Sau khi Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình quay trở lại khách sạn, Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Angel, kể cho cô nghe về Vương Tiếu, bảo Angel đi điều tra thân phận của người này. Angel cũng không dám chắc có thể điều tra ra thân phận người này ngay lập tức, sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói về chuyện đó, Angel nói cần một chút thời gian. Angel và Diệp Lăng Phi nói xong chuyện này, cô liền nói với Diệp Lăng Phi:
– Satan, đừng quên chuyện mà em đã nói với anh nhé!
– Chuyện gì cơ?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Anh không biết là chuyện gì sao?
Angel nghe Diệp Lăng Phi hỏi như vậy liền đáp:
– Vậy thì em sẽ đến Trung Quốc tìm anh, đến đối diện trước mặt anh, nói cho anh biết đó là chuyện gì!
Thật ra, Diệp Lăng Phi vẫn nhớ rõ chuyện Angel từng nói với hắn, không thể nào quên được. Sở dĩ hắn không nói, chỉ là không muốn Bạch Tình Đình biết. Trước giờ, Diệp Lăng Phi luôn đối xử với Angel bằng sự che chở, bảo vệ, chứ không phải tình yêu nam nữ, và đến bây giờ vẫn vậy. Lúc trước Diệp Lăng Phi chỉ muốn dỗ dành Angel, nhưng giờ Bạch Tình Đình đang ở ngay bên cạnh, hắn không muốn cô biết những gì hắn và Angel từng nói với nhau. Diệp Lăng Phi chỉ đành nói:
– Angel, em mau đi điều tra đi, nếu có chuyện gì thì nói sau, hiện giờ anh đang có rất nhiều chuyện rối rắm, phiền phức lắm!
Diệp Lăng Phi tùy tiện tìm một cái cớ để nhanh chóng cúp máy. Sau khi nói chuyện với Angel xong, Diệp Lăng Phi đặt điện thoại di động xuống. Bạch Tình Đình tay cầm ly rượu vang đi tới, ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nằm xuống giường, hắn nói:
– Kẻ đó thật sự khiến người ta đau đầu, ai biết hắn muốn làm gì chứ, đau đầu chết mất!
Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:
– Ông xã, đừng nghĩ đến hắn nữa là được. Chẳng phải chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm sao? Đừng bận tâm hắn ta nữa!
Bạch Tình Đình đưa ly rượu vang trong tay đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cầm lấy ly rượu, sau khi uống một hớp, hắn đặt ly rượu vang xuống, vòng tay ôm eo Bạch Tình Đình và nói:
– Tình Đình, anh luôn cảm thấy người đó không hề đơn giản. Trong lòng anh cứ mãi nghĩ về hắn, anh cũng không biết vì sao, chỉ là anh cảm thấy người này... khụ khụ, anh cũng không biết nữa!
– Không biết thì không nói thì hơn!
Bạch Tình Đình nũng nịu cười nói:
– Ông xã, chi bằng chúng ta...!
Bạch Tình Đình ánh mắt mị hoặc như tơ. Thật ra, dù Bạch Tình Đình không nói gì, Diệp Lăng Phi cũng hiểu cô muốn làm gì. Ngay lập tức, Bạch Tình Đình để lộ một mảng da thịt trắng muốt ở ngực. Diệp Lăng Phi giật mình, cũng không còn bận tâm suy đoán thân phận của Johann Vương nữa. Dù sao, hiện giờ người đó cũng không chắc là đối thủ của mình, chỉ khiến hắn có cảm giác lo lắng mà thôi, điều đó cũng chẳng có gì to tát. Lửa dục của Diệp Lăng Phi đã sớm bị thân thể nõn nà của Bạch Tình Đình khiêu khích. Hắn bất chấp Bạch Tình Đình còn đang đi giày, hắn đè cô lên giường, hai tay vén váy Bạch Tình Đình lên, đôi đùi trắng như tuyết của cô lộ ra. Ở chính giữa là một chiếc quần lót ren màu trắng gợi cảm, còn lộ ra một chút màu đen. Nhất thời, Diệp Lăng Phi cảm thấy cả thế giới này chỉ còn lại Bạch Tình Đình thôi. Hắn đè Bạch Tình Đình xuống, không còn bận tâm đến chuyện gì khác nữa.
