Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1927: CHƯƠNG 1927: ĐỪNG XẰNG BẬY!

Sau khi nghĩ thông suốt điểm ấy, Tưởng Khải Lâm bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm. Ông ta thấy chuyện này dường như không liên quan gì nhiều đến mình. Bất kể là Chu Ngọc Địch hay Diệp Lăng Phi, hai bên đều đã nói trước không muốn ông ta tham gia vào chuyện này. Ông ta chỉ cần sắp xếp một chỗ để hai người họ gặp nhau là được rồi, không cần đích thân ra mặt là lựa chọn tốt nhất. Điều Tưởng Khải Lâm quan tâm nhất là liệu ông ta có bị cuốn vào xung đột giữa Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch hay không, và ông ta hoàn toàn không muốn điều đó xảy ra. Nghe Chu Ngọc Địch nói vậy xong, Tưởng Khải Lâm lập tức nhận lời:

– Không thành vấn đề, bây giờ tôi sẽ lập tức thu xếp cho cô!

Việc thu xếp chuyện này không có gì khó khăn với Tưởng Khải Lâm. Ông ta nhanh chóng báo lại cho Chu Ngọc Địch biết. Ngay khi Tưởng Khải Lâm vừa dập máy, điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại di động ra, thấy Chu Ngọc Địch gọi đến, hắn mỉm cười nói:

– Không ngờ bà chủ Chu của chúng ta lại là một người nôn nóng như vậy. Vừa mới gọi điện cho Tưởng bí thư xong đã muốn nói chuyện với tôi ngay rồi!

Cho dù Diệp Lăng Phi không nói, Tưởng Khải Lâm cũng đã đoán được mục đích Chu Ngọc Địch gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Tâm tình của ông ta bây giờ bỗng nhiên trở nên thoải mái. Bất kể ai trong số Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch gặp chuyện, đối với Tưởng Khải Lâm mà nói đều là chuyện tốt. Ông ta không quan tâm xem rốt cuộc là người nào thắng, chỉ cần mình không bị liên quan đến chuyện này là tốt rồi. Tưởng Khải Lâm chỉ quan tâm đến lợi ích của mình thôi. Diệp Lăng Phi nhận cuộc gọi, trong điện thoại vang lên tiếng cười của Chu Ngọc Địch, cô ta nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi đã đến tỉnh thành rồi, còn anh thì sao, bao giờ tôi có thể gặp anh được đây?

Diệp Lăng Phi một tay cầm điện thoại, tay kia cầm điếu thuốc. Trước khi trả lời, hắn rít một hơi, sau đó cười nói:

– Chu Ngọc Địch, có phải cô nóng vội quá rồi không? Cô vừa mới đến tỉnh thành mà đã muốn gặp tôi. Tôi cứ tưởng cô đến tỉnh thành còn phải nghỉ ngơi cho lại sức, tìm người nào đó để thư giãn một chút chứ? À, tôi nghe nói thủ hạ đắc lực nhất của cô đã rời bỏ cô rồi. Ngẫm lại thật đáng buồn, ngay cả người thân cận nhất cũng bỏ đi. Chu Ngọc Địch, cô có bao giờ tự vấn bản thân, liệu mình có phải là một người quá thất bại không?

Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi châm chọc mình như vậy, cũng không hề tỏ ra tức giận chút nào. Giọng điệu của cô ta lúc nói chuyện cũng không hề thay đổi, vẫn cười nói như không:

– Tên Trác Việt đó vốn chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi. Nếu không phải lúc ban đầu tôi thật sự không có người trợ giúp thì sao tôi lại tìm đến hắn chứ? Hắn bỏ đi cũng tốt, như vậy tôi không cần bận tâm xem phải xử lý hắn thế nào. Không làm việc hiệu quả, cấp dưới như vậy có hay không cũng chẳng khác gì, chỉ biết gây thêm phiền toái cho tôi thôi!

