúng là quay đầu tìm một chỗ để ẩn náu, nhưng hiện giờ xe không thể lái được, đám người Nagy cũng không thể lái xe đi nữa. Chúng chỉ có thể lập tức xuống xe, bắt cóc con tin, tìm cơ hội để chạy trốn khỏi đây. Mọi chuyện diễn ra quả thật nằm ngoài dự đoán của mọi người, không ai ngờ đám lính đánh thuê đó lại tự mình dâng tới cửa. Cảnh sát chạy đến lập tức nhận ra những kẻ tội phạm mà mình đang truy tìm. Chắc hẳn đám người Nagy không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn đến vậy. Với cái nghề lính đánh thuê của chúng, đã xảy ra rất nhiều chuyện bất ngờ, nhưng chưa có lần nào như lần này. Chuyện ngoài ý muốn này quả thật khiến người ta không thể chấp nhận nổi, một người vi phạm luật giao thông lại trở thành nhân tố mấu chốt làm bại lộ thân phận của đám lính đánh thuê. Chuyện này đã xảy ra, điều mà đám người Nagy có thể làm là tìm cách chạy trốn. Đồng thời, chúng cũng tự nhủ với mình rằng, từ nay về sau, dù thế nào cũng nhất quyết không đến nơi này chấp hành nhiệm vụ nào nữa, đây quả thực là một sự tra tấn thần kinh!
– Không được nhúc nhích!
Sáu tên Nagy bắt cóc hai chiếc xe cá nhân, chúng chủ động kéo chủ xe ra, nhét vào hàng ghế phía sau. Hai chiếc xe này quay đầu, rồi đi thẳng về phía trước. Đám người Nagy không phải không muốn vượt lên, nhưng phía trước đường có quá nhiều xe, căn bản không thể vượt qua được. Chúng chỉ có thể quay đầu xe, quay trở lại nội thành, như vậy mới có thể tìm cơ hội để rời đi. Về phần hai con tin bị bắt cóc, giờ phút này nhất quyết không thể bỏ lại. Có con tin trong tay, chúng sẽ không sợ cảnh sát bắt nữa. Khi Dã Lang và Dã Thú nhận được tin tức đã phát hiện ra tung tích của đám lính đánh thuê, cả hai bật cười. Tin tức này đối với họ mà nói quả thật là quá tốt, muốn chạy nhanh trong thành phố Vọng Hải này chẳng phải là muốn chết sao. Chỉ có những người sống ở thành phố này mới hiểu được rằng, vào giờ này, thủ đoạn chạy trốn tốt nhất chính là đi bộ. Phải biết rằng, lúc này phần lớn các con đường trong thành phố đang bị tắc đường nghiêm trọng.