Chu Hân Mính chỉ ở nhà với cha mẹ một ngày. Ngày hôm sau, cô cùng Chu Tiểu Linh quay trở lại khách sạn. Mẹ của Chu Hân Mính còn chưa về. Cho dù Chu Hân Mính không nói, Diệp Lăng Phi cũng có thể tưởng tượng được lần này Chu Hồng Sâm nhất định sẽ triền miên với người vợ tào khang của mình. Cho dù là ứng phó thì cũng phải biểu hiện một chút, như vậy mới có thể thể hiện Chu Hồng Sâm là một người đàn ông tốt. Mặc dù những chuyện này ít nhiều cũng chỉ là biểu hiện, nhưng ít ra Chu Hồng Sâm vẫn làm ra vẻ. Cùng ngày, Diệp Lăng Phi đưa cả gia đình quay trở lại thành phố Vọng Hải. Lần này hắn đến tỉnh thành mục đích là để tiêu diệt Chu Ngọc Địch. Bây giờ mục đích đã hoàn thành, Diệp Lăng Phi cũng phải quay trở lại thành phố Vọng Hải, ít nhất là phải giải quyết nốt những chuyện ở thành phố Vọng Hải. Ở chỗ hội sở giải trí Đại Phú Quý đó nói không chừng còn có một số chuyện mà Diệp Lăng Phi không biết rõ. Quan trọng nhất là, ngày mai Dã Lang sẽ tổ chức hôn lễ, Diệp Lăng Phi nhất định phải về thành phố Vọng Hải.
Biệt thự ở khu chung cư Dương Quang đã bị nổ sập, nên lần này không thể về đó được. Gia đình chuyển tới biệt thự ở Tây Sơn. Trương Vân nhận được tin Diệp Lăng Phi sẽ trở về hôm nay, cô đã sớm chuẩn bị xong bữa tối, mọi người về là có thể ăn cơm ngay. Hai chị em Thanh Nhi và Tử Nhi không có chỗ nào để đi nên cũng ở lại. Dù sao biệt thự có rất nhiều phòng, không chỉ hai người vào ở, cho dù nhiều hơn nữa cũng không thành vấn đề. Lúc tiểu Mính Đình về thì ngủ luôn. Chu Hân Mính dỗ tiểu Mính Đình về phòng, Chu Tiểu Linh cũng đi vào theo, hiện giờ cô đang chăm sóc cho bé. Diệp Lăng Phi ăn cơm tối xong, quyết định lái xe đi gặp Dã Thú. Lục Tuyết Hoa mới sinh một bé gái, lúc đó Diệp Lăng Phi còn chưa về, Dã Thú đã gọi điện thoại cho hắn. Diệp Lăng Phi muốn nhanh chóng tới thăm con của Dã Thú.
Bạch Tình Đình vốn cũng muốn đi cùng Diệp Lăng Phi, nhưng sau đó, cô lại thay đổi suy nghĩ. Không nên đi ra ngoài thì tốt hơn, dù sao cũng vừa mới đi xa về. Bạch Tình Đình định tắm rửa, sau đó nghỉ ngơi thật tốt. Lục Tuyết Hoa còn chưa về nhà, tạm thời cô phải ở lại bệnh viện. Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Dã Thú, Dã Thú đang ở trong bệnh viện chăm sóc cho cô. Dã Thú còn chưa nghĩ được nên đặt tên cho con gái mình là gì. Từ trước tới giờ, Dã Thú thích người khác gọi hắn là Dã Thú, lại quên rằng dã thú cũng có tên, cũng có giới tính của riêng mình. Theo như những gì Dã Thú nói, hắn không muốn con gái mình trải qua cuộc sống như mình trước kia, hắn muốn con bé có một cuộc sống tươi đẹp hơn. Diệp Lăng Phi vỗ vai Dã Thú, cười nói:
– Gọi Dã Lang đi, ba người chúng ta đi uống rượu để chúc mừng Dã Lang chấm dứt kiếp độc thân, cậu ta cũng kết hôn rồi!