– Nghe như bà chủ Chu muốn lấy mạng Trác Việt vậy. Tôi nói trước với cô, Trác Việt hiện giờ đang ở cục cảnh sát. Nếu bây giờ cô đi tìm anh ta thì nói không chừng cô cũng dính vào đấy. Nghe tôi một câu, chuyện đã qua rồi thì không nên truy cứu làm gì, chẳng hay ho gì. Cô có thời gian rảnh thì chi bằng suy nghĩ về tương lai của mình. Cô có muốn về nước sống một cuộc sống bình thường không?

– Những chuyện đó không cần anh phải quan tâm, lúc nào cảm thấy phù hợp tôi sẽ về nước sinh sống! Diệp Lăng Phi, chúng ta nên nói về vụ giao dịch của hai chúng ta thì hơn. Điều tôi quan tâm nhất bây giờ là vụ giao dịch đó. Có một số việc nên giải quyết sớm một chút thì tốt hơn, anh nói có đúng không?

– Nói rất có đạo lý, nếu không thì tôi đã chẳng đến tỉnh thành!

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Thứ tôi cần hiện giờ chính là tiền. Chu Ngọc Địch, tốt nhất cô đừng hòng lừa gạt tôi. Nếu không, tôi tin cô biết tôi sẽ làm gì một khi nổi giận!

Những lời này của Diệp Lăng Phi không thể đe dọa được Chu Ngọc Địch. Chu Ngọc Địch nghe Diệp Lăng Phi nói vậy xong lại bật cười, cô ta chỉ cười đáp:

– Diệp Lăng Phi, anh nói với ai cũng vậy sao? Tôi nhớ là anh rất thích hù dọa người khác mà!

– Chu Ngọc Địch, nếu cô thật sự cho là tôi đang hù dọa thì tôi cũng không biết phải làm thế nào. Cô cứ thử xem, cứ thử xem tôi có đang hù dọa cô không?

Chu Ngọc Địch ý thức được cô ta nói như vậy không thích hợp chút nào. Hiện giờ cô ta còn chưa gặp Diệp Lăng Phi, nói như vậy lúc này sẽ chỉ chọc giận Diệp Lăng Phi, chẳng khác nào tự rước họa vào thân. Chu Ngọc Địch nghĩ tới đây, lập tức đổi giọng:

– Diệp Lăng Phi, chúng ta gặp mặt rồi nói chuyện đi. Tôi đã chuẩn bị xong tiền rồi, anh không cần lo tôi sẽ quỵt nợ đâu. Hiện giờ tôi sẽ cho anh biết địa điểm chúng ta gặp nhau và thời gian...

Tưởng Khải Lâm ngồi trên ghế của mình, nghe Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch nói chuyện điện thoại với nhau. Diệp Lăng Phi hoàn toàn không hề có ý giấu giếm cuộc trò chuyện của hắn và Chu Ngọc Địch. Tưởng Khải Lâm từ mấy câu nói rời rạc của Diệp Lăng Phi cũng hiểu ra được đôi chút mánh khóe. Tuy Tưởng Khải Lâm vẫn không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch đang thực hiện giao dịch gì, nhưng từ tình hình hiện giờ có thể thấy vụ giao dịch giữa Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch đã đến lúc phải thực hiện rồi. Hơn nữa, ông ta thấy lúc nói chuyện Diệp Lăng Phi luôn cười lạnh, điều đó khiến cho Tưởng Khải Lâm càng thêm tin chắc, lần này Diệp Lăng Phi tuyệt đối muốn lấy mạng Chu Ngọc Địch. Ông ta thầm tính toán, nếu Diệp Lăng Phi thật sự muốn lấy mạng Chu Ngọc Địch, liệu mình có nên phái người đến hiện trường bắt Diệp Lăng Phi lại, như vậy, có thể tuyên án tử hình với Diệp Lăng Phi rồi.

Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Tưởng Khải Lâm mà thôi. Tưởng Khải Lâm rất nhanh bác bỏ suy nghĩ này. Ý nghĩ đó xem chừng không tệ, nhưng nếu như trong quá trình có sai lầm nào đó xảy ra thì sẽ khiến ông ta bị liên lụy, không nên mạo hiểm thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại với Chu Ngọc Địch xong, hắn để điện thoại xuống, quay mặt về phía Tưởng Khải Lâm mỉm cười. Tiếng cười đó khiến Tưởng Khải Lâm lạnh sống lưng. Tưởng Khải Lâm cảm thấy vô cùng khó chịu. Người đàn ông trước mặt ông ta trông có vẻ không đáng sợ, nhưng trên thực tế, một khi hắn thật sự nổi giận, tất cả mọi người đều sẽ phải khiếp sợ.

– Tưởng bí thư, tôi nghĩ chúng ta sẽ hợp tác rất vui vẻ đấy!

Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói:

– Tôi sẽ khiến cho con ả Chu Ngọc Địch đó biến mất. Sẽ không ai biết rốt cuộc ông và Chu Ngọc Địch đã giao dịch gì, kể cả tôi. Đương nhiên, nếu ông muốn tiếp tục hợp tác với tổ chức đứng đằng sau Chu Ngọc Địch thì tôi cũng không bận tâm, tôi chỉ muốn Chu Ngọc Địch mà thôi!

Tưởng Khải Lâm nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

– Diệp tiên sinh, không biết tôi có thể hỏi anh một câu hay không, rốt cuộc giữa anh và Chu Ngọc Địch có mâu thuẫn gì?

– Chuyện đó thì tôi biết nói thế nào đây!

Diệp Lăng Phi nghe Tưởng Khải Lâm hỏi như vậy, hắn làm ra vẻ buồn rầu, nói:

– Vốn dĩ tôi không nên nói ra, nhưng Tưởng bí thư đã hỏi như vậy tôi cũng chỉ có thể ăn ngay nói thật thôi. Nếu biệt thự của ông bị người ta cho nổ tung, cả nhà ông suýt chút nữa bị chôn vùi trong đó thì ông sẽ làm gì?

Trước đây Tưởng Khải Lâm chưa từng nghĩ đến chuyện này. Khi ông ta nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này xong, Tưởng Khải Lâm lúc này mới hiểu đây là một mối thâm thù, không phải muốn hóa giải là có thể hóa giải được. Diệp Lăng Phi nhất định muốn lấy mạng Chu Ngọc Địch, đồng thời, như những gì Diệp Lăng Phi vừa nói, chẳng phải Chu Ngọc Địch cũng muốn lấy mạng hắn sao? Đây chẳng khác nào hai tử địch cừu nhân không đội trời chung, một mất một còn! Tưởng Khải Lâm nghĩ tới đây, trong lòng cảm thấy bình tĩnh lại. Xem ra Diệp Lăng Phi và Chu Ngọc Địch hai người này nhất định phải có một người phải chết. Mình không cần phải lo lắng, bất kể Diệp Lăng Phi hay Chu Ngọc Địch chết đi, đối với ông ta mà nói cũng sẽ là một loại giải thoát rồi. Tưởng Khải Lâm lập tức nói:

– Diệp tiên sinh, tôi hiểu rồi, hóa ra đầu đuôi mọi chuyện là như vậy. Lúc nãy tôi vẫn cứ mải nghĩ xem chuyện gì có thể khiến cho Diệp tiên sinh...

Tưởng Khải Lâm nói đến đây bỗng ý thức được ông ta vẫn đang xưng hô với Diệp Lăng Phi là “Diệp tiên sinh”. Hiển nhiên, Tưởng Khải Lâm xưng hô với Diệp Lăng Phi như vậy khiến cho ông ta cảm thấy mình quá nhún nhường. Nhưng dù sao ông ta cũng là bí thư thành ủy, vẫn cần giữ chút quyền uy của mình. Tưởng Khải Lâm liền đổi giọng và nói:

– Diệp Lăng Phi, tôi hứa với anh, chuyện giữa anh và Chu Ngọc Địch tôi sẽ không nhúng tay vào, nhưng tôi cũng hi vọng anh có thể kiềm chế, đừng xằng bậy!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!