Dã Thú nở nụ cười. Trước đây, ai cũng thật không ngờ ba người bọn họ lại kết hôn sinh con ở thành phố Vọng Hải này. Dã Thú luôn cho rằng cuộc sống của hắn sẽ tiếp tục phóng khoáng mạo hiểm, nhưng thật không ngờ cuộc sống của hắn đã thay đổi rất nhiều. Quyết định của Diệp Lăng Phi năm đó đã thay đổi rất nhiều người, rất nhiều chuyện. Dã Thú ngoác miệng cười nói:
– Dạ được, lão đại, chúng ta gọi Dã Lang đi uống một chầu sảng khoái!
Dã Thú nói đến đây lại cười nói:
– Còn có thể tìm mỹ nữ làm bạn nói chuyện phiếm nữa!
Diệp Lăng Phi cười cười, không nói gì, cứ mặc kệ Dã Thú muốn làm gì thì làm. Dã Thú gọi điện thoại cho Dã Lang, hẹn gặp nhau ở quán bar Oger. Nơi đó là một quán bar lớn nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải, mỹ nữ nhiều, sắc lang đều thích đến chỗ đó để kiếm mỹ nữ. Dã Thú chọn điểm hẹn ở đó mục đích không cần nói cũng biết. Diệp Lăng Phi cũng hiểu, muốn Dã Thú thay đổi thói quen sinh hoạt của mình là một chuyện rất khó. Thói quen đó đã ăn sâu vào cá tính của Dã Thú, khiến hắn khó lòng thay đổi. Lúc Diệp Lăng Phi nhìn thấy Dã Lang, chỉ thấy gương mặt cậu ta tràn đầy vẻ tươi cười hạnh phúc. Diệp Lăng Phi vỗ mạnh lên vai Dã Lang một cái, cười nói:
– Dã Lang, cuối cùng cậu cũng đã lập gia đình rồi. Cuộc sống sau này sẽ có người làm bạn, đó là điều anh muốn thấy nhất, cũng là hi vọng lớn nhất của anh!
– Em cũng không ngờ đấy!
Dã Lang nói:
– Em sẽ lấy một cảnh sát!
Trong quán rượu Oger có rất nhiều người. Diệp Lăng Phi, Dã Thú, Dã Lang ba người tìm một chỗ. Dã Thú kia không quên việc tìm mỹ nữ, vừa vặn có ba cô gái tuổi trẻ cùng đến quán bar. Không biết Dã Thú dùng thủ đoạn gì mà lại gọi được ba cô gái đó tới. Sáu người ngồi cùng nhau uống rượu, có mỹ nữ cùng uống rượu không khí trở nên sôi động hơn. Dã Thú không ngừng đánh mắt ra hiệu với Diệp Lăng Phi, ý là định nói với Diệp Lăng Phi buổi tối có thể đưa người đẹp về. Diệp Lăng Phi cười cười, trong nhà mình có mỹ nữ, không cần phải đưa phụ nữ bên ngoài về nhà, giờ hắn đã thu liễm rất nhiều rồi. Chính trong lúc uống rượu, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên bị người ta vỗ vai. Diệp Lăng Phi quay đầu lại, nhìn thấy Tiêu Vũ Văn mặc một bộ đồ da gợi cảm, chiếc quần soóc da ôm lấy vòng mông gợi cảm. Diệp Lăng Phi không thể ngờ lại gặp Tiêu Vũ Văn ở đây. Hắn vừa mới trở về thành phố, không ngờ lại gặp được cô nhanh như vậy.
– Anh không đi ra ngoài làm việc à, sao lại ngồi đây uống rượu vậy? Ồ, còn có nhiều người cùng uống như vậy sao?